Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Nghe Nói Nhân Duyên Do Trời Định

Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh

Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015

Lượt xem: 1341426

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1426 lượt.

úc nào cũng hống hách, Đình Đình chưa bao giờ thấy anh xuống nước, khẩn khoản hạ giọng như thế này, cô bỗng thấy rung động mạnh mẽ.
“Bởi vì em không chỉ thích mỗi mình anh, em thích Trần Dịch Phong bao nhiêu năm trời, thậm chí kết hôn với anh cũng là vì hắn ta… Anh thật sự rất khó chịu! Trên thương trường bị hắn ta đè đầu cưỡi cổ đã đủ lắm rồi, người anh yêu nhất còn thích hắn ta lâu hơn thích anh, anh sắp tức chết mất… Thấy hai người thân thiết quá nên anh mới nổi giận đùng đùng như thế. Anh biết anh không tốt, anh xin lỗi!”
Tiểu Lục thiếu của Tần gia, lần đầu tiên trong đời hạ mình trình bày tràng giang đại hải như vậy chỉ để xin lỗi một người.
Ban nãy tất cả mọi người đều chỉ trích anh không đối xử tốt với Hàn Đình Đình, nhưng anh còn hận bản thân mình hơn bất kỳ ai. Nhìn mắt cô đỏ hoe, bộ dạng ủ dột, Tần Tống thật sự chỉ muốn bóp chết chính mình!
Anh tức giận bao nhiêu thì cũng bất an bấy nhiêu.
Tần Tống tự hỏi, trong gần ba mươi năm cuộc đời lúc nào cũng thuận buồm xuôi gió của mình, chưa từng có ai giống như Hàn Đình Đình, cho dù có bị thất bại biết bao nhiêu lần nhưng vẫn khiến anh muốn ngừng mà không được.
Anh từng cho rằng đó là do “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén.” Nhưng nghĩ kỹ lại, có biết bao cô gái còn đẹp hơn cô ấy, còn dịu dàng hơn cô ấy, còn tinh tế hơn cô ấy, vậy mà anh lại chỉ một mực chọn riêng mình cô. Đó căn bản là tiếng sét ái tình, là mối nhân duyên do trời định.
Tay Đình Đình bỗng động đậy, cô khẽ nắm tay anh, mười ngón tay từ từ đan vào nhau.
“Anh dữ dằn với em như vậy, chỉ xin lỗi là xong sao?”
Đình Đình nói thì nói vậy, nhưng biểu cảm đã dịu dàng hơn nhiều. Tần Tống vô cùng phấn chấn: “Vậy em đánh anh đi!” Vừa nói Tần Tống vừa nắm tay Đình Đình đưa lên mặt mình, các ngón tay của cô đang gập lại, lúc quệt lên mặt anh đau điếng, cô kêu “Á” một tiếng.
Tần Tống cuống quýt đưa tay Đình Đình lên miệng thổi: “Không đau, không đau!”

Bộ dạng luống cuống chân tay của Tần Tống lúc này khiến trái tim Đình Đình rung động hơn bất kỳ lúc nào hết.
Đúng thế, Tần Tống trẻ con, tính tình cộc cằn, hay “xù lông”, không biết cách quan tâm, hoàn toàn tương phản với mẫu người trong mộng của Đình Đình.
Nhưng Tần Tống đối với Đình Đình lúc nào cũng thẳng thắn, chân thành, anh bất chấp thể diện để cô có thể cảm nhận được tình cảm của anh, có thể rung động trước anh. Ở bên anh, Đình Đình cảm thấy mình đang được yêu, cô nhận lại được những phản hồi còn ngọt ngào hơn cả tình yêu mà cô đã cho đi.
Đối với một người đã từng trải qua quãng thời gian dài yêu đơn phương lặng thầm không được đáp trả, điều này thật đáng quý biết bao!
“Bà xã!” Anh hôn ngón tay cô, lại khẽ vuốt ve một cách đáng thương: “Anh thật sự biết lỗi rồi, em đừng giận anh nữa…”
Hàn Đình Đình rút tay về, nhìn Tần Tống: “Tính anh nóng nảy bất thường, làm sao em biết được lần sau anh thấy chướng mắt liệu có lại chỉ tay đuổi em đi nữa hay không?”
Tần Tống cuống cuồng giơ tay lên thề thốt: “Anh xin thề…”
“Đừng!” Hàn Đình Đình sợ Tần Tống không kiêng kị gì lại buông lời thề độc liền vội vàng ngăn lại: “Anh nhớ là được rồi. A Tống, thực ra em cũng đã quen với việc anh nổi nóng với em rồi, chỉ cần đừng quá đáng là được. Chiều nay anh hung dữ đuổi em đi, dường như không muốn nhìn thấy em thêm một giây phút nào nữa khiến em rất đau lòng.”
“Kỳ thực lời vừa nói ra anh đã cảm thấy hối hận rồi… Anh định giữ em lại nhưng em chạy nhanh quá! Anh không hề muốn đuổi em đi, sao anh có thể để em đi được chứ…” Tần Tống kéo Đình Đình vào lòng: “Bà xã, sau này anh tuyệt đối không bao giờ bảo em đi nữa, dù anh có giận dữ nổi khùng đến mức nào cũng sẽ không bao giờ đối xử với em như hôm nay, anh thề đó!”
Tần Tống quả là một đứa trẻ ngoan rất biết giữ lời. Trong rất nhiều năm về sau, số lần anh cáu giận nhiều không đếm xuể, thi thoảng cũng nổi cơn tam bành với cô: “Em…”
“Làm sao?” Cô sụt sùi.
“Em…không được đi đâu cả!” Anh vò đầu bứt tóc, uất ức bỏ ra ngoài: “Anh đi!”
***
Thấy Tần Tống thành khẩn như vậy, Hàn Đình Đình bật cười: “Anh cũng không bao giờ được nói “mẹ kế” gì gì đó nữa, em không thích anh nói như vậy đâu!”
“Ừ, không nói!”
“Không được cãi nhau với em vì Trần Dịch Phong nữa, đàn ông không được hẹp hòi như thế!”
“…Được!”
“Không được… ưm, ưm ưm ưm…” Thấy cô vênh mặt lên, cái miệng nhỏ xinh khi hé khi mở, mồm miệng Tần Tống khô khốc, anh không nhịn nổi, cúi đầu khóa chặt đôi môi ấy lại, mút thật mạnh rồi dịu dàng cuốn lấy cái lưỡi của cô. Anh cố ý khoe mẽ kỹ thuật, nhẹ nhàng mơn trớn, chưa được bao lâu Đình Đình đã mềm nhũn trong lòng anh…
Tần Tống hít sâu một hơi, siết chặt tay lại bế Đình Đình đi vào phòng ngủ phía trong, cô rên khẽ, toàn thân mềm mại vùi sâu vào lòng anh…
“Cốc cốc cốc!” Đúng lúc này tiếng gõ cửa vang lên.
Hai người “đứng hình”, Tần Tống nhăn nhó, trầm giọng hỏi một cách đầy bất mãn: “Ai?”
Ngoài cửa vang lên tiếng Trương tư lệnh phu nhân: “A Tống, là bà ngoại.”
Hàn Đình Đình lập tức bừng tỉnh, đánh vào người Tần Tống một cái, vội vàng nhảy khỏi l


Old school Easter eggs.