Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342555
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2555 lượt.
khiến tim nàng đập nhanh hơn. Lam Tranh từ phía sau ôm lấy vai nàng, dùng môi cọ vào vành tai Vũ Lâu: "Nàng xem nàng kìa, cho nàng đánh ta, thì nàng không nỡ xuống tay, vậy còn tức gì nữa, có phải nàng muốn ta dỗ dành nàng không?"
Vũ Lâu giãy ra: "Ai thèm chứ?"
"Lúc trước đó." Lam Tranh cười: "Mỗi lần nàng tức giận, ta đều dỗ dành nàng, sủng ái, chiều chuộng nàng."
Vũ Lâu nói: "Ngươi còn dám nói ra những câu đó à! Mau thả ta ra!" Nàng xoay người, đẩy hắn ra.
Lam Tranh giơ cao hai tay, ngoan ngoãn nói: "Được, ta buông tay, nàng đừng tức giận."
Vũ Lâu bị bộ dạng lúc này của hắn khiến cho dở khóc dở cười: "Ngươi đừng có nghĩ làm ra vẻ uất ức này để đối phó ta, thì ta sẽ tha thứ cho ngươi."
Lam Tranh thấy khóe miệng nàng hơi cười cũng vui vẻ hẳn: "Vậy sao nàng còn cười."
Nàng xoay mặt đi: "Ta đâu có cười."
"Vậy để ta làm nàng cười." Lam Tranh đưa tay cù vào nách nàng, Vũ Lâu không nhịn được, phì cười thành tiếng, cố chui vào trong giường tránh bàn tay của hắn: "Đáng ghét." Lam Tranh không chịu buông tha, lại bám theo nàng. Vũ Lâu ôm gối đánh hắn: "Sao ngươi cứ bày ra bộ dạng không đứng đắn thế. Không cho ngươi chạm vào ta!"
Nhưng vì nàng vừa cười, nên lời trách mắng cũng không có tác dụng.
Lam Tranh giật lấy gối, nhào về phía nàng, khống chế nàng dưới thân mình, hôn lên mặt Vũ Lâu một cái, cười nói: "Tiểu nương tử nghĩ một đằng nói một nẻo, ta xem nàng chạy đi đâu?"
"Ngươi xem ngươi đó, lại bắt nạt ta!"
"Chỉ hôn nàng một cái mà cũng tính là bắt nạt, vậy thì nàng bắt nạt ta đi, nhanh lên." Nói xong, hắn giơ mặt ra, ghé sát vào mặt nàng: "Bắt nạt ta đi, ta cầu còn không được nữa là…… A!" Hắn ôm mặt: "Sao nàng cắn ta? Làm gì có ai như nàng chứ, hôn nàng một cái thôi mà nàng nỡ cắn ta!"
Vũ Lâu nói: "Ngươi còn dám hôn, thì ta còn cắn!"
Lam Tranh cười xấu xa: "Vậy ta sẽ hôn toàn thân nàng, nàng giỏi thì ăn ta luôn đi." Nói xong, hắn cúi xuống hôn lên cổ nàng. Vũ Lâu bị hắn khống chế, không thể dùng sức được, nói: "Ngươi quá vô lại."
"Đúng, đời này ta cũng chỉ vô lại với nàng." Hắn nằm xuống cạnh Vũ Lâu, ôm nàng vào lòng vô cùng thân thiết.
"Nếu ngươi không buông ra, ta sẽ nổi giận đấy."
"Đừng giận, đừng giận." Lam Tranh vẫn ôm chặt nàng không buông, đầu lại cúi xuống cọ vào ngực nàng: "Gần đây nàng hay nổi nóng như vậy sẽ rất mau già. Mà nàng xinh đẹp thế này, không phải rất đáng tiếc hay sao?"
"Hừ, ta xinh đẹp à? E là còn kém xa hai trắc phi của ngươi."
Lam Tranh há miệng cười trộm, sau đó hôn nàng: "Nàng ghen à?"
"Không."
"Có."
"Không."
"Có."
Nàng thấy nhàm chán, nói: "Vậy thì có đi." Không muốn để ý đến hắn nữa.
Lam Tranh cười nói: "Các nàng là do mẫu hậu cưỡng ép bắt ta nạp, ta chẳng thích chút nào cả."
Vũ Lâu vốn không muốn hỏi, nhưng lại không nhịn được: "Ngươi không thích thì cũng chạm vào các nàng rồi."
"Không có cách nào khác, đêm động phòng, cũng phải làm đúng thông lệ."
Vũ Lâu nhéo hắn một cái: "Đối với việc công, ngươi đúng là rất tròn bổn phận nhỉ."
Lấy lòng
Lam Tranh ôm cánh tay chỗ bị nàng nhéo, nói: "Đúng là nàng ghen tị mà, còn không chịu nhận nữa, đúng là nghĩ một đằng nói một nẻo, đau chết mất thôi."
Vũ Lâu nói: "Sao không đau chết ngươi luôn đi."
Lam Tranh thấy nàng ít nhiều khôi phục bộ dáng trước kia, hắn vui còn không kịp, làm sao tức giận được, vội kéo nàng vào lòng.
Vừa rồi Vũ Lâu nhéo hắn, căn bản cũng không kịp nghĩ gì nhiều, chỉ xuất phát từ bản năng, đến khi tỉnh táo lại, nàng sợ hắn trả thù nên ngoan ngoãn mặc cho hắn ôm. Một lát sau, không thấy hắn có ác ý gì, nàng mới thở dài một hơi nhẹ nhõm.
Lam Tranh ôm tay đưa ra trước mặt nàng: "Nàng mút giúp ta đi."
"Tự ngài cũng có miệng mà."
"Nhưng ta muốn nàng cơ, ta vì nàng mà bị thương."
"Ta đâu có bắt ngài làm."
"Đi mà, đi mà, đi mà……" hắn giống một đứa trẻ nhỏ bị thương cần được an ủi vậy. Vũ Lâu không có cách nào khác, đành cúi người ngậm ngón tay của hắn, Lam Tranh liền cười vuốt mái tóc mây đen huyền của nàng nói: "Ngoan quá……"
Vũ Lâu ngước mắt nhìn hắn, miệng khẽ dùng sức.
"A----- ta đã bị thương rồi mà nàng còn cắn ta nữa!" Lam Tranh rút tay ta khỏi miệng nàng, tự mình ngậm lấy, vẻ mặt đáng thương nghiêng đầu nhìn nàng.
Vũ Lâu cầm một quả táo trên bàn, gọt cẩn thận rồi cắt một miếng đưa cho Lam Tranh: "Ăn đi."
Lam Tranh không muốn: "Ta muốn gọt cho nàng ăn, ai cho nàng tự làm." nói xong, hắn giật quả táo lại ném xuống gầm giường.
Vũ Lâu bị hắn quậy đến phát bực mình, ném con dao gọt hoa quả lên bàn, nằm vật xuống giường: "Ngươi đúng là tên ác ma thích tra tấn người ta!"
Lam Tranh cười hì hì nằm sát xuống cạnh nàng: "Không phải nàng biết từ lâu rồi hay sao."
Thời tiết nóng bức, Vũ Lâu lăn một vòng tránh sang chỗ khác: "Ngươi đừng có sát lại đây nữa, nóng lắm."
Lam Tranh vội ngồi dậy, lấy quạt tròn quạt cho nàng. Vũ Lâu cũng ngồi dậy, nhíu mày nhìn hắn.
"Vũ Lâu, nàng nhìn gì thế?"
"Mỗi lần ngươi đối xử rất tốt với ta, thì