Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342604
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2604 lượt.
vương, trong lòng thầm nói, hỏng rồi, vì sao Tấn vương lại nói rõ ra chuyện hình nhân trước như vậy. Nếu thế này, thì không dễ gì mà vu oan cho Tấn vương nữa rồi.
Hoàng hậu nghĩ đi nghĩ lại, đoán là Lam Tranh để lộ tin tức, lập tức gọi hắn đến để hỏi.
"Tranh nhi, có phải trong cung của con có gian tế không?" Hoàng hậu cũng nghi ngờ: "Con có nói kế hoạch này cho ai nghe không? Ví dụ như…Tần Vũ Lâu? Dù sao nàng ta cũng từng có hôn ước với Tấn vương."
Lam Tranh nói: "Tuyệt đối không có, nàng không biết gì cả. Ngay cả việc con giả ngu cũng không biết."
Hoàng hậu nghi ngờ: "Vậy thì lạ thật…"
Lam Tranh bên ngoài thì nói thế, nhưng trong lòng lại lạnh hẳn. Có người phản bội hắn, mà người kia, hắn biết‼!
____________________
[Chú ý'>: Chương sau là ngược thân (thật sự là rất ngược), đề phòng mọi người xem bị shock, nên ta phải nhắc trước.
Nếu không xem, vậy thì cứ coi như Lam Tranh và Vũ Lâu đã xảy ra một trận cãi vã kinh thiên động địa đi vậy.
_______
Bên trên là ghi chú của tác giả. Còn bên dưới này là ghi chú của Mẹ Cherry.
Trong chương sau, thực sự là Lam Tranh rất ngược. Ngược thân, ngược tâm. Nhưng nếu nói về nguyên nhân, thì ta thấy vì Vũ Lâu ngược Lam Tranh trước, phản bội Lam Tranh trước nên Lam Tranh mới đau lòng như thế. Vũ Lâu là người duy nhất Lam Tranh tin tưởng cho đến lúc này. Vì thế, tuy ta ghét ngược thân, và cũng hơi phản cảm hành động này của Lam Tranh, nhưng mà, rất mâu thuẫn, là ta lại không trách được Lam Tranh, không ghét được Lam Tranh.
Rồi sau hành động này, Lam Tranh sẽ còn bị ngược thê thảm hơn Vũ Lâu nữa. Haizzzz. Sắp đến cao trào của đoạn ngược này rồi. Cả nhà, bảo trọng‼‼
Dấu ấn
Trời đã vào thu từ lâu, dù cảnh sắc có tươi đẹp thế nào, thì tới mùa này cũng trở nên tiêu điều hoang vắng.
Trong phòng đặt chậu than, vô cùng ấm áp. Lam Tranh đi Cung Cảnh Hoa thỉnh an Hoàng hậu, Vũ Lâu nghĩ hắn về sẽ lại quậy nàng, sợ lúc đó cởi hết y phục lại bị cảm lạnh, nên sai cung tỳ mang nhiều than vào hơn.
Tối hôm qua ngủ không ngon, giờ ở trong phòng ấm áp khiến nàng chỉ nằm một chút đã buồn ngủ rồi.
Đang lúc mơ màng thì nghe giọng cung tỳ nói: "Tham kiến điện hạ." Nghĩ đến Lam Tranh đã trở lại, dựa theo thói quen trước kia, nàng cũng không để ý, tiếp tục chợp mắt.
Vũ Lâu lần đầu tiên thấy Lam Tranh tức giận đến thế này, cũng hơi lúng túng: "……Lam Tranh……"
Hắn cười mỉa mai, sự tức giận đã bị sự đau thương cuồn cuộn kéo đến che lấp hết: "…… Không đáng, thật sự là không đáng…… Nàng căn bản là không đáng để ta đối xử tốt với nàng như vậy……"
Vũ Lâu ngẩn người, đến lượt nàng nở nụ cười: "Ha ha, có ý gì thế, ngươi tốt với ta? Ngươi nói hay thật, chỉ biết lấy tính mạng của gia đình ta, ép ta vào khuôn khổ, như vậy là tốt hay sao? Sao ta không biết rằng bị người ta ép giao hoan là chuyện tốt thế?"
Lam Tranh nghe nàng nói, lòng đau thương đến cực điểm, cố nén nước mắt: "Ta đoạt lấy cô, vì cha cô nợ ta. Còn bây giờ, ta chơi chán rồi, cô cút đi! Cút xa ra, đừng để ta nhìn thấy cô nữa‼!"
Vũ Lâu hít một hơi, môi bị cắn nát cũng không thấy đau: "Ta chờ câu này đã lâu rồi. Ta sẽ…… không bao giờ xuất hiện, làm bẩn mắt ngươi nữa!" Nàng lướt qua người hắn, định bước ra ngoài.
Hắn bỗng gọi nàng lại: "Chờ một chút."
Vũ Lâu xoay người, thầm nghĩ, nếu hắn giữ nàng lại, có lẽ nàng sẽ thay đổi ý định.
"Cô nghĩ mình có thể đi như thế sao?" Lam Tranh cười lạnh: "Độc Cô Lam Tranh ta, dù có từ bỏ thứ gì, thì vẫn là của ta."
Hắn vỗ vỗ tay, đột nhiên có vài Ngự lâm quân xông vào, không nói lời nào liền túm lấy Vũ Lâu. Vũ Lâu nghĩ dù mình có đánh được bọn họ cũng không chạy thoát ra khỏi cung, nên không giãy dụa gì.
"Điểm huyệt nàng!"
"Vâng!"
Vũ Lâu bị điểm huyệt, toàn thân không có lực, Lam Tranh tiến lên ôm lấy nàng, cho những người khác lui ra ngoài. Hắn đưa nàng tới giường, vuốt ve mặt nàng, nhướng mày cười: "Ta đã nói rồi, đời này kiếp này nàng là của ta, nếu ta không muốn, thì đến chết nàng cũng không thoát được khỏi ta. Giờ mặc dù ta chơi đã chán rồi, có thể thả nàng đi, nhưng không thể tùy tiện như thế được. Nàng là của ta, dù đi đến chân trời góc biển, nàng cũng vẫn là của ta!"
Vũ Lâu không biết được hắn định làm gì, vì sợ hãi mà chỉ có thể nhìn lại hắn, không nói câu gì.
Lam Tranh sụt sịt: "Không phải nàng hướng về Tấn vương sao? Không phải là cảm thấy ta không tốt hay sao? Hử? Không sao, ta thả nàng đi, nàng có thể đi tìm hắn rồi."
"Lam Tranh…Ngươi…"
"Đừng gọi ta!" Lam Tranh kéo rách vạt áo của nàng, vo tròn lại nhét vào miệng nàng, sau đó túm lấy chăn phủ lên mặt nàng, rưng rưng nói: "Nàng phản bội ta…Ta muốn cho nàng biết, nàng là ai."
Lam Tranh lau nước mắt, đứng dậy sai người lấy một que sắt đến. Một đầu nhọn, một đầu có một miếng sắt đen tròn, Lam Tranh từng sai thợ đúc khắc một chữ [Lam'> trên mặt miếng sắt đó. Vừa rồi hắn lại để người ta làm thêm một cái cán ở đầu kia.
Hắn đưa que sắt đó vào trong chậu than, ngồi xuống giường xốc chăn lê