Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342603

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2603 lượt.

hải lo. Hắn sẽ không tới đâu."
Phương Lâm thấy nàng cười sáng lạn, mơ hồ cảm thấy có chuyện không tốt: "Rốt cuộc là có chuyện gì?"
Vũ Lâu xua tay, cười ha hả: "Đừng hỏi nữa, tóm lại là ngươi cứ yên tâm, ta và hắn, không còn quan hệ gì cả."
"Chà……" Vũ Lâu chống cằm nhìn trời: "Ta đã làm một chuyện rất ngu ngốc, sau đó hắn làm một chuyện còn ngu ngốc hơn, rồi còn nói những lời nói cực kỳ ngu xuẩn."
"Này, là cô làm sai, sau đó cô và hắn cãi nhau một trận ầm ĩ đúng không." Phương Lâm vẫn không ý thức được sự nghiêm trọng của tình hình lúc này, thở dài nói: "Cô ấy, cũng chỉ có Huệ vương mới có thể dung túng cho cô quậy phá như vậy, nếu là người khác, cô nàng đanh đá như cô có khi chết vài lần rồi."
Vũ Lâu mỉm cười: "Cũng có thể."
Phương Lâm lắc đầu: "Cô nghỉ ngơi đi, chuyện gì thì mai tính sau."
"Ta đã tính hết rồi, ta muốn theo ngươi học y."
"Hả?" Phương Lâm giật mình: "Vì sao? Cho dù cô có bị đuổi đi, với năng lực của cô, làm việc gì mà không được, đâu cần học bừa học bãi thế này?"
"Ta muốn làm việc thiện, tích đức, kiếp sau không gặp phải mấy tên ma quỷ này nữa."
"Ngây thơ."
Vũ Lâu cười: "Ta nói thật mà." Phương Lâm không đáp lời nàng, đẩy cửa đi ra ngoài.
Chờ Phương Lâm đi khuất, Vũ Lâu càng cười tươi hơn, nhưng chỉ chốc lát lại vỡ tan, nước mắt lưng tròng, sợ Phương Lâm tiến vào nên vội lau đi. Có điều, lau mãi cũng không hết, nên nàng bổ nhào xuống giường, ôm chăn, lẳng lặng khóc một hồi. Đến khi khóc mệt, nàng mới gọi người vào, sai bọn họ chuẩn bị nước tắm để tắm rửa.
Sau cơn mưa to, ánh trăng lại khẽ ló ra khỏi những đám mây đen. Vũ Lâu mặc chiếc trung y màu trắng, ngồi dưới đèn, chậm rãi vén áo ra, vừa rồi tắm rửa không cẩn thận đụng phải miệng vết thương, giờ đau đến tê người.
Nàng hít một hơi lạnh, lấy cây trâm trên đầu xuống, đưa đầu nhọn vào nung ở ngọn đèn.
Nàng đơn giản khử độc một lát, rồi cầm cây trâm đưa vào gần vết sẹo của mình.
Nàng muốn phá nát nó ra.






Khuyên giải
Đây là dấu ấn nhục nhã hắn lưu lại cho nàng, dù thế nào nàng cũng không thể giữ lại được. Nàng sợ mình không đủ sức chịu đựng sẽ đau đớn kêu lên, nên kéo tóc ngậm vào mồm, một tay đâm cây trâm bạc xuống.
Vừa chỉ chạm vào bên ngoài da, Vũ Lâu đã đau đến tối sầm mắt mũi, suýt nữa thì ngất xỉu, tay mềm nhũn, cây trâm cũng "lách cách" rơi xuống đất. Nàng cũng chẳng còn sức cúi xuống nhặt nữa, gục đầu xuống bàn thở dốc từng cơn. Một lát sau, sờ lên trán đã toát đầy mồ hôi lạnh.
Không được, dùng cây trâm sẽ dễ run tay, bỏ dở giữa chừng. Nàng đưa mắt nhìn về phía cây nến đang cháy.
Dùng nó cũng được, thiêu hủy khối thịt này, đúng, cứ vậy đi, chỉ cần cố gắng quyết tâm, cắn răng một chút là được rồi. Nàng cầm ngọn nến, đưa lại gần ngực mình, cảm giác lửa sát vào da nóng buốt khiến nàng nhớ lại sự sợ hãi khi bị hắn ấn dấu lên người, cả thân mình khẽ run lên.
"Ngươi!"
"Ta muốn tốt cho cô thôi!"
Vũ Lâu nghĩ nghĩ, cởi áo lót, để lộ vết sẹo cho hắn xem: "Ngươi nhìn là hiểu rồi đúng không." Môi nàng khẽ cong lên một vẻ quật cường, nhưng nỗi đau thương trong đáy mắt đã bán đứng sự yếu ớt của nàng.
Phương Lâm xem thương thế của nàng, xử lý tiêu độc cho nàng một chút, rồi lấy một lọ thuốc bỏng từ trong hòm thuốc ra: "Vết thương của cô không được để chạm vào nước…Chờ đã, có phải cô vừa tắm rửa không? Cô thật là, cô muốn vết thương bị nhiễm trùng thối rữa ra hay sao thế?"
"Vết sẹo trên mặt ta có thể xóa đi, vậy cái này thì sao?"
"Không thể, một cái là bị đao cắt vào, một cái bị bỏng, nguyên nhân khác nhau, cách chữa đương nhiên cũng khác."
Vũ Lâu chán nản: "Vậy để ta rạch nó ra!"
"Sao cô lại ngu xuẩn như vậy!" Phương Lâm nói: "Người khác làm tổn thương cô một lần, cô lại vì sự sai lầm của hắn mà giày xéo chính mình lần nữa à? Nếu ta là cô, ta sẽ không coi chuyện này là vấn đề gì lớn cả, coi như bị chó cắn đi. Nếu thật sự trong lòng cô vẫn để ý, thì kể cả có rạch đi, cô vẫn vô cùng đau khổ. Nếu cô không quan tâm, có giữ lại cũng chẳng có cảm giác gì."
Vũ Lâu khép áo lại, nói: "Ta không để tâm."
"Đó, nếu cô không để tâm, thì vết sẹo này cũng chỉ là vết thương ngoài da, chẳng lẽ cô bị chó cắn, lúc về nhà còn tự đâm mình hai đao nữa à? Không thể nào, đúng không?" Phương Lâm nói: "Cho nên là, đừng có vô duyên vô cớ mà tự giày vò chính mình làm gì, chịu khó bôi thuốc vào, dưỡng thương cho tốt, đừng để bản thân phải chịu khổ nữa mới là quan trọng nhất."
Vũ Lâu bị hắn nói khiến mũi cay xè, cười cười chọc hắn: "Ngươi mà thích nữ nhân, thì có thể ta sẽ thật sự hồng hạnh vượt tường mất."
"Nếu cô mà là nam tử…Chà…" Phương Lâm nghĩ nghĩ: "Quên đi, lúc trước bị cái mã ngoài của cô quyến rũ, sau lại phát hiện ra cô bạo lực như vậy, thích để tâm những chuyện vụn vặt nữa chứ. Thôi, thôi, dù cô là nam nhân, ta cũng chẳng có hứng thú."
"Này, sao không cho ta chút mặt mũi nào vậy hả!"
Phương cười cười, xách hòm thuốc lên: "Nghỉ ngơi đi."
Chờ Phương Lâm đi khuất, Vũ Lâu ngồi trầm tư bên bàn m


XtGem Forum catalog