Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342085
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2085 lượt.
ông ta, mà chỉ có sự bất lực và mơ màng.
Im lặng như vậy nhìn tôi một lát, ông ta đột nhiên cười lên: “Lời con trai tôi nói tuy ấu trĩ, nhưng chỉ cần nó nói đúng, tôi thường sẽ đồng ý nó. Nhưng giữa tôi và cô, lại không giống. Tôi là một thương nhân, điều tôi muốn là lợi ích…”
“Ông Vệ, ông muốn cái gì? Tôi cái gì cũng không có.” Tôi có chút sợ hãi nói ra những lời khiến tôi khó chịu.
“Cô yên tâm, tôi muốn người phụ nữ như thế nào đều không thể tìm thấy, ít nhất bây giờ tôi còn không ép cô điều gì.”
Mặt tôi vì lời này của ông ấy mà đỏ lên.
“Như vậy đi, tôi sẽ làm chuyện nên làm, nhưng Mộng Hàn có thể rút lui an toàn không, đó còn phải xem khả năng và bản lĩnh tự giải quyết vẫn đề của cậu ta.”
Lời của Vệ Tư Bình tôi hiểu rồi, trong lòng không cầm nổi vui mừng.
“Coi như cô nợ tôi, đợi sau này có cơ hội thì trả tôi.” Ông ấy đứng dậy, trở về bàn làm việc của ông ấy, ngồi xuống, “Chuyện này không lên quan đến chuyện trước đây tôi với với cô, cô không phải sợ hãi.”
“Vâng!” Trong lòng tôi cảm kích, rõ ràng ông ta là nguồn gốc của tội lỗi, vậy mà cuối cùng lại thành tôi nợ ông ta. Nhưng chẳng có cách nào khác đây? Lúc này tôi thà tin Vệ Tư Bình thực ra không phải là người xấu. Hay là nói, tính bản thiện, thế gian này không ai xấu hoàn toàn.
Trung tuần tháng mười hai, TPC tổ chức buổi họp báo, tuyên bố hạng mục thương nghiệp giá trị đầu tư hơn mấy trăm triệu chính thức khởi động. Trong danh sách người tham gia tôi nhìn rõ một cái tên tôi quen: Sở Mộng Hàn – Chủ tịch Điều hành khu vực Trung Quốc.
Lúc đó, nước mắt tôi cứ thế rơi xuống.
Anh ấy không làm tôi thất vọng, không biết tôi có giúp được gì cho anh ấy không. Nhưng bất luận thế nào, hôm nay sau ba năm từng xa cách, chúng tôi cùng đối mặt với một khó khăn cực lớn, cùng thoát ra từ trong hoạn nạn.
Niềm vui này từ hồi chúng tôi quen nhau đến nay tôi chưa từng trải nghiệm qua.
Tôi không gọi điện cho anh ấy, tôi biết, rất nhanh anh ấy sẽ trở về bên cạnh tôi.
Nước mắt kẻ phụ lòng
Lâm Uyển Uyển mang thai rồi!
Tin này đối với Uông Tường mà nói thì vừa mừng vừa lo. Hơn một năm nay, tình cảm giữa anh ấy và Uyển Uyển sớm đã nhạt nhẽo đi. Người phụ nữ từng kết thúc tình cảm mười mấy năm giữa anh ấy và vị hôn thê, khiến anh ấy có một cảm giác nói không nên lời. Ngoại trừ cảm giác đổ mồ hôi trên giường ra, thì anh ấy chỉ cảm thấy trong lòng họ không chỉ chưa từng gần nhau, mà ngược lại càng ngày càng xa cách.
Cô ấy luôn thích so sánh, trước đây cô ấy so sánh anh ấy với Mộng Hàn, sau này cô ấy lại so sánh anh ấy với bất kỳ người đàn ông nào bên cạnh… Có một độ anh ấy thường xuyên đi công tác xa nhà, gần như không muốn trở về căn nhà mà họ chung sống.
Hai chữ “chia tay” anh ấy không phải chưa từng nghĩ tới, nhưng anh ấy cuối cùng vẫn không thể nói ra được. Anh ấy sợ, anh ấy không cam tâm, anh ấy không muốn thừa nhận việc ban đầu anh ấy bỏ rơi người phụ nữ có tình cảm mười mấy năm để đổi lấy cô ấy là một sai lầm, kết cục như vậy anh ấy không chịu đựng nổi.
Tâm trạng anh ấy hôm nay vẫn rất tốt, tình trường không được như ý, sự nghiệp được như ý, anh ấy vừa được đề bạt là Phó Giám đốc bộ phận tiêu thụ, không chỉ là lương cơ bản sẽ tăng lên ba nghìn đồng. Tình như vậy, lương cơ bản và thưởng cuối năm thôi, một năm cũng có mười lăm, mười sáu vạn rồi, thêm vào tiền thưởng nhóm mỗi tháng, nhà lầu xe hơi cách anh ấy không còn xa nữa. Anh ấy thậm chí cảm thấy đứa con này chính là đến cứu anh ấy, có lẽ từ nay về sau tất cả sẽ khác, hạnh phúc từng xa xôi, cuối cùng vẫn không hoàn toàn bỏ rơi anh ấy.
Lúc anh ấy về tới nhà, Uyển Uyển đang ngồi trên ghế sofa, sắc mặt lạnh như băng. Vừa mang thai, thân hình cô ấy đã thướt tha yểu điệu như vậy, anh ấy không kiềm chế nổi ham muốn lao đến ôm cô ấy, báo tin vui cho cô ấy.
“Uyển Uyển, có con rồi, chúng ta không cần nghĩ gì nữa, sau này sống thật vui vẻ, ngày mai chúng ta đi đăng kí kết hôn nhé!” Uông Tường hít sâu một hơi, rõ ràng là nói cho Uyển Uyển nghe, song lại như là ép mình hạ quyết tâm vậy, có tiền rồi, có con rồi, Uông Tường có thể không mâu thuẫn nữa.
Uyển Uyển sờ sờ bụng mình, nhìn sắc mặt Uông Tường, cô ấy cảm thấy tức giận khó hiểu, Uông Tường cuối cùng cũng mở miệng cầu hôn cô ấy rồi, vì đứa trẻ này sao? Bao lâu nay rồi, vài lần nghe thấy anh ấy gọi tên cái chị béo kia trong mơ. Uyển Uyển cô ấy nên tìm người đàn ông giống Sở Mộng Hàn mới phải, cùng sống với anh ta trong ngôi nhà vừa nhỏ vừa rách nát này, đã đủ chán ngấy rồi và trong lòng anh ta còn nghĩ tới người phụ nữ xấu kia. Cô ấy cảm thấy khó chịu, trong lòng giận dữ, hận bản thân, hận Uông Tường, hận Hân Hân, hận Tiêu Đồng Đồng, càng hận số phận.
“Ai muốn sinh con cho anh chứ! Anh biết bây giờ nuôi con tốn thế nào không? Một thùng sữa đã phải một trăm tệ, một túi bỉm cũng phải vài chục. Anh nuôi nổi không? Không nhà cửa, không xe cộ, anh muốn tôi sinh con lúc đi viện phải ngồi xe buýt à?”
Uông Tường cố kiềm nén tính khí của mình, sợ một khi tức giận thì sẽ không thể trở về hiện trạng ban đầu được nữa, nhẫ