Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342080

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2080 lượt.

ái này. Bất luận là trong việc gì, anh ta đều luôn rất nghiêm túc xử lý. Thành tích học tập của anh ta rất tốt, cho nên khi tốt nghiệp chúng tôi mới có thể có đầy ắp sự tự tin đến thành phố A này tìm cơ hội vào đời…
“Ôi!” Cô gái lễ tân biểu hiện rất ngạc nhiên. Tôi nghĩ cô ta nhất định hiểu lầm là tôi đang si mê Sở Tổng của họ.
Tôi ngượng ngùng cười, nhìn cô ta gõ cánh cửa kính.
“Đồng Đồng!” Không chờ cho người khác phải lên tiếng, Tưởng sư phụ đã đứng dậy, đi về phía tôi.
Tôi chiếu ánh nhìn về phía Sở Mộng Hàn đang nhìn tôi lúc đó, rõ ràng là có chút ngạc nhiên.
Tôi đưa tập tài liệu quan trọng trong tay mình cho Tưởng sư phụ.
“Đồng Đồng, cảm ơn cô!” Anh ta nhận lấy tập tài liệu rồi dẫn tôi đến chính giữa chỗ vị trí của ông chủ, giới thiệu với hai người ngồi bên trái, “Đây là đồng nghiệp của tôi, cô Tiêu Đồng Đồng!”
“Vị này là Sở Tổng, hôm qua cô đã gặp. Còn vị này là Mã Công”. Tôi chủ động đưa tay ra bắt tay chào hỏi từng người một.
Sở Mộng Hàn cũng rất phối hợp đưa tay bắt tay tôi, bên cạnh anh ta người tên Mã Công là người đàn ông khoảng 30 tuổi đeo kính, cười nói với Tưởng sư phụ: “Nhược Phàm, nữ đồng nghiệp của tập đoàn Hiếu Thiên các cậu có phải đều xinh đẹp như vậy không, nếu là vậy, tôi cũng nghĩ đến chuyện thay chỗ làm thôi!”
Tôi vô tình nghe được những lời nói đùa giữa những người đàn ông đó, lịch sự lùi lại một bước, nói: “Giám đốc Tưởng, các anh cứ làm việc đi nhé, tôi đi ra ngoài trước đây.” Xem ra, bọn họ cũng không thể kết thúc cuộc họp trong một tiếng rưỡi được.
“Đồng Đồng, chúng tôi sắp bàn xong rồi, cô chờ tôi ở bên ngoài một chút nhé.” Tưởng sư phụ dường như không muốn hủy bỏ buổi cùng ăn cơm tối đã hẹn trước với tôi.
“Nhược Phàm, cô gái này chắc không phải bạn gái cậu đấy chứ? Cái cậu tiểu tử này lợi dụng cả thời gi­an ngoài công việc, đúng là gần quan ăn lộc vua, ngay cả với bạn học cũ mà cũng giữ bí mật à?”
Chẳng trách Mã Công và Tưởng sư phụ nói chuyện thân mật đến vậy, công ty lại còn đặc biệt sắp xếp cho Tưởng sư phụ tiếp nhận hạng mục của TPC, hóa ra anh ta và Mã Công là bạn học với nhau.
Nhưng lúc này tôi lại nhìn thấy sắc mặt của Sở Mộng Hàn thật khó coi, lạnh lùng dò xét một lượt Tưởng sư phụ.
Đột nhiên, khóe miệng anh ta cong lên nói với Tưởng sư phụ “Giám đốc Tưởng, nếu không có chuyện gì quá quan trọng, hôm nay tôi muốn mời hai người cùng ăn bữa cơm, tôi nghĩ kế hoạch này chúng ta không thể bàn hết trong cuộc họp một tiếng rưỡi được.”
Tưởng sư phụ xem ra có chút khó xử. Tôi nghĩ, người phụ trách hạng mục mời ăn cơm, là phía phục vụ đáng lý là chuyện có cầu mong cũng khó có được, bất luận là như thế nào cũng không thể từ chối được, Tưởng sư phụ luôn rất coi trọng công việc nhưng lúc này có vẻ khó xử.
Tôi vội vàng nói: “Giám đốc Tưởng, tôi vẫn còn có chuyện phải làm.” Tôi ám hiệu cho Tưởng sư phụ, anh tuy không biết quan hệ giữa tôi và Sở Mộng Hàn nhưng anh ấy nhất định hiểu, tôi vô cùng ghét chuyện vui chơi.
“Cô Tiêu không nên khách sáo, chúng ta tối qua đã cũng khiêu vũ với nhau, cũng nên coi là bạn bè rồi.” Không chờ cho Tưởng sư phụ lên tiếng. Sở Mộng Hàn đã vừa vặn nói chen vào, ánh mắt còn liếc liếc lên chiếc cổ áo của tôi.






Chiếc váy này là anh ta đã mua và đặt trên giường cho tôi sáng nay, không biết là trùng hợp, hay là anh ta đặc biệt sắp đặt người phục vụ chọn chiếc váy có cổ, vừa may có thể che dấu được những dấu vết anh ta còn lưu giữ lại trên cổ tôi.
Chính cái nhìn đó của anh ta, trong đầu tôi lại phải phất hiện lên cái dáng vẻ điên cuồng của anh ta khi hôn tôi đêm qua, không bỏ qua một cen­timét nào trên cơ thể tôi, giống như muốn nuốt chửng lấy tôi vậy. Cảm giác như bị ướt sũng một trận, khiến trong tim tôi nổi lên một cảm giác khác lạ, lòng bàn tay tôi ướt sũng mồ hôi, dường như tôi có chút gì đó không che dấu được.
Cũng đúng lúc này, điện thoại trên bàn reo lên. Sở Mộng Hàn nhấc điện thoại lên, “Alo?”
Trong điện thoại như không có tiếng trả lời, lại thấy ánh mắt anh ta nhìn hướng ra ngoài cửa kính.
Chúng tôi đều dõi theo ánh mắt của anh ta. Một cô gái đẹp đang đứng ngoài hành lang gọi điện, cười tủm tìm với anh ta qua tấm kính.
Biết tôi không biết lái xe, Tưởng sư phụ cười nói: “Không sao đâu, Đồng Đồng, lát nữa để xe ở bãi gửi xe, tôi gọi taxi đưa cô về.”
Vô tình bắt gặp ánh mắt của Sở Mộng Hàn, anh ta hơi nhếch miệng cười, anh ta cười chế nhạo tôi sao? Muốn cười thì cười, cơ hội như thế này tôi nghĩ sau này cũng chẳng có lại nữa. Mãi mãi tôi cũng không để cho anh có cơ hội lần sau cười nhạo tôi nữa.
Tôi tự nói như vậy với mình, vừa thất thần, trên cánh tay bất chợt lan truyền một cảm giác đau đau tê tê vì bị lửa chạm vào.
“Đồng Đồng, cô không sao chứ?” Tiếng nói có chút căng thẳng của Tưởng sư phụ vang lên bên tai tôi, dường như là cùng lúc, anh ta kéo lấy tay tôi, đưa lên miệng thổi thổi hai cái.
Động tác đó có vẻ rất cường điệu, thậm chí cũng hơi buồn cười, nhưng lại thực sự là một phản ứng bất ngờ chân thực. C