Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn
Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342390
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2390 lượt.
t từ chối, anh ta không kiên trì thêm, chỉ là nghiêm mặt cả quãng đường, song vẫn đi xách túi hộ tôi rất phong độ, một mình đi đằng trước.
Cho đến lúc ra khỏi Isetan, tôi nhìn thấy anh ấy đi về hướng xe của mình, không thể không gọi anh ta lại: “Mộng Hàn, không phải nói đi đâu ăn cơm sao?” Tôi chỉ tay vào quán đồ Tây đối diện.
Cuối cùng anh ấy nhìn tôi một cái, nói lạnh lùng: “Đau dạ dày còn ăn đồ Tây? Rốt cục em có đầu óc không vậy?”
Thì ra anh ta vốn không định cùng tôi đến ăn cơm, là đặc biệt anh ấy muốn đưa tôi đến đây mua quần áo.
Bên trên viết “Quán ăn nhà vườn Thuần Hoa”, tôi nhìn xe dừng ở trước cửa, biết là người đến đây ăn cơm đều rất giàu có.
Lên đến tầng hai, anh ấy ngồi xuống ở chỗ gần cửa sổ. Chỗ bên cạnh cách chúng tôi không xa, một cô bé đang gảy đàn tranh cổ.
Nhìn tôi nhìn thực đơn với vẻ do dự, hiển nhiên anh ấy đã bỏ ý định để tôi chọn món, tự chọn mấy món cho phục vụ viên.
“Anh có thể không nghiêm mặt được không?” Cuối cùng tôi bắt đầu kháng nghị.
Vẻ mặt anh ấy luôn lạnh lùng, nhìn tôi một cái, nói rất đáng tiếc, “Tiêu Đồng Đồng, cô là người phụ nữ khó chịu nhất tôi từng gặp.”
“Như nhau thôi.”
Rất nhanh món ăn được đưa đến cả, đều là món ngon dễ tiêu hóa, ngay cả món cá cũng hấp.
“Ngày mai tôi phải đi Nhật, cô có muốn đi cùng không?” Sự im lặng đem vào bữa ăn bị một câu nói không đầu không đuôi phá vỡ.
Tôi lắc lắc đầu, ngoài các yếu tố khác, mấy ngày tới chính là giai đoạn chạy nước rút cuối tháng, dù cho trời có sập xuống, tôi cũng không thể xin nghĩ, “Không được, công việc mấy ngày tới của tôi sẽ rất bận!”
“Ông chủ của cô nên vui mừng vì có một nhân viên tốt như cô!”
Tâm trạng tôi hôm nay đúng là rất tốt, cười ha ha đáp lời anh ta: “Ông chủ tôi luôn cho là vậy.”
Anh ta hừ nhẹ một tiếng: “Tôi dự tính phải đi một tháng.”
Tôi cũng giật mình, “Một tháng, lâu vậy?” Vẻ mặt anh ấy vì câu nói này của tôi mà dần dần dịu lại.
Tôi uống một hớp canh, nói với anh ấy: “Ồ, có thể tôi không đợi được anh về, đến lúc đó tôi sẽ để lại chìa khóa trên bàn trà, anh về thì nhận nhé.” Anh ấy đột nhiên ho lên, giống như bị hóc xương cá vậy.
Tôi bổ sung giải thích thêm: “Đầu tháng phát lương, sẽ đi tìm nhà thuê…”
Ánh mắt Mộng Hàn lướt tôi một cái, đầy vẻ sắc nhọn, “Căn hộ này cô có thể ở luôn, nếu không muốn nhìn thấy tôi, tôi có thể không xuất hiện nữa, lời tôi đã nói, luôn có hiệu lực.”
“Căn hộ này vốn dĩ là của anh.” Tôi múc một thìa vây cá trong bát, cho vào trong miệng, sau khi nuốt vào tiếp tục nói: “Nếu không phải là đêm đó chân tôi bị sái, thì tôi cũng không thể đến nhà anh. Căn hộ xa hoa như vậy, tổ yến, vây cá những thứ đáng quý đó xa vời với cuộc sống của tôi, tôi chỉ là một viên chức nhỏ vất vả lao động kiếm sống, cuộc sống như vậy khiến tôi không thể yên tâm hưởng thụ.”
“Đây chính là lý do cô cố chấp chuyển đi?” Mộng Hàn nhìn vào mắt tôi, muốn nhìn rõ tâm ý của tôi trong đó.
“Không hoàn toàn vậy, nếu tôi thực sự tìm thấy người bạn đời trong lòng tôi, có lẽ tôi sẽ thử tận hưởng tất cả những gì anh ta cho tôi. Anh không phải là người để tôi cùng chia sẻ cuộc sống.”
“Là cô nói, tôi đã mất tư cách vậy sao?” Mộng Hàn đầy vẻ thất vọng.
Tôi lắc đầu, hôm nay là một ngày đẹp khó có, tôi không muốn bất cứ chuyện gì phá vỡ tâm trạng tốt của tôi, “Chúng ta có thể không nói chuyện này không? Dù sao qua đêm nay, có lẽ chúng ta sẽ không thể cùng ngồi ăn cơm như lúc này nữa.”
Anh ấy im lặng một lát, cuối cùng giống như là hạ quyết tâm vậy, nói với tôi: “Được”. Tôi biết cái từ “được” của anh ta, trong lòng anh ta đã tiếp nhận hiện thực tôi phải chuyển đi. Tuy điều này không cần anh ta đồng ý, nhưng trong lòng tôi vẫn dấy lên một cảm giác khó nói nên lời. Ăn xong cơm, ngồi vảo xe anh ấy, im lặng nghe nhạc trong CD, tôi ngẩng đầu lên, lại phát hiện đây không phải hướng về căn hộ chung cư.
Để đầu dựa vào chỗ tựa lưng của tay lái, tôi không hỏi anh ấy. Tôi muốn đêm như thế này có lẽ sau này không thể có lại nữa? Dứt khoát để anh ấy đưa tôi đến nơi anh ta muốn đi. Anh ấy đã từng là người tôi tin tưởng nhất, dù cho chúng tôi đi đến nước như ngày hôm nay, dù cho đã không còn yêu nhau nữa, song ở một thời khắc nào đó, trong lòng tôi anh ấy mãi mãi không phải là người tôi cần đề phòng.
Thì ra ba năm đã qua rồi, một vài thói quen vẫn vậy, không thể thay đổi.
Anh ấy bắt đầu lái xe rất nhanh, nhìn ra ngoài cửa sổ xe thấy rất nhiều xe bị bỏ đằng sau. Ráng chiều và ánh đèn lấp lánh ven đường, khiến chúng tôi giống như đang tản mạn trong dòng ngân hà vô biên vậy. Hồi ức dần dần hiện về trước mắt: Một thanh niên nhanh nhẹn ánh mắt buồn rầu, một cô gái mặc bộ váy liền màu trắng, hai người họ tay trong tay cùng nhau tản bộ bên dòng sông nổi tiếng này.
“Mộng Hàn, lúc nào, chúng ta cũng có thể có một chiếc xe? Em từ nhỏ đã thích ngồi xe hơi, dù cho là xe buýt, vừa lên xe đã không muốn dừng lại. Dù cho con đường có xa nữa cũng có lúc đến bến, lúc đó thật xa xôi... Đợi khi chúng ta có xe rồi, anh đưa em đi trong dòng xe, lái mãi đến khi nào em không