Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nếu Như Anh Yêu Em

Nếu Như Anh Yêu Em

Tác giả: Hiểu Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:30 22/12/2015

Lượt xem: 1342091

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2091 lượt.

g mắt cô ta mới thực sự mang một nụ cười đầy hàm ý: “Mộng Hàn mất ba năm để đạt đến vị trí ngày hôm nay, áp lực rất nặng nề. Giám đốc Điều hành, lương cao, cũng chỉ là người làm thuê cao cấp đơn thuần, năng lực càng tốt, cũng phải chịu áp lực lớn. Cùng là người của đô thành, hàng đêm chúng tôi cùng an ủi linh hồn cô độc của nhau, ngày hôm sau sẵn sàng bước tiếp, lại làm một đấu sĩ anh dũng của ban ngày.
Khi tôi còn chưa hoàn toàn hiểu hết những lời nói đầy ngụy biện của cô ta, cô ta lại nói tiếp một câu càng khiến người ta giật mình, khiến tôi đứng im nơi đó.
Cô ta nói: “Cô Tiêu, cô có muốn tham gia cùng chúng tôi không?”
Nụ cười mê hồn của Khang Nhiên, thời khắc đó khiến tôi thực sự cảm thấy nhức mắt. Có thể khi tôi mới kết hôn với Sở Mộng Hàn, đã hoàn toàn không hiểu anh ta, dẫn đến sự thất bại nhầm lẫn trên con đường hôn nhân của mình. Nhưng về mặt chủ quan mà nói lại có vô vàn những suy nghĩ bao vây mà tôi không hề muốn thừa nhận điều gì cả, thậm chí còn có một sự chờ đợi mong manh đối với anh ta.
Nhưng đến bây giờ, tôi cũng không còn cách nào để có thể kết nối mối quan hệ giữa Sở Mộng Hàn mà tôi từng biết với người đàn ông mà Khang Nhiên vừa nói đến nữa. Thời gi­an ba năm đã khiến chúng tôi hoàn toàn trở thành những con người thuộc hai thế giới khác nhau, không liên quan đến giàu nghèo, không liên quan đến địa vị, dùng cách nói thông thường nhất để giải thích, chúng tôi đã không còn là những người đi cùng một con đường.
Tôi lắc đầu, trả lời cô ấy: “Cô Khang à, cái trò này nói ra thật chẳng buồn cười chút nào! Tôi không có hứng thú với vấn đề này, càng không muốn nói đến chuyện gia nhập vào với mọi người!”
“Nếu không muốn, vậy thì cách xa Mộng Hàn một chút, không nên vì một chút hư vinh nhất thời của mình mà hủy hoại đi niềm hạnh phúc đã có ở trong tay.”
Cô ta đang nói đến tôi và Tưởng sư phụ, có điều tôi nghe cái khẩu khí trong câu nói này của cô ta lại liên tưởng đến một lời cảnh cáo hơn.
Trở về chỗ ngồi, tôi dường như mất đi niềm vui vẻ với bất kỳ người nào, chỉ cố cắm cúi ăn miếng thịt bò hầm trong đĩa. Không gi­an có chút lạnh lẽo. Một lúc sau, nghe thấy Tưởng sư phụ cười nói với tôi: “Rất hiếm khi nhìn thấy một cô gái như bây giờ, có thể ăn hết một phần thịt bò hầm trong đĩa, không phải sợ nổi mụn, thì cũng sợ phát béo. Cô gái giống như cô, dường như đã bị tuyệt chủng rồi.”
Tôi cười phá lên: “Đó mới thực sự là thục nữ. Luận lý về cấp bậc nhu cầu khiến nhu cầu của con người phân chia rạch ròi, con người luôn luôn phải thỏa mãn trước nhu cầu cơ bản rồi mới có thể theo đuổi mức độ hưởng thụ cao hơn. Tôi trước đây vẫn còn sống trong tầng đáy của Kim Tự Tháp, không có tiền thừa để cống hiến cho bệnh viện. Cho nên, phải lấp đầy cái bụng đã, đối với tôi mà nói cơ thể khỏe mạnh còn quan trọng hơn vẻ ngoài xinh đẹp.”
Không biết có phải tôi nhìn nhầm không, khi Sở Mộng Hàn nhìn thấy tôi đưa miếng thịt bò hầm cuối cùng vào trong miệng như báo thù rửa hận, khóe miệng hơi hơi nhếch lên, giống như là đang cười.
Buổi tối trở về nhà mình, tôi đã tắm một hồi nước nóng, ngày mai là ngày đầu tiên trong ba ngày phép năm của tôi, nhưng tôi lại phải dậy sớm hơn bình thường một tiếng. Bởi vì hội gi­ao lưu thành viên cao cấp do trung tâm thể dục tổ chức, sẽ thu hút rất nhiều những người tự nhận thấy là nhân tài nhưng chưa tìm được công việc, còn có những anh tài các giới buồn chán không đắc trí trong trường thưởng thức, chuẩn bị can đảm để từ bỏ cùng tụ họp đến đó. Đương nhiên ở đây không bao gồm những kẻ “tâm thần” vì cầu mong độ mẫn cảm nghề nghiệp, vốn đang làm việc rất tốt, lại cứ muốn đi thử sức một chút giá trị thị trường của chính mình. Tôi dường như có thể dự đoán được ngày mai tình hình thê thảm của cảnh người người chen nhau đến dự phỏng vấn.
Quả nhiên hội chợ phỏng vấn không làm tôi thất vọng, 9 giờ vào hội trường, sau ba tiếng đồng hồ vật lộn, khi đi vào trong tâm thể dục, tôi thực sự giống như vừa đánh xong một trận chiến, toàn thân mệt mỏi, chỉ muốn tìm một nơi để nhét cái gì vào dạ dày.
Đi qua quán “Mỳ bò Cal­ifor­nia” ở ven đường, tôi gọi một bát mì, bàn bên cạnh đang diễn ra một cảnh tượng người đẹp đa tình, đang tiếc nuối chàng trai trái tim như sắt đá.
Cô gái xinh đẹp rưng rức nói, “Anh còn nhớ không, khi còn học đại học chúng ta thường xuyên cùng nhau ăn cơm ở quán này, …mỗi một câu anh nói với em em đều nhớ hết. Anh nói anh yêu em, anh nói anh muôn kết hôn với em… sao bây giờ anh lại không nhớ gì vậy?”
Lúc này, mì tôi gọi đã đưa lên, tôi cầm đũa, gắp sợi mì, đưa lên miệng, trong lòng nghĩ cô gái xinh đẹp kia cứ nói lâu như vậy không ngừng nghỉ, sao người con trai đó lại không hề cáu giận, cũng không nói lời nào, chỉ cười mãi như kẻ ngớ ngẩn? Dương như vai nam chính trong câu chuyện đang diễn ra không phải là của anh ta vậy.
Người con gái xinh đẹp đã bắt đầu khóc nức nở, cầm lấy khăn giấy trên bàn, không ngừng lau nước mắt: “Chu Chính, em biết khi đó em quyết định đi nước ngoài đã làm tổn thương anh, nhưng chính vì ba năm đi Pháp đó, em mới biết mình yêu