Tác giả: Hiểu Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015
Lượt xem: 1342387
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2387 lượt.
p lánh giống như sao chổi vậy. Đĩa CD đang phát bài hát xưa “Thời gian bị lãng quên” của Thái Cầm, khúc nhạc mờ nhạt, sự đau buồn cũng mờ nhạt.
Rời khỏi bênh viện khoảng hơn 40 phút, lái xe vào một đoạn đường không có đèn, không nhìn rõ cảnh vật hai bên, dường như thế giới chỉ nằm gọn trong không gian nhỏ bé của chiếc xe vậy.
Anh ấy đột nhiên nói không đầu không đuôi: “Lưu Tân đúng là đồng nghiệp của anh, gần đây công ty đang chuẩn bị lấy đất xây dựng, bàn bạc rất lâu mà chưa thành, cô ấy là một trong những người phụ trách hạng mục này, hôm đó cô ấy đến là muốn nói với anh cuối cùng đã hẹn thời gian gặp Cục trưởng Cục Quy hoạch để bàn chuyện này với bọn anh.”
“Nhà của anh mới mua không lâu trước đó, rất nhiều thủ tục đều do bộ phận hành chính công ty xử lý giúp, cho nên địa chỉ không bảo mật. Ngoài anh và em ra, chưa từng có bất cứ ai đến. Còn hôm đó Lưu Tân tại sao vừa sáng sớm đã đến nhà anh, anh như em đều cảm thấy ngạc nhiên. Song không thể phủ nhận, hạng mục đó anh đã tốn rất nhiều tâm huyết, vừa sáng sớm đã được nghe tin tốt lành, anh cũng rất vui.”
“Tính cách của Lưu Tân rất kỳ quặc, nhưng khả năng làm việc rất tốt, lại cũng rất tình cảm hóa, anh rất lo bất cứ hành vi nào của cô ấy có thể ảnh hưởng đến cuộc nói chuyện sau vài tiếng đồng hồ. Anh đuổi theo ra, chỉ muốn xác nhận lại chi tiết một lần nữa.”
“Anh xin lỗi em, hãy tha thứ cho anh những năm qua, đã quen luôn đặt công việc lên hàng đầu, sau này không như vậy nữa.”
Lời nói của anh ta vẫn luôn rất ít, tôi nhớ quen anh ấy bao nhiêu lâu nay, anh ấy dường như rất ít đủ lòng nhẫn nại giải thích điều gì với tôi như vậy. Tôi chỉ cảm thấy luồng không khí trong từ trường giữa chúng tôi, hầu như lặng lẽ nảy sinh sự thay đổi.
“Có cần đi ăn chút gì không?” Anh ta hỏi, tôi không từ chối.
Vài ngày sau đó, cảm giác giữa tôi và Mộng Hàn dường như có chút thay đổi. Tôi không khóa cửa căn hộ nữa, còn Mộng Hàn cũng thực sự dọn về sống, trước đó anh ta rõ ràng nói muốn rời khỏi thành phố A rất lâu. Hai chúng tôi sống với nhau vô cùng thận trọng.
Công việc của anh ấy dường như thật sự rất bận, còn tôi cũng vậy, cho nên bình thường tiếp xúc nhau không nhiều. Thậm chí có lúc, anh ấy nửa đêm về, lại đi trước lúc tôi đi làm, nếu không thấy vị trí đôi dép lê ở cửa có thay đổi, thì tôi cũng không biết anh ấy đã từng về nhà.
Có lúc, sau khi tôi dậy cũng có thể nhìn thấy anh ấy đang bân rộn nấu ăn sáng trong bếp, dáng vẻ rất buồn cười, song thái độ lại rất cần mẫn. Không biết từ lúc nào, cuối cùng tôi thấy áy náy trong lòng, xuống bếp làm chút điểm tâm, từ đó trong bếp thường xuyên thấy bóng dáng bận rộn của hai người.
Chúng tôi hoàn toàn không giống cặp vợ chồng đã ly hôn, càng giống như hai người đang sống cùng nhau. Cảm giác này khiến trong lòng tôi từ từ thấy thả lỏng.
Hăng hái nửa tháng trời, bản hợp tác giữa Trung tâm Thương mại Thanh Hoa và công ty Vĩnh Chính cuối cùng đã chính thức ký kết. Đây là vị khách hàng đầu tiên của tôi, tuy còn chưa lấy được chi phiếu cuối cùng, nhưng trong lòng cũng vô cùng vui mừng. Vốn dĩ đây chỉ là tâm tư của một nghiệp vụ viên nhỏ, song hôm đó gặp Chu Chính ở thang máy, nghe được từ miệng anh ta hai từ chúc mừng, tôi mới hiểu sâu sắc được rằng ngoài tiền bạc ra, sự thỏa mãn của việc được khẳng định.
Trung tâm Thương mại Thanh Hoa là một trong những công ty hàng hóa lớn nhất thành phố A, dịch vụ mở rộng đến toàn quốc, thậm chí ra cả nước ngoài, ông chủ chính là một người Hoa gốc Mỹ. Hôm nay, Công ty Vĩnh Chính nhận được giấy mời của Công ty Thương mại Thanh Hoa, mời Chu Chính tham gia tiệc rượu kỷ niệm mười lăm năm tròn.
Theo tôi biết, kiểu xã giao giữa các công ty này, nếu là ông chủ không đi, cũng sẽ sắp xếp một lãnh đạo cấp cao khác. Tôi không ngờ Chu Chính lại bố trí tôi đi tham gia.
Anh ấy nói tôi từng nói chuyện về nghiệp vụ, không có tôi, có lẽ Công ty Vĩnh Chính với quy mô này sẽ không thể xếp vào hàng ngũ được mời, đây là một cơ hội mở rộng tầm mắt, để tôi học hỏi hơn.
Tôi hỏi anh ta, như vậy có thể là thiếu tôn trọng với khách hàng không. Câu trả lời của Chu Chính lại là: Con người mạnh dạn bao nhiêu, thì có chỗ đứng bấy nhiêu. Nếu tôi cho rằng địa vị của mình thấp hèn, thì như vậy sẽ khiến người khác coi thường, nếu tôi cảm thấy mình có thể, thì có thể có được sự tôn trọng tương tự.
Lại một lần nữa được anh ấy khích lệ, tôi lại mạnh dạn dùng thẻ tín dụng, sắm cho mình một bộ đồ.
Hôm đó tôi trang điểm cho bản thân, ung dung xuất hiện trong tiệc rượu kỷ niệm mười lăm năm thành lập Công ty Thương mại Thanh Hoa.
Sau khi chào hỏi, rất nhanh, trong túi xách của tôi có vô số danh thiếp của các vị lãnh đạo cấp cao như chủ tịch hội đồng quản trị, giám đốc…
Chu Chính nói khả năng thích ứng của tôi rất mạnh, rất nhanh tôi đã phát huy cái “sở trường” này. Không bao lâu, tôi đã không còn sự căng thẳng và gò bó lúc đầu, dần trở nên tự nhiên thoải mái.
Sau khi Chủ tịch Hội đồng Quản trị đọc diễn văn xong, tiệc rượu chính thức bắt đầu. Chủ tịch của Công ty Thanh Hoa họ Vệ, nụ