Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342082
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2082 lượt.
vậy?
“Hân Hân, em không nhận điện của anh, anh chỉ có thể đến tìm em, đừng trách anh nữa, anh thật lòng mà.” Thấy ánh mắt thành khẩn của Thôi Duy, Hân Hân ngơ ngác, quay người chạy ra. Anh ấy nói anh ấy nghiêm túc, có thể nghiêm túc bao lâu? Một năm, hai năm, có lâu hơn mười mấy năm không?
Cô ấy xúc động, sớm đã xúc động rồi, nhưng cô ấy không dám lại dễ dàng trao mình cho người khác, cô ấy không thể thất bại. Cô ấy thà tìm một người bản thân không yêu, chưa từng động lòng, cũng sẽ không thể đau lòng, chẳng qua là chuyện hợp lại sống chung, cứ vậy cả đời.
“Bác ạ, phần cháu nhé, về cháu ăn!” Thôi Duy đổi dép đuổi theo ra.
Trời có mưa nhỏ, đúng là ông trời tạo điều kiện, Thôi Duy luôn muốn hôn giữa đất trời. Anh ấy đuổi theo Hân Hân kéo cô ấy bắt xe đến một khách sạn.
“Hân Hân, chúng ta nói chuyện đã!” Hân Hân bị anh ấy kéo tay suốt dọc đường, im lặng không nói. Cô ấy thấy rõ đây là một khách sạn nổi tiếng nhất trong thị trấn nhỏ này, quay đầu muốn đi. Thôi Duy đâu có chịu, sốt sắng, kéo tay cô ấy, rồi quỳ gối xuống trước mặt cô ấy, móc chiếc hộp nhỏ trong túi ra, cầm thứ bên trong ra, rồi đeo lên tay Hân Hân không cho cô ấy phản kháng.
“Anh!”
“Hân Hân, cưới anh nhé!” Cùng với câu nói này của anh ấy, tất cả mọi người ở đó đều dừng lại, mọi người ở thị trấn bé nhỏ này làm sao có thể thấy cảnh đó, nhìn thấy cằm họ đều như sắp rơi xuống đất vậy.
Hân Hân sững sờ, một chiếc nhẫn kim cương thật to đeo vào ngón tay cô ấy, thị trấn nhỏ đều là người quen, trong năm nhà thì lại có dính líu họ hàng. Đây là cảnh chỉ trong phim mới có, người đàn ông này lại quỳ gối xuống cầu hôn cô ấy? Cô ấy không còn là cô gái béo bị người ta bỏ rơi nữa, cuối cùng đã có người coi cô ấy như bảo bối rồi sao? Tâm trạng nói không nên lời, nước mắt cô ấy càng rơi nhiều hơn.
Trong căn phòng, Thôi Duy dùng tay lau nước mắt cho Hân Hân: “Hân Hân, anh và bạn gái trước đây đã hoàn toàn chấm dứt rồi, anh đảm bảo với em sau này sẽ không gặp cô ta nữa. Dù cho có thấy trên đường cũng giả vờ như không quen. Em từng bị tổn thương, anh cũng từng bị tổn thương, cảm giác bị lừa dối đó chúng ta đều hiểu. Anh chỉ tốt với một mình em, mỗi ngày sẽ báo hành tung với em theo giờ, sau này em cũng đừng đi gặp bạn trai cũ nữa, còn quen người đàn ông nào bên ngoài thì nói cho anh biết... Bố mẹ chúng ta gặp mặt rồi chúng ta sẽ kết hôn. Bố mẹ anh không ở bên cạnh, hãy để bố mẹ em cùng đến thành phố A sống với chúng ta... Anh thu nhập không cao, song vẫn tạm ổn, người già cùng sống sẽ chăm sóc nhà cửa thay chúng ta, có thể tiết kiệm được nhiều tiền hơn...” Lời Thôi Duy nói cũng rất cảm động.
“Anh thích em ở điểm gì?”
“Anh thích tất cả của em, song điều khiến anh cảm động nhất đó chính là sự cố chấp của em trong tình yêu, chúng ta đều giống nhau, trâu tìm trâu, ngựa tìm ngựa, và anh đã tìm kiếm mười mấy năm nay rồi mới tìm được em.”
“Cố chấp, nói thẳng ra chính là ngốc, anh ấy nói em đối với anh ấy quá tốt rồi, cho nên mới không cần em nữa...” Hân Hân nghẹn ngào nói.
“Anh từng ngưỡng mộ anh ta, đố kỵ với anh ta, bây giờ phải cảm ơn anh ta, anh ta không biết tiếc, thì anh biết trân trọng, bảo bối ạ...”
Đêm nay, Thôi Duy đạt hoàn toàn thắng lợi, Hân Hân cả đêm khóc đứt ruột gan trong lòng anh ấy. Khóc rồi, khóc mệt rồi, lúc tỉnh lại chẳng phải sẽ quên hết sao?
Lúc sáng sớm, Hân Hân tỉnh lại, thấy mình không một tấm vải che thân đang nằm trong lòng Thôi Duy, nghĩ lại từng cảnh từng cảnh đêm qua, cô ấy xấu hổ dùng chăn che lại.
Lẽ nào quá lâu không có đàn ông, sao lại mình để anh ấy đạt được vậy? Cô ấy khóc trong lòng anh ấy, anh ấy hôn cô ấy, càng hôn càng mãnh liệt, cứ gọi tên cô ấy bên tai.
Ánh sáng ngoài cửa sổ chiếu vào, màn đêm của Hân Hân cuối cùng cũng đã kết thúc hoàn toàn rồi, cô ấy nhẹ nhõm cười. Hai tay Thôi Duy ôm chặt Hân Hân, trong lòng anh ấy vui mừng, lại ảo não: Mặt trời hôm nay quá chói mắt rồi, tại sao mưa to hôm qua lại nhanh tạnh vậy, nếu hôm nay còn mưa thì tốt biết bao!
“Vậy thì...” Hân Hân mới mở miệng, điện thoại bên cạnh đột nhiên reo lên.
“Anh có thể quay người một chút, để em mặc đồ trước đã?”
“Cứ như vậy đi, dù sao đã thành sự thực rồi, em phải chịu trách nhiệm với anh đến cùng!” Thôi Duy cười thỏa mãn, Hân Hân nghiến răng, ngay cả số cũng không nhìn rõ, đã nhận máy rồi.
“Hân Hân!” Giọng nói quen thuộc, khiến Hân Hân run rẩy, là giọng nói Uông Tường. Cô ấy ngẩng đầu ngại ngùng nhìn Thôi Duy một cái, rồi há hốc miệng, không nói nổi một từ. Anh ấy còn tìm được cách liên lạc với mình.
“Hân Hân, là anh.” Giọng nói của Uông Tường cô ấy nghe mười mấy năm rồi, bao nhiêu lần rồi, những lần anh ấy gọi điện đều là bốn từ này, song khẩu khí chưa từng thất vọng như hôm nay.
Hân Hân sống mũi cay cay, bản thân đang nằm trong vòng tay một người đàn ông “xa lạ”. Không đúng, đêm qua cô ấy đã nhận lời cầu hôn của anh ấy, trên tay cô ấy còn đeo nhẫn anh ấy tặng, anh ấy là vị hôn phu của cô ấy, người đàn ông trong điện thoại mới là người đàn ông xa lạ.
Thôi Duy nhắm mắt, giống như đang tận hưở