Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương
Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342559
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2559 lượt.
ng gia chờ đợi thêm một thời gian."
Tiếng vỗ tay đáp lại vang lên ngoài cửa, như tỏ ý đã nghe thấy rồi.
Phi Lục thở dài, ôi, làm mật thám nằm vùng cũng không dễ dàng gì.
***
Ánh chiều tà buông xuống, mọi người tụ tập bên hồ đều đang đốt pháo hoa, những bông pháo bay lên, nở ra ở giữa sông, tạo thành một phong cảnh hư ảo, tươi đẹp, cảm giác mơ hồ khiến người ta như lạc vào thế giới khác.
Mỗi lần châm ngòi, Phi Lục đều bắt Vũ Lâu hét to lên: Đẹp quá, đẹp quá.
Phong cảnh mơ mộng này khiến cho thần kinh đã nhiều ngày chịu áp lực của nàng được thả lỏng. Nàng mỉm cười chìm đắm trong ánh sáng bàng bạc của pháo hoa, không muốn dời mắt dù chỉ một giây. Nàng sợ khi pháo hoa tan hết, nỗi lo lắng, phiền muộn lại quay lại bám lấy nàng.
Những gì đẹp đẽ đều rất chóng tàn, chỉ một lát sau, nàng đã đốt hết pháo hoa.
"Tiểu thư, chúng ta đi dạo phố đi." Phi Lục cầm quạt tròn chỉ về phía trước: "Ở đình ngũ giác bên kia có người lập đàn bái tế Chức nữ nương nương, chúng ta cũng qua đó lạy một cái, rồi đi qua hoa viên ngắm cảnh."
Vũ Lâu cười: "Em cũng lên kế hoạch hết rồi đấy nhỉ."
Phi Lục lè lưỡi, cười nói: "Còn không phải là vì Phi Lục thấy tiểu thư mệt mỏi, nên thay người sắp xếp cẩn thận, để người đỡ phải lo lắng sao."
Trên chiếc bàn đá nhỏ giữa đình ngũ giác chỉ bày một lư hương nhỏ, xung quanh là các loại hoa tươi, các cô gái ở đó đều chuẩn bị tốt cho việc tế bái, thấy có người tới, các nàng cũng không quan tâm là quen hay lạ, đều cười tươi kéo vào trong để gia nhập nhóm các nàng. Vũ Lâu và Phi Lục cũng nhanh chóng nhập nhóm. Sau khi mọi người quỳ xuống, cô gái đứng đầu bắt đầu hướng dẫn mọi người lễ bái.
Phi Lục nhỏ giọng nói: "Tiểu thư, người mau ước đi. Nghe nói ở đây rất thiêng, nên mới có nhiều người tới bái lạy như vậy."
Vũ Lâu chắp tay trước ngực, nàng thật sự có tâm nguyện muốn được thực hiện.
Nàng cầu mong cho cha mẹ, ca ca, chị dâu cùng đứa cháu nhỏ có thể chạy thoát.
Còn nữa, nàng cầu cho Lam Tranh quên nàng, vĩnh viễn không tìm thấy nàng……
Ác bá
Ước nguyện xong, mọi người đứng dậy. Có rất nhiều người vì kết bạn mà đến đây, chờ bái tế xong, những người đó đều ngồi luôn tại chỗ bàn tán chuyện nhà. Phi Lục nhỏ giọng nói: "Mấy người già này thật phiền phức. Tiểu thư, chúng ta đi đi."
"Sớm muộn gì cũng có ngày ta và em đều thành người già thôi."
Phi Lục nói: "Vâng, vâng, nhưng không phải còn lâu ơi là lâu sao, chờ đến khi thật sự già đi, chúng ta sẽ quay về đi lải nhải cùng họ."
Hai người bước ra khỏi đình ngũ giác, đi dạo dọc theo đường lớn. Trên đường rất nhiều những cô gái trẻ trung xinh đẹp, hơi thở thanh xuân vây lấy Vũ Lâu, ngay cả những nụ cười cũng đều mang theo sự vô tư, thoải mái. Không khí này khiến cho người gặp phải bao nhiêu cảnh trắc trở, thăng trầm như Vũ Lâu thấy xúc động. Năm đó, nàng cũng giống các nàng kia, khuôn mặt tươi trẻ chẳng chút âu lo.
"Ha ha." người kia cười nói: "Ngẩng đầu lên, để ông đây nhìn ngươi xem."
Phi Lục làm sao dễ dàng ngẩng đầu lên được: "Thật sự xin lỗi, ngài đại nhân đại lượng, đừng chấp kẻ tiểu nhân." Nàng không muốn gây chuyện. Nhưng vừa nói xong, cằm đã bị một bàn tay to thô ráp nắm lấy, nàng bị ép ngẩng đầu lên, nhìn nam tử có khuôn mặt lạnh lùng đối diện.
Trên mặt người đàn ông kia có một vết sẹo dài vắt ngang từ bên trái của trán xuống tận bên phải cánh mũi, khiến vẻ mặt hắn càng thêm dữ tợn, cộng với ánh mắt lạnh lẽo, dọa Phi Lục sợ đến hét lên, liều mạng giãy dụa: "Tiểu thư, cứu em……"
Gã nam tử kia bắt lấy đôi tay nhỏ bé của Phi Lục nói: "Thật sự xin lỗi à? Nhìn cô cũng không tệ lắm, hầu đại gia một đêm, đại gia đây sẽ tha cho cô!"
Vừa nói xong, đột nhiên cổ tay hắn bị người khác nắm lấy, các ngón tay cũng bị người ta mạnh mẽ bẻ quặt sang một bên. Hắn kêu lên một tiếng, tay vừa buông lỏng tiểu mỹ nữ kia, đã thấy một nữ tử xinh đẹp đoan trang đứng trước mặt mình, hắn nhướng mày cười: "Thì ra còn có người xinh đẹp hơn."
Vũ Lâu quát to: "Bắt nạt một cô gái yếu đuối thì oai lắm hay sao? Nàng ta không cẩn thận đụng phải ngươi, cũng đã xin lỗi rồi, nhún nhường cúi đầu như vậy, người còn muốn thế nào nữa?"
Gã kia nói: "Bắt nạt một cô gái yếu đuối? Ta thấy võ công của cô cũng không kém đâu, vậy ta bắt nạt cô thì được chứ?" Nói xong, hắn nắm chặt tay, tung quyền về phía Vũ Lâu, nàng cúi người tránh, đá một cước vào chính giữa ngực nam tử kia. hắn bị đá lùi về sau vài bước, nhân cơ hội này, Vũ Lâu vội nắm tay Phi Lục chạy trốn.
"Đuổi theo cho ta---"
Vũ Lâu không dám quay lại nhìn, không biết người này là ai, liệu hắn sẽ gọi bao nhiêu người đến truy bắt nàng…… Nàng kéo Phi Lục, chạy thẳng đến một con hẻm nhỏ yên tĩnh, không nghe thấy tiếng truy đuổi đằng sau nữa mới dừng lại. Vũ Lâu thở hồng hộc quay đầu lại nhìn, không thấy ai mới thả lỏng người, dựa vào tưởng nghỉ ngơi.
Còn chưa kịp điều chỉnh lại hơi thở, đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập đến gần.
"Hai người đó ở trong này---"
Một đội binh lính chặn nga