Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Ngày cập nhật: 02:55 22/12/2015
Lượt xem: 1341902
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1902 lượt.
ỗi buồn đau đều đã được dốc ra hết trong giờ phút ấy, nhưng cô không hiểu vì sao lại như vậy.
Cô tự mắng mình là đồ ích kỷ.
Ngay cả trong giờ phút này, cô cũng không thể đưa ra một sự lựa chọn chính xác. Hạnh phúc đã ở rất gần rồi, cô chỉ cần chìa tay ra là có thể chạm vào nó.
Cô yêu Chung Lỗi, điều ấy không có gì phải nghi ngờ. Vì anh, cô đã hy sinh rất nhiều và rất nhiều. Những việc cô đã làm để giữ tình yêu ấy, nếu viết ra cũng sẽ rất dài, rất dài, đủ để làm thành một quyển sách. Nếu lúc đó có người hỏi cô, ước muốn lớn nhất trong đời cô là gì, cô sẽ ngẩng đầu trả lời một cách chắc chắn rằng: "Làm vợ Chung Lỗi".
Để có thể kết hôn với anh, có phải chết, cô vẫn mỉm cười.
Nhưng, bắt đầu bao giờ, mọi thứ đã thay đổi?
Cô bắt đầu quan tâm, lo lắng cho những người khác, lo lắng cho Trịnh Hy Tắc, lo lắng cho bố mẹ; cô thường xuyên suy nghĩ một cách rất tự nhiên rằng, nếu mình ra đi, liệu Trịnh Hy Tắc có đón nhận nổi cú sốc này không, bố mẹ liệu có hiểu cho mình một lần nữa không?
Cuối cùng thì Trịnh Hy Tắc đã không còn gì nữa, ngoài cô. Nếu cô cũng lại rời bỏ anh ấy thì chắc chắn anh ấy sẽ không sống nổi nữa.
Còn nữa, chắc chắn sẽ có người nói với anh ấy rằng: "Anh thấy chưa, cô ta chỉ coi anh là bàn đạp, chờ người yêu cũ trở về, để rồi cùng anh ta chắp cánh bay đi".
Trịnh Hy Tắc liệu có hận cô không? Vì sự ích kỷ và vong ân bội nghĩa của cô?
Từ trước tới giờ, Cô chưa bao giờ chú ý tới suy nghĩ của Trịnh Hy Tắc như thế. Cô rất muốn biết, liệu anh ta có nghĩ về cô như vậy không?
Càng nghĩ nước mắt cô lại càng chan chứa. Cô không sao kìm nén được tiếng nức nở, cả người cũng chùng cả xuống.
Lương Duyệt luôn nói rằng mình là người cứng rắn, nhưng cô chỉ tự lừa dối bản thân mà thôi. Đó là những lời nói dối kém thuyết phục nhất.
Cô sợ tất cả mọi chuyện. Sợ người yêu xa rời, sợ mình không có năng lực, sợ mình phải mang quá nhiều món nợ tình cảm, sợ mọi thứ trên đời.
Chung Lỗi từ từ đứng dậy, trong lòng anh cũng đã rõ. Cho dù có không tin thì chuyện phải đến cũng đã đến, những giọt nước mắt của Lương Duyệt chứng minh rằng, những điều anh lo lắng đã trở thành hiện thực.
Có lẽ, cô đã thay đổi từ lâu rồi.
Bàn tay của Lương Duyệt níu lấy vai Chung Lỗi, rất chặt, nhưng run rẩy và yếu ớt.
Cô rất muốn tát anh một cái, trách anh rằng vì sao không về sớm hơn, cô cũng rất muốn tát cho mình một cái, rằng vì sao đã đến nước này rồi mà vẫn không chịu từ bỏ.
Luôn như vậy.
Tình yêu của cô, số phận của cô, hạnh phúc của cô nữa, mãi mãi nằm trong tay người khác, bản thân cô không thể nào quyết định được.
Vì như vậy, cô cũng vô tình làm tổn thương đến người khác, và người ấy chính là Chung Lỗi
Anh nâng khuôn mặt cô lên, dịu dàng nói: "Ngoan nào, em hãy nói đi, dù em nói gì thì anh cũng sẽ đồng ý với em".
Giọng anh rất nhẹ nhàng, dường như anh cũng đang cố thuyết phục chính mình.
Lương Duyệt run rẩy đáp:" Em không thể tiếp tục bước cùng anh được, em phải ở lại".
Anh vẫn mỉm cười, đáp: "Ừ. Em cũng cần phải quyết định cuộc sống của mình".
Sự dịu dàng của Chung Lỗi một lần nữa lại khiến nước mắt cô rơi chan chứa, cô cắn chặt vành môi, cho đến khi cảm nhận được vị mặn của máu.
Lời chia tay qua điện thoại không thể nào tàn nhẫn bằng lời chia tay trực tiếp như thế này. Cô cần phải nhìn thẳng vào hình ảnh của mình trong mắt anh và khẳng định: "Em không yêu anh".
Thật quá khó khăn khi làm như vậy, nên cô chỉ có thể nói: "Chung Lỗi, em xin lỗi. Em luôn luôn yêu anh, ngày nào, đêm nào trong suốt năm năm qua em cũng nhớ đến anh, nhưng có những lúc em rất hoang mang, em không nhìn thấy tương lai. Sau này, khi em nghĩ thông suốt rồi, em tưởng rằng mình đã có thể sống yên ổn rồi, thì anh bỗng trở về. Khi gặp lại anh, em mới phát hiện ra rằng, có những điều ở anh khiến em cảm thấy xa lạ, anh không còn là chàng thư sinh bón cơm cho em nữa, anh đã tạo dựng được sự nghiệp, nhưng trong năm năm qua, em đã không ở bên anh, em có cảm giác rất xa lạ với thành công của anh. Thế nên em bắt đầu sợ, sợ rằng nếu đi cùng anh, em sẽ không thể mang lại hạnh phúc cho anh. Em nghĩ kỹ rồi, anh hãy cứ sống cuộc sống của anh, còn em cũng sẽ trở lại với cuộc sống của mình, chúng ta hãy quên những năm tháng đó đi, đừng để nó lại trong lòng nữa. Mông Mông là một cô gái rất tốt, rất xứng đáng với anh, cô ấy có nụ cười và sự trong sáng mà em đã đánh mất từ lâu, cô ấy mới chính là người đi cùng anh trên chặng đường còn lại".
"Lương Duyệt!", anh tức giận kêu lên. Anh không để ý đến những lời cô làm tổn thương anh, nhưng anh không thể để cô tự làm tổn thương chính mình.
"Em không nói dối đâu, em không còn là cô gái năm đó nữa. Kể từ khi anh trở về, anh cứ vẫn gọi em là Ngốc, anh có thể xem như em chưa hề thay đổi gì, nhưng em biết rất rõ, em đã thay đổi, thay đổi rất nhiều. Em bào chữa cho những kẻ làm ăn bất chính, em tới ăn ở nhà hàng Đế Đô số 33, bây giờ em không thể đi bộ bốn cây số đến bến xe để mua cho anh một chiếc áo sơ mi giá rẻ nữa, thậm chí em còn chê bai bộ trang phục trên người anh.