Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Ngắm Hoa Nở Trong Sương

Tác giả: Ngải Mễ

Ngày cập nhật: 03:23 22/12/2015

Lượt xem: 1342114

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.

br>Cô vô cùng hoảng sợ, mọi người đều nói họ là “Tiên đồng – Ngọc nữ”, chứng tỏ đó là cặp đôi do duyên trời sắp đặt được mọi người cô nhận. Ở đây chẳng ai coi cô ra gì, vừa nãy ở nhà vệ sinh cờ vô tình nghe thấy hai cô nàng nói:
“Sao Thành Cương lại chấm cô nàng nhỉ?”
“Thì do bố cô nàng là thầy hướng dẫn của anh ấy thôi.”
Càng nghĩ cô càng cảm thấy bất an, đám con gái kia đều coi cô như người tàng hình, giờ lại to gan lớn mật bắt đôi “Tiên đồng – Ngọc nữ” hát bài này, như thế chẳng phải đang khiêu khích cô còn gì?
Hát xong, Allan liền mang cuốn list các bài hát về chỗ Ngải Mễ và đề nghị: “Mình hát một bài đi em.” Nói rồi anh đưa cuốn list bài hát cho cô, để cô tìm bài. Cô cảm thấy chắc chắn là do vừa nãy đã hát với “tình yêu muộn màng” rồi, không muốn làm cô tổn thương nên mới phải bù đắp.
Cô đẩy cuốn list bài hát ra, hậm hực nói: “Em không biết hát, anh cứ hát với “tình yêu muộn màng” của anh đi!”
Allan nhìn cô, cười nói: “Đúng là giỏi suy diễn quá, chỉ hát một bài đã phân tích ra cái gì rồi?” Nói xong anh liền tìm bài hát và giục: “Không hát với anh thì hát một mình vậy, chắc chắn bài này em sẽ hát được.” Rồi Allan giơ cuốn list bài hát ra trước mặt cô, Ngải Mễ nhìn thì thấy đó là bài Em không muốn nói trong bộ phim Cô gái tỉnh lẻ.
“Làm sao anh biết em hát được bài này? Lời em còn chưa thuộc mấy nữa là.”
“Không sao, hát karaoke cơ mà, trên màn hình tivi có lời. Bình thường anh hay nghe em hát ở nhà, biết chất giọng của em hát được bài này. Không tin em cứ thử xem, ít nhất có thể chứng minh anh sai.”
Anh kéo cô đến trước micro, lấy remote chọn bài cho cô. Không còn cách nào khác, Ngải Mễ đành bấm bụng hát. Khi hát đến câu “cùng là bầu trời, cùng là khuôn mặt”, cô cảm thấy mình không lên được, chợt cô nhìn thấy Allan ra hiệu cho mình đổi giọng, cô hít sâu một hơi, quả nhiên là lên được.
Hát xong, mọi người đều vỗ tay nhiệt liệt, bản thân cô cũng cảm thấy khá hay nên rất vui, đang định xem Allan có khen không, vừa quay đầu thì nhìn thấy một cô gái đang ngồi ở vị trí cô ngồi ban nãy và nói chuyện với Allan. Cô nghĩ, giỏi thật, anh bảo tôi lên hát, hóa ra là để nói chuyện với cô nàng này. Cô đặt micro xuống và bước nhanh về chỗ mình, nói: “Đây là chỗ của mình.”
Allan vội đứng dậy, nhường chỗ của mình cho Ngải Mễ: “Để anh giới thiệu nhé…”, nhưng cô nàng kia không đợi anh giới thiệu đã đứng dậy, nắm tay anh, dúi vào vật gì đó rồi mỉm cười rất ngọt ngào và chạy mất.






Ngải Mễ hỏi dồn dập như bắn súng liên thanh: “Ai vậy? Cô ta dúi gì vào tay anh đấy? Tại sao cô ta lại túm tay anh? Có phải cô ta thường xuyên túm vậy không?”
“Tên cô ấy là Lưu Huy, đồ vật cô ấy nhét vào tay anh là chùm chìa khóa, anh không biết tại sao cô ấy lại túm tay anh, trước đây chưa bao giờ cô ấy túm như thế cả.” Allan nhìn cô cười. “Trật tự trả lời câu hỏi của anh không nhầm chứ nhỉ?”
Cô biết Allan đang cười cô hỏi dồn dập nhiều câu như thế nên cũng cười ngượng ngùng, sau đó lại lo lắng hỏi: “Cô ta đưa chìa khóa cho anh làm gì?”
“Nhà cô ấy có một căn hộ để không, cô ấy bảo anh và bố mẹ anh đến ở đó.”
Ngải Mễ lo lắng hỏi: “Anh nhận lời rồi ư?”
“Anh biết. Nhưng hiện tại anh thật sự sợ…con gái bọn em, không cẩn thận lại…làm tổn thương…Vừa nãy đáng lẽ anh nên giải thích với cô ấy…”
“Anh giải thích cái gì? Anh càng giải thích càng rắc rối. Anh đã nói là không cần nhà của cô ta rồi, có gì đâu mà cô ta bị tổn thương? Con gái là như thế, anh càng sợ bọn họ bị tổn thương thì bọn họ lại càng làm ra bộ bị tổn thương. Nếu anh lấy việc làm tổn thương họ làm niềm vui thì chắc chắn họ sẽ tránh anh. Anh luôn sợ làm tổn thương cô này rồi cô kia, kết quả sẽ thế nào? Kết quả là tất cả mọi người đều biết điểm yếu này của anh, đều lấy việc làm tổn thương mình để gây tổn thương cho anh, như thế anh không cổ xúy cho bọn họ tự làm tổn thương đến mình thì là gì?”
Allan bị Ngải Mễ chặn họng nên không nói gì thêm nữa.
Chiều thứ Năm, Allan gọi điện thoại đến ký túc xá của cô báo cáo: “Cô Giản gọi điện thoại bảo anh tối nay đến nhà cô chú ấy.”
Ngải Mễ hơi bất ngờ, liền buột miệng: “Họ gọi anh đến nhà mà không ngại à? Họ hại anh chưa đủ hay sao?”
“Họ không hại anh.”
“Không hại anh? Nếu họ không báo công an thì làm sao anh bị giam ở đồn thu thẩm lâu như thế?”
“Khi báo công an họ đâu có nghĩ là sự việc lại ra nông nỗi đó…”
Ngải Mễ không biết cô Giản gọi Allan đến làm gì, cô sợ họ lại kể cho anh nghe chuyện cuốn nhật ký hoặc chuyện gì đó đến cô cũng biết. Cô lo lắng hỏi: “Họ gọi anh đến làm gì?”
“Hôm nay là…sinh nhật của Jane.”
“Sinh nhật của cô ấy mà gọi anh đến ư? Anh đâu phải là con rể họ.” Cô khuyên Allan: “Anh…đừng đi nữa, gặp họ, anh…không buồn à?”
“Cô Giản gọi điện, anh không đến thăm…sao được?”
“Thế…em sẽ về ngay để đi cùng anh.”
“Em đừng đi nữa.” Allan ngập ngừng nói. “Bố mẹ cô ấy nhìn thấy bọn mình đi với nhau…chắc sẽ rất buồn…”
“Tại sao? Vì em…có được anh…còn con gái họ thì không ư?” Cô hậm hực nói. “Ai bảo