pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341420

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1420 lượt.

g chiều cô bao nhiêu năm qua, gả cho người ta rồi thì quên sạch sành sanh luôn sao? Bây giờ trong lòng chỉ toàn là Tần Tống nhà cô thôi chứ gì?”
“Làm gì có!” Cô cười cười, rất thành thật: “Nhưng phần lớn là như thế!” Bây giờ cô đã hoàn toàn thấu hiểu, trong lòng Dịch Phong trước đây chỉ ngập tràn hình bóng của một người, chẳng thể dung nạp thêm bất kỳ tình cảm dù trong sáng hay mờ ám nào khác nữa.
Tình yêu chân thật sẽ làm cho con người ta cảm thấy thỏa mãn và hạnh phúc.
“Nha đầu này từ nhỏ tới lớn lúc nào cũng khờ khạo, ít nói. Trước đây thật tình tôi rất lo cho em… Bây giờ thì tốt rồi, coi như cũng lấy được đúng người!” Anh ngừng lại một lát, sau đó không thể kiềm chế được, giơ tay ôm lấy Đình Đình, vuốt ve tóc cô: “Đình Bảo, chỉ cần em vui vẻ là được rồi!”
Anh thu tay về, không nói gì nữa, chỉ mỉm cười. Hàn Đình Đình trước giờ chưa từng hiểu được biểu cảm cũng như tâm sự của Trần Dịch Phong. Lần này cũng không ngoại lệ, cô chỉ cảm thấy dường như anh đang dứt khoát từ bỏ điều gì đó. Nhưng đó cũng chỉ là cảm giác thoáng qua, cô không thật sự cảm nhận được rõ ràng.
Hàn Đình Đình và Trần Dịch Phong ngồi nói chuyện trên ghế sô-pha, Tần Tống đứng đằng sau cách khoảng hai mét, tay cầm cốc nước táo, nhưng không nuốt nổi ngụm nào.
Nhìn cô cười vui vẻ chưa kìa!… Người nào đó mặt mày âm u như bầu trời ngày mưa bão, tay anh bóp chặt cốc nước đến mức nổi hết cả gân lên, mím môi bước tới.
Hàn Đình Đình thấy ghế sô-pha cạnh mình bỗng lún xuống, quay đầu liền nhìn thấy Tần Tống, cô mỉm cười với anh.
Tần Tống chẳng thèm nhìn cô lấy một cái, chỉ ngồi sát sàn sạt bên cô, sô-pha dài rộng thế kia mà anh lại cứ dính lấy cô. Chỉ cần Đình Đình khẽ động, Tần Tống sẽ lập tức theo sát, mặt anh dài như cái bơm, bàn tay nóng rẫy cứ chốc chốc lại đụng vào chỗ này, chạm vào chỗ kia của Đình Đình.
Hàn Đình Đình vờ như không có chuyện gì, thỉnh thoảng lại khẽ cựa quậy. Trần Dịch Phong quá hiểu Đình Đình, anh lập tức xác nhận cô đang mất tự nhiên, liếc thấy móng vuốt của Tần Tống đang vắt lên vai cô, anh cúi đầu khẽ cười rồi nhanh chóng đứng dậy bỏ đi.
Dịch Phong vừa đi khỏi, Tần Tống lập tức thu tay về, trên mặt anh hiện lên một dòng chữ: “Anh đang không vui, em mau dỗ dành anh đi!”
“Em lại muốn đi đâu đó?” Thấy Hàn Đình Đình không những chẳng thèm đếm xỉa đến mình mà còn định đứng lên bỏ di, Tần Tống tức giận kéo cô lại, Đình Đình lảo đảo ngã ngồi lên đầu gối của anh. Cơ hội đến, Tần Tống vội vàng vòng tay khóa chặt cô lại.
“Á…” Hàn Đình Đình vội đẩy Tần Tống ra: “Đừng vậy mà, ở đây bao nhiêu là người…”
“Mọi người ở đây đều biết em là vợ anh!” Vòng tay Tần Tống càng siết chặt.
“Nhưng em muốn đi lấy nước uống.” Tần Tống luôn là tâm điểm của mọi ánh mắt, đôi vợ chồng trẻ lúc này đang ngọt ngào thân mật như ở chốn không người, cả nhà đều nhìn sang cười cười. Hàn Đình Đình cảm thấy trước mặt người lớn mà thân mật thế này thì không phải phép nên cuống cuồng tìm cớ để chuồn.
Tần Tống chẳng thèm để ý, đưa cốc nước táo của anh cho Đình Đình: “Đây!”
“Anh uống rồi mà…”
“Em có uống không?” Tần Tống xấu xa nhéo vào eo Đình Đình, thấp giọng khẽ quát bên tai cô.
Hàn Đình Đình chậm chạp nhận lấy nhấp một ngụm nhỏ, bỗng lực nhéo ở eo đột nhiên tăng mạnh, cô lập tức uống “ực” một ngụm hết luôn nửa cốc.
Trong lòng Tần Tống đang thầm nở hoa. Không biết Trần Dịch Phong đã quay lại từ bao giờ, từ đằng sau ghế sô-pha vươn tay về phía “bánh bao nhỏ quê mùa” nhà anh lúc này còn đang chăm chú uống nước táo: “Đình Đình, điện thoại của Tiểu Đổng, nó muốn nói với em vài câu.”
Hàn Đình Đình vội vàng đặt cốc nước xuống rồi nhận lấy điện thoại, sau đó không chút kiêng dè gì, táo tợn chui ra khỏi vòng tay của Tần Tống, chạy tới chỗ yên tĩnh để nói chuyện.
Chỉ là hành động đưa điện thoại hết sức đơn giản, động tác của Trần Dịch Phong cực kỳ thong dong, không nhanh cũng chẳng chậm, đủ để Tần Tống nhìn thấy rõ ràng cái hình nền long lanh trên đó: Trần Dịch Phong ôm một bé gái xinh xắn tầm bảy – tám tuổi, bên cạnh hai bố con là một cô ngốc cười tít cả mắt đang nghiêng đầu vào bé gái, gương mặt bánh bao trắng hồng dường như sắp lên men, ba người họ cứ như một gia đình hạnh phúc vậy, muốn bao nhiêu mỹ mãn thì có bấy nhiêu mỹ mãn… Tần Tống ngồi chỏng chơ một mình trên ghế sô – pha, dòng chữ trên mặt anh bây giờ đã đổi thành: “Tôi muốn ăn thịt người!”
Nghe điện thoại xong, Hàn Đình Đình quay lại tìm Tần Tống khắp nơi mà vẫn chẳng thấy đâu, hỏi thì mọi người bảo là mới thấy anh đi lên tầng, sắc mặt không được tốt cho lắm.
Đình Đình vội vã chạy lên tầng, nhưng Tần Tống không chịu mở cửa cho cô. Đình Đình gõ cửa suốt năm phút mà Tần vẫn không chịu mở, trong lòng cô cảm thấy không vui: “Vậy em đi đây!”
Nói xong Đình Đình liền quay người đi thật, nhưng côvừa mới quay người thì cánh cửa đã bật ra, Tần Tống hết sức giận dữ đùng đùng nhào ra, nhanh chóng thò tay kéo cô vào phòng.
“Chẳng phải là anh không thèm quan tâm em nữa rồi sao?” Vừa vào phòng Hàn Đình Đình đã giơ tay nhéo mặt Tần Tống, cười nói: “Coi an