Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342389
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2389 lượt.
h ta cười nhẹ một cái, “Phí sống ở khách sạn công ty chịu hết, mua nhà một mình sống, lúc mở cửa, trong lòng đã rất hoảng sợ. Ở đâu cũng có một mình, cho nên tôi thà ở khách sạn. Hơn nữa, em cho rằng căn hộ bây giờ rất rẻ sao? Bởi vì không có ý định an cư, cho nên lúc quyết định mua, bỗng phát hiện căn hộ đã đắt vậy rồi. Mua căn hộ này, gần như đã sắp phá sản rồi.”
Trong lòng tôi có chút thẹn thùng, Sở Mộng Hàn, anh ta lại không phải là sinh ra trong giới nhà giàu, dù thế nào, cũng chẳng qua là phấn đấu ba năm qua. Sao tôi lại tưởng tượng có chút quá vậy.
“Lúc tôi nhìn thấy anh bên cạnh luôn có người đẹp đi cùng, sao lại chỉ có một mình chứ?” Câu nói này không hề suy nghĩ, hầu như là buột miệng mà ra, nhưng sau khi nói tôi đã hối hận rồi.
Vẻ mặt anh ta cũng thay đổi nhanh chóng theo câu nói đó, anh ta một tay kéo lấy tay tôi, để tôi dựa vào anh ta, “Em luôn quan tâm đến cảnh tượng lần đầu chúng ta gặp mặt sao?”
“Không phải quan tâm?”
Mộng Hàn lúc đó đã sững sờ, rất nhanh khuôn mặt liền đỏ. Mỗi khi anh ta có biểu hiện vậy, cho thấy anh ta đúng là tức lên rồi.
Anh ta há to miệng, hít một hơi sâu, nhìn tôi. “Em tin không?”
Tôi gật đầu. “Tôi tin!”
Sắc mặt Sở Mộng Hàn càng lạnh đi, anh ta hỏi tôi: “Tiêu Đồng Đồng, trong lòng em, tôi chính là một người như vậy sao? Tôi thừa nhận Khang Nhiên và tôi tồn tại tình cảm không giống nam nữ bình thường, nhưng tôi không yêu cô ta, cũng chưa từng khiến cô ta hiểu lầm điều gì, tôi và cô ta luôn liên lạc, chính xác là vì mối quan hệ công việc, bao gồm cả Lưu Tần cũng vậy. Trong lòng họ nghĩ thế nào tôi không kiểm soát được, song tôi chưa từng có ám thị gì cho họ cả, huống chi tôi cũng rất bận, càng không có thời gian lãng phí vào chuyện vô vị này.” Giọng nói của Mộng Hàn có chút kích động, anh ấy cảm thấy tôi vu oan anh ta?
“Lần trước vì bố tôi nhập viện nên cần tiền gấp, gọi điện cho anh, Khang Nhiên nói anh đang tắm…Và ngay cả điện thoại anh cũng không nhấc, bảo tôi đợi một lát gọi lại, anh nói tôi nên nghĩ thế nào? Nên cảm thấy cô ta và anh đang nói chuyện công việc à?” Tôi vốn dĩ không muốn tin những điều trong lòng mình đoán là sự thật, song có lẽ chính vì tôi thật sự còn yêu anh, cảm thấy mình giống như bị phản bội vậy, không thể nghĩ theo phương hướng tốt.
Vẻ mặt anh ấy dần bình tĩnh lại, dần hiện lên chút xấu hổ, “Tôi cho rằng, em gọi đến, là lại muốn nói chuyện ly hôn với tôi, cho nên tôi mới nói như vậy. Nhưng một lát sau, tôi lại cảm thấy không đáng lắm, không yên tâm, lái xe chạy đến căn nhà nhỏ của em thuê. Thực ra sau khi tôi về thành phố A đã đến đó, nhìn thấy Tưởng Nhược Phàm không chỉ một lần đưa em về, tôi cho rằng Nhược Phàm là bạn trai của em.” Mộng Hàn đột nhiên nghĩ đến điều gì, lại theo thói quen cau mày, “Em đã luôn canh cánh trong lòng, tại sao lại không hỏi tôi?”
“Anh không có nghĩa vụ giải thích với tôi, dù cho tôi buồn bực, đó cũng là chuyện của bản thân tôi, không liên quan đến anh!” Tôi cố gắng để giọng nói của mình nghe có vẻ hời hợt.
“Em tin anh được không? Trong lòng anh xưa nay chưa từng có người khác, chúng ta đã bỏ lỡ ba năm rồi, có thể quên đi chuyện không vui đó không, làm lại từ đầu?” Lúc anh ấy nói vậy, ánh mắt đầy vẻ đau lòng.
Đêm nay, anh ấy không rời khỏi phòng ngủ của tôi, hai chúng tôi tay trong tay, lặng lẽ nằm trên giường. Anh ấy đợi câu trả lời của tôi, song tôi lại không thể cho anh ấy câu trả lời anh ấy muốn.
Nguyên nhân năm đó khiến chúng tôi chia tay, ngoại trừ vì các vấn đề cuộc sống mà cãi nhau khiến tôi cảm thấy mệt mỏi và bất lực ra, thì điều càng quan trọng hơn là, chúng ta từ lúc nào đã có nguy cơ về niềm tin.
Có lẽ sự thực tôi nhìn thấy khiến tôi không thể dễ dàng quên đi, hoặc là lời giải thích của anh không thể khiến tôi hoàn toàn tin anh, cho nên luôn có một sức mạnh nào đó khiến tôi hoài nghi anh. Cảm nhận như vậy giày vò lắm, tôi càng yêu anh ta, thì sẽ càng nghĩ nhiều, nghĩ càng nhiều càng đau khổ.
Lúc rời khỏi căn hộ cao cấp này, tôi sẽ đặt cái túi giấy tờ anh ấy để lại cho tôi vào trong ngăn kéo đầu giường và để chìa khóa nhà lại trên bàn trà, dọn hành lý của mình, rồi đóng cửa lại.
Đây là căn hộ bản thân Mộng Hàn phấn đấu mà có, tôi sao có tư cách sở hữu nó chứ?
Sau khi lĩnh lương, tôi liền bắt đầu đi tìm nhà khắp nói. Thị trường nhà cho thuê trong thành phố A luôn rất sôi động, tìm rất lâu, cuối cùng tìm được một tiểu khu chỉ có mười mấy năm tuổi nhà. Môi trường tiểu khu này rất tốt, cơ sở vật chất cũng rất tốt, chỉ là cách trung tâm thành phố hơi xa chút.
Đồ dùng trong nhà tương đối còn đủ, bàn bạc hồi lâu, chủ nhà mới định giá thuê là 2.800 tệ trên tháng.
Nhanh thật, tôi đã chuyển tới nơi mới gần hai tuần rồi.
Buổi sáng thứ bảy, không dễ dàng được ngủ đã, hàng xóm lại cứ vọng đến tiếng lách cách. Tôi lao xuống giường, chỉnh lại đồ ngủ của mình, mở cửa ra.
Ai ngờ tôi vừa mở cửa nhìn, đã phát hiện hiện cửa chống trộm đối diện đã bị mở to, có bốn người đang vào trong dọn đồ, là đồ gia dụng mới chưa lắp ráp.
Thì ra, là hàng xóm mới chuyển