Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342216
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2216 lượt.
làm việc ở đâu, sao lại có thể xuất hiện ở tiệc rượu?”
“Công ty cử tôi đi, sao nào? Sếp Sở cảm thấy sao vậy, chỉ có anh đi được, tôi không thể xuất hiện đúng không?”
“Chủ tịch Vệ đó làm kinh doanh rất lớn, tin đồn ông ta và vợ ông ta tình cảm luôn rất tốt, song đàn ông ở tuổi tác như ông ta, tâm tư rất khó nói. Sau này em nên ít xuất hiện trước mặt ông ta.”
Tôi cười nhạt một tiếng: “Anh yên tâm đi, loại đàn ông đã có vợ dù cho có trói hai tay đưa cho tôi, tôi cũng không có hứng thú nhìn đâu.”
“Thật sao?” Anh ta quay mặt của tôi lại, để tôi nhìn anh ta.
Tôi không ngại vung tay anh ta ra, “Phải!”
“Hơn nữa em đúng là cũng không có tiềm chất là tình nhân.” Anh ta có được câu trả lời của tôi rồi, tâm trạng dường như trong chốc lát tốt hơn lên, cũng nhắm mắt lại.
“Mộng Hàn, anh nói rõ một chút!” Tuy là tình nhân không phải là chuyện vẻ vang gì, nhưng sự chế giễu đó của anh ta khiến tôi rất không dễ chịu.
Kệ tôi có lay anh ta thế nào, anh ta cũng không mở miệng, cứ nhắm mắt, khóe miệng hơi cười.
“Xem ra sếp Sở nghiên cứu về tiêu chuẩn đối với tình nhân rất thấu đáo nhỉ.” Tôi phản kích lại.
Vì câu nói này mà anh ta mở mắt, muốn ôm tôi ngoài áo khoác. Tôi lùi lại tránh, nhảy xuống sofa, chạy về phòng ngủ của mình, đóng sầm cửa lại.
Ngồi giữa giường ngơ ngẩn, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ. Trên người vẫn khoác áo của anh ta, xung quanh toàn hơi thở của anh ta.
Ba năm của tôi đều đã bày ra trước mặt anh ta, song ba năm của anh ta thì tôi lại không biết gì cả. Trong lòng anh ta có thể không chút băn khoăn mà mở miệng muốn tái hôn với tôi, nhưng tôi lại không có bất cứ lý do gì thuyết phục mình lại chấp nhận anh ấy. Tuy có lẽ như lời Tưởng Nhược Phàm nói, tôi có thể vẫn còn yêu anh ta, nhưng hôn nhân không phải chỉ cần tình yêu là có thể gắn kết được.
Nhưng điều tôi quan tâm lại không phải giá cả, mà là thành ý này.
“Cảm ơn sếp Chu!” Nhớ lại quá trình hạng mục này, tôi nhất thời đan xen nhiều cảm xúc.
“Biết tôi tại sao lại tặng xắc tay cho cô không?” Vẻ mặt của anh ấy lúc này đối với tôi rất hài lòng.
Tôi lắc lắc đầu, anh ấy nói: “Tôi hy vọng ví tiền của cô có thể càng ngày càng đầy, như vậy công ty cũng có thể kiếm được càng nhiều tiền.”
Ha ha, anh ta đúng là đang chọc tôi. Và tôi vẫn thật lòng nói một câu cảm ơn anh ấy, “Sếp Chu, cảm ơn sự khích lệ của anh từ xưa tới nay, tôi nhất định không để anh thất vọng.” Lời nói như vậy dường như nói ra rất quê, nhưng lại xuất phát từ trong lòng tôi.
Anh ấy lắc đầu, “Thực ra tôi chưa từng giúp gì cô, tất cả thành tích đều là tự cô giành lấy, là tôi phải cảm ơn sự nỗ lực của cô đối với công ty mới phải.”
Sao tôi lại cảm thấy ông chủ của mình đáng yêu đến vậy, lời nào từ miệng anh ấy cũng đều khiến người ta thoải mái đến thế.
Tôi lại nhớ đến Mộng Hàn, Chu Chính nói cái người họ Sở đó là người mà trong lòng anh ấy tương đối khâm phục, nhưng tôi tưởng tượng không ra trong công việc thì anh ta là như thế nào.
Sau khi tan làm tôi nhận được điện thoại của Mộng Hàn, anh ấy muốn cùng tôi đi ăn cơm. Hôm này là một ngày đáng kỷ niệm, tôi hy vọng có thể có người cùng tôi chia sẻ, dù sao Mộng Hàn chủ động gọi điện, vậy thì là anh ta rồi.
Đã hẹn gặp mặt ở quán ăn trước Trung tâm Thương mại Isetan. Nhưng lúc thấy anh ta, anh ta lại không cùng tôi đi vào, mà là kéo tôi quay người vào Isetan.
“Đi đâu?” Trước kia anh ấy là một người rất giản dị, nhưng trong căn hộ của anh ta, tôi lại phát hiện trang phục anh ấy lại không ít, lẽ nào anh ta để tôi cùng anh ta đi mua quần áo? Tôi luôn không thích người đàn ông đặc biệt thích làm đẹp, càng bài xích những gã dùng nước hoa, lẽ nào Mộng Hàn ngày nay đã trở thành một người thích chải chuốt, làm đẹp.
Lên khỏi cầu thang vịn mới biết anh ấy đưa tôi đến quầy nữ trang tầng 3.
Cảnh chúng tôi gặp lại nhau lại hiện lên rõ mồn một trước mắt tôi. Tôi nhìn bộ quần áo hàng hiệu đối diện, nghĩ rằng dù sao tháng tới cũng sẽ có một khoản lớn, mình quyết định mua một bộ tự thưởng.
Chọn chọn lựa lựa, chuyển mấy chỗ, cuối cùng tầm mắt của tôi đã ngắm vào một bộ công sở kiểu cách rất giản dị, dù cho vậy cũng cần 1.200 tệ. Và thời tiết cũng sắp lạnh rồi, bộ đồ này đúng là tôi cần.
Tôi để cô phục vụ giúp tôi lấy một bộ, lúc đi ra từ phòng thử, tôi nhìn thấy mình trong gương, trẻ trung hơn, màu đen nhìn có vẻ khiến tôi càng thêm điềm đạm hơn bình thường vài phần.
Mộng Hàn đi đến bên cạnh tôi, cau mày với tôi: “Em không hợp mặc đồ đen, như vậy chỉ khiến khuôn mặt em trông rất nhợt nhạt.”
“Công việc cần!” Không quan tâm anh ta nói gì, tôi đi tới phòng thử thay đồ, quay đầu ra nói với cô bán hàng, “Gói giúp tôi với!”
Bình thường đúng là tôi không có thời gian đi mua sắm, ở đây đúng là tìm không thấy bộ nào rẻ cả. Có lúc, thời gian chính là vàng bạc, tôi không muốn để mình tay không mà về. Lúc tôi đưa thẻ tín dụng cho nhân viên bán hàng, sắc mặt Mộng Hàn đã rất khó coi rồi. Anh ta đòi thanh toán cho tôi nhưng bị tôi cự tuyệ