Tác giả: Ngải Mễ
Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015
Lượt xem: 1342053
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2053 lượt.
hắc là không còn vấn đề gì nữa mới chuẩn bị ra về.
Cô rất lo cho Jason, không biết có phải anh cũng say như thế này không, không biết hiện tại có người nào lo cho anh không, không biết vừa nãy anh lái xe có xảy ra chuyện gì không. Vừa nãy hình như anh có vẻ không say, nhưng cô vẫn rất lo.
Lần trước Jason gọi điện thoại tới, số điện thoại của anh đã hiển thị trên màn hình, cô nhìn một lần là nhớ ngày, lúc này đã phát huy được tác dụng. Cô bấm số gọi cho anh và nghe thấy giọng anh có vẻ rất tỉnh táo: “Hello?”
Cô nói: “Jason à? Em là Ngải Mễ, anh… không sao chứ?”
“Anh không sao, bọn em thế nào rồi?”
Ngải Mễ đáp với vẻ trách móc: “Yoshi say bất tỉnh nhân sự, nôn thốc nôn tháo, lần sau đừng chuốc cho anh ấy nhiều như thế nữa.”
“Sorry.” Jason nói với vẻ biết lỗi. “Anh không biết tửu lượng cậu ấy lại kém như vậy, nhưng em yên tâm, sẽ không có lần sau nữa đâu.”
Nghe Jason nói như vậy, cô càng tin chắc rằng lần này anh đi sẽ bặt vô âm tín. Cô hỏi: “Giờ anh đến… chở em về được không? Em không muốn lái xe của Yoshi về, nếu không ngày mai anh ấy lại phải về chỗ em lấy xe.”
Dường như anh có vẻ không muốn đến đón cô vào lúc này nên gợi ý: “Muộn thế này rồi, em… còn về làm gì?”
Thấy anh không chịu đến đón mình, Ngải Mễ đành gạt đi: “Anh không tiện thì thôi vậy, để em lái xe về.”
“Em đợi nhé, anh sẽ đến ngay.” Anh hỏi địa chỉ rồi nhắc cô: “Anh sẽ vào cổng chính của ký túc xá, em đợi ở hành lang nhé, lạnh lắm đấy, đừng đi ra ngoài, nhìn thấy xe anh hãy ra.”
Cô để điện thoại cạnh giường của Yoshi vì sợ anh chàng có việc gấp phải dùng đến, đóng cửa lại, xuống tầng và ra ngoài hành lang, đứng ở sau cánh cửa kính đợi Jason. Một lát sau, nhìn thấy xe anh xuất hiện, cô mở cửa kính và chạy ra ngoài. Anh đỗ xe trước cổng ký túc xá rồi xuống xe. Cô nhìn thấy sắc mặt anh rất nhợt nhạt, chắc là uống hơi nhiều, cô liền nói với vẻ biết lỗi: “Em xin lỗi vì muộn thế này còn bắt anh ra ngoài…”
“Không sao, em cầm lái nhé, bây giờ nếu anh bị kiểm tra nồng độ cồn trong máu chắc chắn sẽ gây go, hơn nữa kể cả không say, nếu cảnh sát bắt anh đánh vần từ Missisipi, chắc chắn anh không đánh vần được.”
Ngải Mễ ngồi vào sau tay lái, Jason hướng dẫn cô một lát là cô nổ máy được. Anh ngồi ở ghế trước, kéo ghế ra sát đằng sau và ngửa ra rất thấp, gần như là nằm trên đó. Ngải Mễ láilát thì đến chỗ cô ở, nhưng cô không muốn chia tay ngay bây giờ, cô muốn ở gần anh thêm chút nữa. Cô liếc sang thì thấy anh nhắm nghiền mắt, thế là cô không dừng xe mà cho xe chạy tiếp.
Dường như Jason cũng không phát hiện ra, cứ để cô lái đi như vậy. Cô liếc nhìn kim xăng thì thấy gần như còn đầy nguyên nên đã yên tâm hơn, đằng nào thì thành phố C cũng không lớn, chỉ cần không lên đường cao tốc, chạy thế nào cũng vẫn là trong thành phố C. Bản thân cô cũng không biết đã chạy vào đường nào, chỉ biết là lang thang không mục đích, lúc thì rẽ trái, lúc lại rẻ phải. Cô nghĩ, chỉ cần cô lái xe thế này thì Jason không thể xa cô. Cô chỉ muốn kiếp này được lái xe mãi như thế, cô sẽ mãi mãi được ở gần anh.
CD đang mở một bài hát tiếng Trung, lời bài hát khiến trái tim cô tan nát.
Chỉ sau đêm nay thôi, tình yêu anh sẽ không nhiều thêm.
Tội gì em phải lệ nhòe mi, quan tâm ngày mai anh sẽ lại yêu ai.
Tình yêu của em có một góc khuyết, ai có thể cho anh dừng chân?
Nếu si tình là có tội, thì anh chấp nhận gánh tội em ơi!
Không cho anh níu kéo vì em có sự thỏa hiệp khác.
Em không bao giờ hối hận, điều này đã khắc sâu vào trái tim anh.
Nhưng anh luôn phải trải nghiệm cảm giác trái tim đang rỉ máu,
Nhìn trái tim anh tan nát, còn em thì cao chạy xa bay.
Suốt đời yêu say đắm, ngoảnh đầu lại quá khó, giấu đau khổ trong lòng,
Nếu tình không cắt đứt được, ai sẽ giúp anh quên được em?
Suốt đời yêu say đắm, ngoảnh đầu lại khó quá.
Đường tình dài đằng đẵng,
Trăm mối tơ vò, chắc chắn không thoát được nổi sầu đau.
Cô nghe mà nước mắt nhạt nhòa, cảm giác mỗi câu từ đều viết vì cô. Cô nghe lại bài hát này hết lần này đến lần khác, Jason vẫn nằm yên ở đó mà không nói gì, không biết đã ngủ hay chưa. Sau khi nghe rất nhiều lần, cô hỏi: “Bài hát nào vậy?”
“Ngoảnh lại quá khó của Trương Học Hữu.”
Hóa ra anh không ngủ.
“Anh có thể… cho em sao một đĩa được không, lời bài hát… hay quá.”
“Em lấy luôn đĩa CD này đi, về Canada anh sẽ mua đĩa khác.” Jason đưa tay ra bấm, lấy đĩa CD đó ra rồi ngó trong xe xem có túi đựng không, cuối cùng tìm được một chiếc phong bì lớn màu vàng, anh liền đổ tài liệu ở bên trong ra và nhét đĩa vào.
Cô hỏi: ” Anh… về Canada hả? Bao giờ về?”
“Một, hai ngày tới thôi, chơi nốt Noel rồi quay lại đây chuyển đồ đạc về bang D, sang năm mới là đi làm luôn.”
“Ở trong nước anh đã có bằng thạc sĩ rồi, bây giờ vẫn chỉ là bằng thạc sĩ, không thấy hơi…”
“Lúc đầu định học tiến sĩ, nhưng…”
“Vì… người yêu nên bỏ ư?” Cô hỏi bằng giọng xen chút cay đắng.
“Ừ.” Anh hỏi: “Đây có được coi là mất lý trí không?”
Cô cố gắng chịu đựng cảm giác đau đớn trong tim, cười nói: “Đối với người khác có