Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342112

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2112 lượt.

ũng giống như lúc còn nhỏ, khi bản thân chưa có bất kỳ khả năng phòng vệ nào, không cẩn thận mà làm mình bị thương, ở bên người lớn, họ đều thổi nhẹ lên vết thương của con trẻ vậy. Mà trẻ con cũng luôn cho rằng làm như vậy, vết thương sẽ không đau nữa, thậm chí trẻ nhỏ còn vờ như chưa đủ mà kêu người lớn: “Thổi đi, thổi đi ạ, vẫn còn đau…” Tôi có chút gì chua xót, cay cay nơi sống mũi, nếu không phải hoàn cảnh không cho phép, tôi thực sự muốn khóc. Một thanh niên như tôi, lại lạc hậu nghĩ đến một câu nói viết trên một tạp chí nào đó: Từng đem lại cho cuộc sống rất nhiều điều, nhưng cuộc sống thường mang lại cho chúng ta rất ít, tuy luôn cảm thấy có một sự nâng đỡ mạnh mẽ, nhưng cũng khó tránh khỏi có những lúc cảm thấy muốn được quan tâm, muốn được dỗ dành, muốn được bảo vệ.
Tôi nghĩ, “những lúc khó tránh khỏi” đó, có phải chính là nói đến thời khắc hiện tại tôi đang phải trải qua không?
“Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi, thành thực xin lỗi…”, người phục vụ mang canh đến không ngừng cúi đầu xin lỗi.
Nhà hàng này là một nhà hàng rất cao cấp, những người đến đây dùng bữa đều không phú thì cũng quý, người phục vụ căng thẳng đến nỗi mặt cũng biến sắc, Giám đốc Quản lý nhà hàng cũng nhanh chóng đi đến. Tôi co tay bị bỏng lại, giải thích với người giám đốc: “Không phải lỗi của anh ấy đâu, do tôi không cẩn thận va vào thôi.”
Mu bàn tay tôi đỏ lựng, tôi nghĩ chỉ bôi chút thuốc chắc là không có vấn đề gì. Nhưng quả nhiên người thanh niên đã vì việc đó mà bị ảnh hưởng, tôi nghĩ nhất định anh ta không thấy yên tâm.
“Các cậu nhanh mang thuốc đến đây!” Sở Mộng Hàn không biết từ khi nào đã đứng dậy, sắc mặt rất khó coi, khẩu khí cũng rất lạnh lùng.
Vị giám đốc đó lập tức đưa người phục vụ ban nãy làm tôi bị bỏng vào trong phòng làm việc của bọn họ, còn tôi cũng tranh thủ lúc đó, đi vào nhà vệ sinh. Chỉ là một chút sơ ý thôi, cơ bản không có gì to tát, tôi không muốn mình trở thành tâm điểm ồn ào của cả phòng ăn vốn rất yên tĩnh này.
Nhưng khi tôi đi vào nhà vệ sinh, lại chính là chỗ hút thuốc ở phía góc của nhà hàng, nhìn thấy Sở Mộng Hàn đang đứng hút thuốc ở đó. Anh ta cũng đã học hút thuốc rồi cơ đấy.
Xung quanh rất yên tĩnh, chỉ có mình anh ta ở đó, trong phòng lớn đang mở một bản nhạc cổ điển “Nhìn lại ngày qua”.
Tôi ngỡ ngàng một lúc, cuối cùng cũng từng bước tiến đến chỗ anh ta, tôi băn khoăn lúc này nói rõ mọi chuyện với anh ta, có được gọi là hợp lý không nhỉ?
When I was young I’d lis­ten to the ra­dio
Wait­ing for my fa­vorite songs
When they played I’d sing along, it make me smile…
Âm nhạc hợp tâm trạng thật khiến người ta xao xuyến.
Mỗi lần khi bài hát này cất lên trong phim, đều là sự trùng phùng vô tình trong quán cà phê đầy lãng mạn của cặp nam thanh nữ tú đã lâu ngày không gặp gỡ, cả hai người nam và nữ đều không biết nên mở đầu như thế nào, đã nói một câu nổi tiếng của Trương Ái Linh: Hóa ra, anh cũng ở đây… Sau đó hai người ôm lấy nhau thật chặt, tất cả mọi thứ đều thật viên mãn, bức rèm hoa lệ của bộ phim được hạ xuống.
Nhưng chúng tôi thì ngược lại, bước chân cũng mang theo sự nặng nề. Cuối cùng tôi cũng đi đến trước mặt anh ta, rõ ràng tôi đã âm thầm hít thở một hơi thật sâu trong lòng, từ từ nói ra suy nghĩ của mình: “Sở Mộng Hàn ngày mai và ngày kia hôm nào anh có thời gi­an, chúng ta đi làm nốt thủ tục. Để lâu quá, không có lợi ích cho ai cả.”
Anh ta không nói gì, trầm mặc rất lâu rồi dập điếu thuốc đang cầm trong tay, bỏ vào trong cái gạt tàn, tự cười nhạo một mình, “Muốn thanh toán rõ ràng mối quan hệ với tôi như vậy, có phải là vì Tưởng Nhược Phàm không? Anh ta chính là người mà đêm hôm qua cô gọi liền ba lần Tưởng sư phụ đấy à?”
Nói đến đêm hôm qua, tôi cảm thấy mình giống như người bị lột hết quần áo trước mắt của mọi người, khó chịu vô cùng. Còn ánh mắt đầy khiêu khích của anh ta đang soi mói nhìn vào cổ áo tôi, như đang muốn tìm những dấu vết còn in hằn trên da thịt tôi vậy.
Không kịp phản bác, anh ta đã tranh nói trước, “Cho dù có vội vàng như vậy, sao ba năm qua cô không gọi điện cho tôi? Thời gi­an, ba năm nay tôi lúc nào chẳng có, nhưng bây giờ thì không có!”
“Vậy ý anh là gì, lẽ nào anh lại không muốn ly hôn sao?” Tôi nói mà răng như sít chặt lại. Anh ta có ý gì đây, cầu hôn là anh ta, nói ly hôn cũng là anh ta, hôm nay nuốt lời cũng lại là anh ta. Anh ta thích chơi trò mèo vờn chuột sao?
Chuyện này còn chịu đựng được thì có cái gì không chịu đựng được đây!
“Sở Mộng Hàn, dù sao chúng ta cũng là những người được giáo dục qua đại học, sống ly thân hơn hai năm là có thể xin ly hôn được. Mới đầu chúng ta tự do yêu đương, cho nên ly hôn cũng không nhất thiết phải ra tòa án, chống đối lẫn nhau.”
Mới đầu đúng là mới đầu, thật sự biết vậy đã chẳng làm!
Tôi nhẫn nại tiếp tục nghiêm túc nói với anh ta: “Nếu thực sự phải ra tòa án, tài sản của anh, nói không chừng lại phải chia cho tôi một nửa. Anh cũng đã làm đến Tổng Giám đốc rồi, những kiến thức thường ngày này chắc không có gì là không hiểu! Cho nên chúng ta vẫn nên kín đáo một chút


Pair of Vintage Old School Fru