Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342606

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2606 lượt.

giữ ta lại hay sao?" Vũ Lâu cười lạnh: "Không phải ngươi nắm quyền hành trong tay sao, ngươi không muốn thả ta đi, chỉ cần nói một câu là được, cần gì phải nói ra những lời như thế?"
"Những lời như thế?"
Là những lời mà đời này kiếp này, lần đầu tiên hắn nói ra.
Lam Tranh rưng rưng: "Ta nói thật…"
Hắn không giống như đang nói dối, khác hẳn bộ dạng đùa giỡn bình thường, khiến nàng không thể không tin hắn là chân thật.
Nhưng mà, làm sao có thể như thế?
"Ngươi yêu ta? Ha ha, vì sao ta không cảm nhận được?" Nàng châm chọc cười: "Tình yêu của ngài giấu cũng kỹ thật. Sao lúc ta bị hủy dung, lúc ta bị sảy thai, thì ngươi ở đâu?"
"Ta bất lực…Nhưng từ nay về sau sẽ không như thế…Ta sẽ bảo vệ nàng."
Nàng giận dữ: "Không phải hôm qua ngươi vừa nói sẽ bảo vệ ta hay sao? Sau đó thì sao?!" Nàng kéo vạt áo, bày ra vết sẹo vẫn còn đỏ màu máu: "Bảo vệ ta? Phải không?"
Lam Tranh dời mắt đi chỗ khác: "Thật sự xin lỗi nàng…"
"Không cần phải xin lỗi, chỉ cần từ nay về sau, ngươi đừng yêu ta nữa là được." Vũ Lâu than thở: "Quả nhiên thuật sĩ kia nói đúng, bát tự của ta và ngươi khắc nhau, chỉ có thể là nghiệt duyên."
Lam Tranh sửng sốt: "Sao lại thế, rõ ràng khi mẫu hậu bắt ta cưới nàng, nói bát tự của nàng và ta rất hợp nhau…"
"Vì để có thể trở thành Vương phi của ngươi…là gian lận đó…Ta sinh vào tháng sáu, không phải tháng mười hai. Nếu không làm sao lại có tên là Vũ Lâu trong \'sơn vũ dục lai phong mãn lâu\' được?" (Gió thổi mưa giông trước cơn bão)






Xuất cung
"Làm giả ngày sinh? Vì muốn gả cho ta? Vì muốn cứu ca ca nàng sao?" Hắn từ tốn hỏi. Từng chút từng chút cảm xúc cứ dồn lại, cuối cùng cũng không thể kìm nén nước mắt nữa, rốt cuộc là ai mới là người nói dối? Giữa bọn họ, rốt cuộc có thứ gì là thật? Nàng còn giấu hắn chuyện gì nữa?
Vũ Lâu xoa mặt, lại kéo lại vạt áo lần nữa.
"Để ta đi đi…Từ lúc bắt đầu ở bên ngươi, ta không có được một ngày thư thái…Mặc kệ ngươi có còn hận thù cha ta hay không, mặc kệ ngươi có còn muốn trả thù hay không, ta cũng không để ý nữa, ta chỉ muốn ích kỷ mà sống những ngày còn lại thật yên bình mà thôi…Không được sao?"
"Đừng đi, được không?" Hắn muốn kéo tay nàng, nàng né tránh.
"Tần Vũ Lâu đâu?"
"Hồi Vương gia…Vừa đi rồi ạ."
Lam Tranh lập tức ném áo choàng kia đi, thất thểu quay về phòng, gục xuống giường.
Bạn đang doc truyen online tại: WWW.
Phương Lâm thích nhất thời tiết âm u thế này, không khí ẩm ướt. Nếu là trước khi trời mưa, mây đen vần vũ kéo đến, hắn nhìn thấy tình cảnh mây đen đầy trời thì lại càng thấy trong người thư thái hơn. Loại thời tiết này, y quán đương nhiên chẳng có ai, vì thế hắn đóng cửa từ sớm, thảnh thơi ngồi trong nhà xem sách dược. Đột nhiên có vài tiếng đập cửa bang bang phá vỡ không gian của hắn.
Hắn đi ra ngoài, đứng trong viện tức giận quát: "Hôm nay không xem bệnh."
"Mở cửa mau, là ta! Tần Vũ Lâu!"
Phương Lâm vừa nghe thấy là Vũ Lâu, vội vàng mở cửa. Cửa vừa mở ra, Vũ Lâu đang dựa vào cửa ngã xuống, đổ ập vào người hắn, hơi thở yếu ớt, khóc nức nở. Phương Lâm đỡ nàng vào nhà, để nàng nằm trên giường nghỉ tạm.
Hắn thấy bộ dạng nàng tiều tụy, liền đoán chắc là chuyện gì với Lam Tranh: "Sao cô lại xuất cung ra đây? Có chuyện gì? Có phải Huệ vương…"
Vũ Lâu lau nước mắt, nức nở: "Đúng là có chút chuyện, nhưng không sao cả, ta khóc một chút là xong rồi, ngươi có việc gì cứ làm đi, không cần để ý đến ta." Phương Lâm thở dài một hơi, nhúng ướt khăn mặt đưa cho nàng lau nước mắt, rồi xoay người đi ra ngoài.
Vừa mới ra ngoài, hắn đã nghe tiếng khóc trong phòng càng lúc càng to, giống như nàng không chịu sự trói buộc gì nữa, thoải mái mà phát tiết nỗi đau trong lòng vậy.
Bên ngoài, trời cũng bắt đầu thay đổi, từ mưa nhỏ chuyển thành mưa to, ầm ầm trút xuống một mảng trắng xóa như muốn cọ rửa thế gian.
Phương Lâm thở dài: "Cả ông trời cũng nhiều nước mắt như vậy."
Đến đêm, mưa đã ngừng, Vũ Lâu cũng không khóc nữa. Phương Lâm sai vài hạ nhân nấu đồ ăn mang đến cho Vũ Lâu. Hắn ngồi cạnh nàng uống rượu. Khóc lớn một hồi khiến nàng cũng mệt rũ, mạnh mẽ và cơm vào miệng, đến lúc nghẹn lại mới vội vàng quơ tay tìm nước.
Phương Lâm chưa từng từng thấy Tần gia Đại tiểu thư thất thố như vậy, không khỏi nhíu mày: "Dù có bị bỏ rơi thì cũng đâu cần phải thế này chứ."
Vũ Lâu nuốt cơm xuống, trừng mắt nhìn Phương Lâm: "Ai bỏ rơi ai! Là ta không cần tên Vương bát đản kia thì có!"
Phương Lâm buông thõng tay: "Ai vứt bỏ ai không quan trọng, người nào thương tâm hơn mới là người thua."
"Ngươi biết à, ngươi biết cái quái gì!"
Phương Lâm liếc nhìn dáng vẻ điêu ngoa của nàng, nói: "Ngày mai để ta tìm cho cô một khách điếm ở tạm."
"Vì sao? Này! Hai ta vốn có giao tình như thế, chẳng lẽ ta ở đây xin ăn xin uống vài hôm cũng không được hay sao hả?"
"Đến lúc vị Vương gia kia nhà cô mà đến, nhất định sẽ chật kín cả nơi này của ta, ảnh hưởng chuyện làm ăn của ta."
Vũ Lâu cười: "Việc này ngươi không p