Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342558

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2558 lượt.

ên cạnh ta, hắn sẽ không có cơ hội làm tổn thương nàng nữa."
Vũ Lâu tiến thoái lưỡng nan: "Ta không muốn vì ta mà làm hỏng quan hệ huynh đệ của hai người."
Diệp Thành cười nói: "Một núi không thể chứa hai hổ, giữa chúng ta đã định là phải một sống một chết. Từ ngày hắn bắt đầu khôi phục sự tỉnh táo, thì quan hệ của chúng ta đã sụp đổ rồi. Nhưng mà, ta vẫn luôn nghi ngờ, không biết có phải Huệ vương giả ngốc không…… Thời gian trước khi nàng đi Liêu Đông, ở bên cạnh hắn, nàng có phát hiện hắn có gì kỳ quái không?"
"Nếu thật sự là hắn giả ngu, thì với sự thông minh và xảo quyệt của hắn, làm sao ta có thể nhận ra được." Vũ Lâu hỏi lại: "Sao điện hạ lại hỏi vậy?"
Có phải hắn biết nội tình việc Lam Tranh bị hại, biến thành kẻ ngốc không? Vì sao hắn phải lo lắng Lam Tranh có phải giả ngốc hay không?
"Quan hệ giữa Thái tử và Huệ vương rất gay gắt…… Ta chỉ đoán không biết có phải Huệ vương vì tự bảo vệ mình nên mới giả ngốc không. Nhưng cũng chẳng quan trọng, Thái tử đã qua đời rồi."
Tuy Thái tử đã chết, nhưng chỉ cần nhắc đến người này, Vũ Lâu vẫn hận đến nghiến răng: "Thái tử chết cũng chưa hết tội."
Diệp Thành ngạc nhiên: "Nàng hận Thái tử như vậy, là vì có thể hắn đã hại Lam Tranh sao?"
Chẳng lẽ những việc Lam Tranh đã làm với nàng còn chưa đủ để nàng quên được hắn?
Vì người này, mà nàng không thể mang thai nữa, có thể sẽ vĩnh viễn mất đi tư cách làm mẹ: "Ta có thể đã mất đi khả năng sinh con rồi…… Dù điện hạ có tin hay không, nhưng cũng đều do Thái tử hại ta……"
Diệp Thành ngẩn người, khẽ nhả từng chữ một: "Nàng nói, nàng sẽ không thể có con nữa là có ý gì?"
Rốt cuộc nàng cũng nói ra nỗi đau của mình, nhằm chặt đứt hy vọng của hắn: "Ta nói, ta từng bị Thái tử hại, nên đã mất khả năng mang thai. Vì vậy, ta không thể tiếp nhận một người nào nữa, chỉ e là dù có gả cho một người dân bình thường, thì ta cũng sẽ sớm bị ruồng bỏ vì không thể sinh con thôi."






Tiến thoái lưỡng nan
Diệp Thành vẫn chưa thể chấp nhận sự thật này: "Sao nàng có thể xác định như vậy? Có phải vì nàng muốn từ chối ta mà lấy cớ như thế không?" Nhưng hắn nhìn thấy vẻ mặt thống khổ của Vũ Lâu, trong lòng hắn đã gần như khẳng định, chắc chắn là không phải nàng đang nói đùa. Tất cả đều là sự thật. Hắn lặng im, tránh ánh mắt của nàng, một lúc lâu sau mới nói: "Đây là nguyên nhân khiến nàng chọn đập nát băng tơ để rời khỏi Huệ vương sao?"
Bên ngoài phòng vẫn mưa to gió lớn, từ đầu hè tới giờ, đây là trận mưa lớn nhất, mát mẻ nhất.
"Dù ta không rời khỏi hắn, thì cũng sẽ có một ngày, hắn vứt bỏ ta."
"Giờ hắn có biết không?"
Tên hộ vệ cuống cuồng hô lên: "Vương gia, chờ nô tài mở dù, mở dù đã……"
Hắn cứ đội mưa mà đi.
Chờ Tấn vương đi khuất, Vũ Lâu liền buông người xuống ghế, nhìn lên ánh nến chập chờn nói: "Nếu Tấn vương buông tay, Phi Lục, vài ngày nữa, chúng ta về quê Hoa Đình thôi."
Phi Lục lại không tin: "Dù Tấn vương buông tay, nhưng thế nào Huệ vương cũng tìm được ngài. Chúng ta có thể rời đi được sao?"
Phi Lục vừa nói xong, tâm trạng Vũ Lâu lại trở nên căng thẳng, cô thấy sắc mặt tiểu thư khó coi, vội vàng chữa lại: "Cũng không phải là không thể, dù sao thì bây giờ Huệ vương cũng không biết chúng ta ở đâu, nhờ Tấn vương điện hạ đưa chúng ta ra khỏi kinh thành là được, thiên hạ rộng lớn thế này, chỉ cần mai danh ẩn tích ba năm, năm năm, thì còn ai nhớ rõ chúng ta nữa."
Sắc mặt Vũ Lâu vẫn không tốt lên được, cơm chiều nàng cũng không muốn ăn, tắt đèn đi ngủ sớm.
Chớp mắt đã gần tới đêm thất tịch. Vũ Lâu vẫn ổn, chịu đựng được sự cô đơn, tĩnh lặng. Nhưng Phi Lục thì khác, cô cảm thấy tiểu viện này buồn đến phát ốm lên, chỉ muốn ra ngoài dạo chơi. Thấy tiểu thư cả ngày cũng không bước ra khỏi phòng, sợ nàng ôm ấp tâm sự, tâm trạng không thoải mái, nên đánh liều khuyên bảo Vũ Lâu ra ngoài giải sầu.
Qua nửa tháng tĩnh dưỡng, cảm xúc của Vũ Lâu cũng tốt hơn rất nhiều. Nghe Phi Lục nói xong, nàng cũng có ý muốn ra ngoài, nhưng chỉ lo Lam Tranh tìm được nàng. Phi Lục hiểu sự băn khoăn của nàng, nói: "Tiểu thư, người đừng lo, trên đường phố nhiều người dạo chơi như vậy, làm sao Vương gia tìm thấy chúng ta được. Người người đi lại tấp nập, đều là những thiếu nữ đang tuổi thanh xuân, mấy tên hộ vệ chỉ nhìn thôi cũng đủ hoa mắt rồi. Ôi, nhưng mà, tiểu thư nhà ta xinh đẹp thế này, cũng dễ thấy lắm đây."
Vũ Lâu khẽ cười: "Đừng có nịnh bợ."
"Tiểu thư, người mà cười lên, thì không phải là em nịnh bợ đâu nhé." Phi Lục cười nói: "Đêm mai là đêm thất tịch rồi, có chợ hoa, có cả pháo hoa nữa, chúng ta đi xem nhé."
"Đi ra ngoài giải sầu cũng tốt." Trước khi xuất giá, mỗi năm, vào đêm thất tịch, nàng cũng hay cùng Phi Lục ra ngoài dạo chơi.
Phi Lục cười nói: "Tốt quá, để em đi pha nước ô mai để người uống cho đỡ nóng."
Phi Lục ra khỏi phòng, đi tới cửa sau của tiểu viện, vỗ vỗ tay, thấp giọng nói: "Đêm mai tiểu thư muốn ra ngoài đi dạo, tâm trạng của người không tốt lắm, không nên gặp mặt Vương gia, ngươi nói Vươ