Tác giả: Sói Xám Mọc Cánh
Ngày cập nhật: 04:08 22/12/2015
Lượt xem: 1341410
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1410 lượt.
br>Trương Phác Ngôn cũng nói: “A Tống, mau múc bát canh khác cho vợ con đi!”
Tần Tống ngang ngược bướng bỉnh quen rồi, thường ngày anh muốn làm gì thì làm, chẳng ai bảo được cả. Tần Tống đặt cái bát xuống bàn, sắp nổi xung thật rồi, nhưng vừa nhìn sang người bên cạnh thì bao nhiêu bực tức trong lòng anh lại dần lắng xuống.
Lúc này, Tần Tang múc một bát canh khác đưa qua. Hàn Đình Đình vốn đang hết sức kiềm chế để không bật khóc, bây giờ khi được mọi người che chở thì hai mắt cô lại bắt đầu đỏ hoe, trong lòng vừa ấm ức vừa tủi thân.
Trần Dịch Phong không hề lên tiếng, nhưng ánh mắt không ngừng dõi theo Đình Đình, dù cô không ngẩng mặt lên nhưng vẫn cảm thấy lạnh toát sống lưng.
Ăn cơm xong, mọi người tập trung trong phòng khách đón Giáng sinh, đèn chùm trên trần nhà được dịp nghỉ ngơi, ánh đèn trên cây thông Noel cao to tỏa sáng lấp lánh. Dưới gốc cây đặt đầy quà, đám trẻ con đều đang thèm nhỏ dãi, nhưng Tần Tống lúc này mặt mày bí xị, ngồi một góc trên sô-pha bên cạnh gốc cây nên không ai dám lại gần.
Hàn Đình Đình đứng cách Tần Tống rất xa, trong lòng lo lắng nghĩ: Về nhà thì không được rồi, lát nữa vào phòng lại không biết phải đối diện với Tần Tống như thế nào, chi bằng cứ đi ngủ trước, anh thấy cô ở trong phòng chắc sẽ đi tìm phòng khác ngủ thôi.
Thế là Hàn Đình Đình lặng lẽ đi lên tầng. Cô đang nhẹ nhàng khép cửa lại, bỗng nhiên cánh cửa bị đẩy mạnh, cô lùi về phía sau mấy bước, suýt chút nữa thì ngã.
Là Tần Tống, mặt mày xám xịt như lúc nãy, anh lách người qua cánh cửa mới mở được một nửa, sau đó đóng cửa cái “rầm”.
Hàn Đình Đình nhìn Tần Tống đầy uất ức, im lặng chẳng nói chẳng rằng. Hai người cứ trầm ngâm đứng đối diện nhau, cuối cùng anh quyết định mở lời trước: “Anh bảo em đi thì em đi luôn à? Bình thường sao chẳng thấy nghe lời anh thế bao giờ!”
Thấy Đình Đình vẫn không nói gì, Tần Tống lại nổi giận, anh nâng cằm cô, buộc cô phải ngẩng mặt lên: “Nhìn anh này!”
Nhìn gì chứ… Anh nhướng mày, thái độ hết sức nghiêm túc: “Anh có chỗ nào không bằng Trần Dịch Phong?”
“Em chưa bao giờ so sánh anh với anh ấy.” Đình Đình hất tay Tần Tống ra: “Là tự anh cứ luôn so đo với anh ấy.”
“Lần nào hắn ta xuất hiện thì cả người em đều không bình thường, anh có thể không so đo với hắn ta sao?” Tần Tống càng nói càng thêm tức giận: “Em thích hắn ta bao nhiêu năm như thế, anh có thể không so đo với hắn sao?”
Anh nói ra những lời này với vẻ rất không tự tin, cực kỳ không giống Tần Tống. Trái tim Hàn Đình Đình mềm hẳn ra, mặc dù vẫn còn đang oán trách anh nhưng cũng cảm thấy rất đau lòng.
“A Tống, trước nay anh ấy vẫn luôn chăm sóc em giống như chăm Tiểu Đổng, từ bé đến giờ anh ấy đối với em rất tốt. Giữa em và anh ấy, trừ những suy nghĩ em luôn chôn giấu trong lòng ra thì hoàn toàn không có gì cả, anh ấy cũng không hề hay biết gì. Lẽ nào chỉ vì tình yêu đơn phương của em mà không được qua lại với anh ấy nữa sao?” Đình Đình khẽ nói.
“Điều anh quan tâm không phải là hắn ta! Chỉ cần nghĩ đến việc em kết hôn với anh để sau khi ly hôn được ở cạnh hắn là anh đã muốn bóp chết em rồi!” Cuối cùng thì Tần Tống cũng nghiến răng nghiến lợi nói hết ra những suy nghĩ chân thật nhất, những điều khiến anh mất thể diện nhất.
“Nhưng về sau không phải vậy nữa mà…” Đình Đình lí nhí mới nói được nửa chừng lại đột ngột dừng lại.
Sau đó… Sau đó không phải là hai người bọn họ đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu chuyện, cùng nương tựa vào nhau vượt qua những ngày tháng khó khăn đó sao? Hai người thậm chí còn ôm nhau, hôn nhau, đầu gối tay ấp trong sáng bên nhau, mỗi lần như vậy đều cảm thấy lòng mình rung động, chứ có phải vì Trần Dịch Phong nào đâu?
Tay Tần Tống đặt trên vai Đình Đình từ từ trượt xuống, sau đó anh nắm lấy tay cô, cất giọng buồn bã: “Hôm nay anh đối xử với em thật chẳng ra làm sao cả! Có phải em sẽ không tha thứ cho anh không?”
Đình Đình chỉ lặng lẽ cúi đầu. Tần Tống siết chặt tay cô, trầm ngâm hồi lâu rồi mới lên tiếng: “Khi chúng ta kết hôn, em chỉ muốn tìm lấy một người để được “qua một lần đò”. Còn anh giữa biết bao lựa chọn lại nhắm trúng em. Lúc đó, anh cứ nghĩ mình chỉ tùy tiện chọn bừa, nhưng sau đó, chúng mình lại hạnh phúc bên nhau… Anh từng nghiêm túc suy nghĩ lại, tại sao giữa bao nhiêu người như vậy mà anh lại chọn đúng em? Suy đi nghĩ lại, cuối cùng anh cũng nghĩ ra rồi. Đó không phải do anh tùy tiện chọn bừa, mà anh đã ưng em ngay từ ánh mắt đầu tiên. Khi ấy anh không biết, chỉ cảm thấy em rất phù hợp. Thực ra thì anh đã thích em ngay từ lúc đó rồi chăng? Giữa biết bao nhiêu người như thế, anh lại chỉ thích mỗi mình em. Tần Tang… Bây giờ nghĩ lại anh mới thấy chẳng có gì to tát cả, nếu không phải vì Lý Vĩ Nhiên giành giật với anh thì anh sẽ buông tay nhanh thôi. Hồi đó anh phải có cô ấy cho bằng được không phải vì anh yêu cô ấy mà bởi vì anh quá ngớ ngẩn, chưa cướp được về tay mình thì thấy không cam lòng. Em lại khác… Bây giờ em đã là vợ của anh rồi, nhưng anh còn thấy không cam tâm hơn cả lúc em chưa phải là gì của anh!”
Trước giờ Tần Tống nói chuyện l