Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Anh Yêu Em

Nghe Nói Anh Yêu Em

Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành

Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015

Lượt xem: 1341905

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1905 lượt.

iến xong ra bàn ăn thì anh cũng bày xong bánh ga tô từ lúc nào, trên bàn còn cắm mấy cây nến đã được thắp lên và tỏa ánh sáng lung linh, chứng minh cho việc Lương Duyệt đã thực sự đi qua ba mươi hai mùa xuân.
Thấm thoát đã ba mươi hai năm rồi, cô thực sự không cảm thấy thời gian trôi qua.
Hồi còn nhỏ, mỗi lần đến ngày sinh nhật, cô thường túm lấy cánh tay mẹ lắc lắc, đòi mẹ mua bánh ga tô thì phải mua thêm cả mấy cây nến màu nữa. Giây phút những ngọn nến được thắp lên cũng là giây phút cô cười tươi nhất. Nhưng những ngọn nến mỗi năm một nhiều thêm, và nụ cười thì mỗi năm một ít đi.
Áp lực của bài vở, sự nuối tiếc khi tuổi xuân trôi đi, sự mơ hồ về tương lai. Mỗi lần thắp những ngọn nến sinh nhật, lòng cô lại thấy đau nhói, thế là một năm nữa trong cuộc đời đã trôi qua từ lúc nào.
Thế là từ năm hai mươi tám tuổi trở đi, cô không còn thắp nến nữa. Cô không nói thì Trịnh Hy Tắc cũng không thể tự nghĩ ra được. Bánh ga tô phần nhiều là do Hàn Ly tặng. Thế là hết năm này sang năm khác trôi qua như vậy, cô không còn thắp nến trong ngày sinh nhật và thầm ước điều gì đó khi thổi nến nữa.
Cô từng hỏi Hàn Ly, vì sao anh lại biết các cô gái không thích cắm nến trên bánh. Anh đã cười với vẻ rất bí hiểm, và khi cô truy hỏi đến cùng thì mới nói, vì Phương Nhược Nhã cũng giống cô.
Phụ nữ đều như vậy, đều sợ tuổi thanh xuân rời xa mình.
Nhẹ nhàng như nước chảy, một đi không bao giờ trở lại.
Vì vậy, khi người ngồi đối diện với cô nâng cốc lên, nói: "Chúc sinh nhật vui vẻ", cô chỉ mỉm cười đau khổ : "Sinh nhật thì phải vui vẻ rồi, nhưng nếu có thể trường sinh bất lão, em mới thấy vui thật sự."
"Tham lam quá. Em không cần phải lo, em có già anh cũng vẫn ở bên em. Đừng có mong trường sinh bất lão, nếu tới năm bốn mươi tuổi mà em vẫn cứ như bây giờ thì anh sẽ thấy lo lắng mất". Dưới ánh đèn, những đường nét trên khuôn mặt anh trở nên dịu dàng và sâu sắc, khiến người ta không sao chống cự nổi sức quyến rũ từ đó.
Cô mỉm cười, cúi đầu và cũng nâng cốc lên. "Thế thì anh không cần phải lo đâu, em chắc chắn sẽ già nhanh hơn anh."
Chiếc nhẫn trên tay cô lấp lánh đến chói mắt, chẳng khác gì những vì sao sáng nhất nơi chân trời. Anh đã từng nói, anh sẽ hái sao trên tời tặng cô, hôm nay anh đã làm được điều đó.
Anh nói: "Em ước điều gì đó đi, xem nó có trở thành hiện thực không?"
Chiếc bánh ga tô trên bàn rất thơm, dưới ánh nến, trông nó lại càng thêm hấp dẫn. Cô đếm thử thì thấy anh đã cắm lên chiếc bánh năm cây nến, ba cây đỏ, hai cây màu xanh.
Khoé môi Lương Duyệt khẽ động đậy, cô thổi những ngọn nến phụt một cái. Trước mắt bỗng nhiên tối om.
Không ai nhìn thấy ai.
Đôi môi cô được anh đặt lên một nụ hôn rất khẽ, giọng nói thì thầm mang đầy hạnh phúc:" Ngốc, chúc em sinh nhật vui vẻ".
Dù trong bóng tối cô vẫn nhìn thấy chiếc nhẫn trên ngón tay mình.
Cô tưởng rằng lúc này mình đang cười.
Thế nên khi ánh nến bừng sáng trở lại, đôi môi cô vẫn nhếch lên.
Như nhận thấy điều gì đó, anh ngây người ra một lúc, rồi nâng khuôn mặt cô lên, đưa ngón tay khẽ vuốt ve.
"Em khóc à?", anh dịu dàng hỏi.
Cô sụt sịt một lúc, rồi cười nói với anh: "Không sao đâu, chỉ là bỗng nhiên cảm thấy mình cũng đã già rồi".
Anh dí tay vào mũi cô, nói: "Không lo, đã có anh đây. Bây giờ anh cũng là một ông già rồi".
Ba mươi tuổi. Lúc còn trẻ, họ đã cảm thấy nó còn rất xa vời. Một phong cách chín chắn, một sự nghiệp vững chắc như bây giờ, đó là những thứ mà những người ở độ tuổi đang tràn đầy mộng mơ như họ ngày ấy khó mà tưởng tượng được.
Hồi quen anh, anh mới hai mươi tuổi, bây giờ anh đã ở cái tuổi tam thập nhi lập.
Một giấc mộng trải qua nhiều năm tháng. Họ đều đã trưởng thành.
Khi gặp lại anh đã không còn vẻ ngây thơ ngày nào, mà trở nên trầm tĩnh, nhanh nhạy. những thử thách trong chín năm qua đã dạy cho anh rất nhiều điều.
Cô đã nhìn thấy một chàng trai tràn đầy sức thanh xuân lột xác trở thành một người đàn ông chín chắn như thế nào.
Chín năm, cùng với anh, cô cũng đã trưởng thành.
"Lớn lên chúng ta sẽ làm gì?" Đó là đề bài trong một giờ kiểm tra tập làm văn hồi lớp ba, Lương Duyệt nhớ rằng, cô giáo chủ nhiệm đã nói với cô bằng giọng rất dịu dàng rằng: "Em phải viết rằng em muốn trở thành một người có ích cho đất nước".
Thế nhưng cô đã không nghe lời và đã viết rằng, lớn lên cô sẽ trở thành một bà mẹ.
Làm mẹ, sẽ có bố ở bên, như thế sẽ rất hạnh phúc.
Thực ra hạnh phúc là ở trong tay ta, chỉ cần nắm tay lại là có thể giữ lấy những thứ tốt đẹp nhất, nhưng, ngón tay cô lại không sao mở ra được, nó lạnh ngắt, tới mức dòng máu trong người cô như đông cứng lại.
Cô đã chờ đợi điều đó từ rất lâu, lâu tới mức gần như quên mất rằng mình từng có ước mơ như vậy.
Giấc mơ sinh con cho Chung Lỗi. Đứa bé cũng sẽ có nụ cười rạnh rỡ như cô, cũng dịu dàng đáng yêu như cô, vào ngày nghỉ, cả nhà họ ba người sẽ cùng đi dạo trong công viên, hạnh phúc biết bao.
Bỗng nhiên, cô gục xuống bàn, nước mắt lăn dài trên má.
Cô khóc không thành tiếng, ngực đau thắt lại.
Tất cả những n