Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342059

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2059 lượt.

Hiện tại anh cũng là người đã có chủ, em cũng là người đã có chủ rồi, anh sợ cái gì chứ?”
“Sợ người yêu của mình… hiểu lầm.”
Ngải Mễ thấy anh chàng quan tâm đến người yêu của mình như vậy,trong lòng rất bực, bèn trách: “Chỉ trách em quá coi trọng lời thề thôi.”
Anh nhìn cô một lát rồi nói: “Lời thề chỉ là để mang ra thề chứ không phải mang ra để giữ. Em không nghe người ta nói “thề thốt” à? Tức là chỉ thốt ra thành lời chứ có phải giữ lời đâu? Vì mấy lời thề đó mà kìm chế tình cảm của mình là hoàn toàn phi nhân đạo, hay nói cách khác là hết sức ngu xuẩn. Let by gones be by gones (Những gì đã qua hãy để cho nó trôi qua). Em đừng làm trợ giảng cho giờ học của anh nữa, đừng để việc học hành của mình bị lỡ dở, để anh đi nói chuyện với giáo sư Vương là xong.”






Sau hôm đó, Ngải Mễ không làm trợ giảng cho lớp của Jason nữa, anh đã nói đến nước này rồi thì cô còn mặt mũi nào theo lớp của anh nữa? Cô vô cùng chán chường, cảm giác còn đau khổ hơn thời gian Allan về Thâm Quyến. Hồi đó chỉ đau khổ vì không được gặp anh, nhưng trong lòng vẫn còn hi vọng, nghĩ là anh sẽ giữ lời thề, hiện tại thì đã tuyệt vọng hoàn toàn.
Cuối tháng Mười Một, Ngải Mễ bất ngờ nhận được điện thoại của Jason, nói là muốn mời cô và Yoshi ăn cơm, coi như là tổ chức sinh nhật cho cô, cũng coi như tạm biệt họ.
“Anh đi đâu vậy?” Ngãi Mễ sửng sốt hỏi.
“Anh tốt nghiệp thạc sĩ và đã tìm được việc ở bang D, đầu năm tới anh sẽ đi làm ở đó.”
Đây thật sự là tin sét đánh ngang tai đối với Ngải Mễ, anh tốt nghiệp rồi, xin được việc làm rồi, chuẩn bị đi rồi, mọi thứ đã sắp xếp ổn thỏa rồi mới nhớ đến việc nói cho cô biết. Cô chỉ muốn chửi thẳng anh mấy câu nhưng đã kìm chế được, rồi cô tự chửi rủa mình. Ngươi tưởng ngươi là ai chứ? Ngươi chửi người ta với tư cách gì chứ? Tại sao người ta phải bàn bạc với ngươi?
Mặc dù nghe không hiểu gì nhưng Yoshi vẫn nhìn mọi người rất lịch sự, ai nói chuyện liền nhìn người ấy. Mấy người vội chuyển sang chuyện trò bằng tiếng Anh.
Jason rót rượu cho Yoshi và mình, anh cũng hỏi Ngải Mễ và cô Tĩnh Thu có uống một chút không. Ngải Mễ vội từ chối, cô Tĩnh Thu cũng nói lát nữa còn có việc nên không uống được, và thế là phái nữ uống nước ngọt. Ăn được khoảng hơn một tiếng, cô Tĩnh Thu nhìn đồng hồ và nói giờ phải đưa Sara về, ngày mai còn đi học nên phải ngủ sớm.
Sau khi cô Tĩnh Thu và Sara về, Jason và Yoshi vẫn ngồi uống với nhau, Ngải Mễ cảm thấy bọn họ đã uống khá nhiều. Cô chưa bao giờ thấy Jason như thế này, chắc là do sắp kiếm được bộn tiền nên vô cùng hưng phấn. Tranh thủ lúc Yoshi vào WC, Ngải Mễ liền hỏi Jason: “Anh bảo anh đưa bạn gái đến cơ mà?”
“Anh đưa rồi đó thôi, em không nhìn thấy à?”
“Cô Tĩnh Thu là bạn gái anh hả? Hay Sara là bạn gái của anh?”
“Cả hai. Cô Tĩnh Thu và Sara không phải là con gái à?”
Cô cười rồi nói: “Sao hôm nay anh vui thế? Chuốc say Yoshi rồi…”
“Xót rồi hả?” Anh cười, nói. “Không sao, cậu ấy uống được, uống thêm chút nữa không vấn đề gì đâu.”
“Sao anh lại thích về bang D làm, có phải… cô bạn ABC của anh ở đó không?”
Anh liền bật cười, khen: “Em thông minh quá, chuyện gì cũng suy luận ra được. Đáng lẽ em phải đi làm thám tử tư, chuyên phục vụ cho các cô, các bà nghi ngờ chồng cặp bồ, chắc chắn sẽ rất đông khách.”
Lúc đầu cô chỉ hy vọng anh sẽ phủ định điều này, không ngờ bắn chệch lại trúng đích, tìm ngay được câu trả lời mà cô không muốn nghe nhất, hóa ra là anh đến bang D để đoàn tụ với người yêu. Cô cảm thấy vô cùng tuyệt vọng, chán chường, miễn cưỡng ngồi thêm lát nữa rồi đề nghị: “Thôi, hôm nay tạm dừng ở đây nhé, hai anh đều uống nhiều rồi, không uống nữa đâu.”
Jason giúp cô dìu Yoshi lên xe rồi nói: “Cậu ấy không lái xe được đâu, em cầm lái đi, cẩn thận nhé!”
Ngải Mễ lo lắng nói: “Thế anh làm thế nào? Lát nữa em đến chở anh về nhé!”
“Anh không sao, bẩm sinh anh không say rượu. Em đến chở anh thì anh cũng vẫn phải lái xe của anh về.”
Ngải Mễ lái xe chở Yoshi đến đằng sau ký túc xá của anh rồi dừng lại, thấy Yoshi đã say bất tỉnh nhân sự. Cô lắc thế nào anh chàng cũng không chịu tỉnh, kéo thì không kéo được, đúng là khóc dở mếu dở, thầm rủa hai gã đàn ông này. Cuối cùng cũng may mà gặp được một anh chàng ở trong khu nhà đó mới chật vật dìu được Yoshi lên phòng.
Bộ dạng say rượu của Yoshi vô cùng khó coi, đỏ mặt tía tai, gần như biến thành màu gan lợn, miệng thở phì phò, không biết đang lèm bèm tiếng Nhật hay tiếng Anh, hơi thở phả ra toàn mùi rượu, Ngải Mễ gần như chỉ muốn vứt quách anh ta đi cho rồi. Nhưng cô cố chịu đựng, sợ anh ta nôn, muốn tìm cái gì đó để hứng, tìm đi tìm lại cũng chẳng tìm được xô chậu gì, cuối cùng đành phải lấy cái nồi chống dính của Yoshi và đặt bên giường của anh.
Gần như vừa đặt xuống, Yoshi bắt đầu nôn thốc nôn tháo, Ngải Mễ bịt chặt mũi, tay đỡ đầu anh ta vì sợ anh ta ngã vật xuống cái nồi hoặc làm bẩn giường. Vất vả một lúc sau, cuối cùng Yoshi mới nằm yên trở lại và ngủ say như chết. Ngải Mễ thu dọn hiện trường, nghĩ c