Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342551
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2551 lượt.
ật sự cam tâm tình nguyện tùy hắn sai phái.
Nhưng Lam Tranh nghe xong, nhìn vẻ mặt lạnh lùng của nàng lại thấy chướng mắt, hừ giọng: "Như thế thì quá thoải mái cho nàng. Từ hôm nay, nàng hầu hạ bên cạnh ta, gọi đến thì phải đến! Nếu nàng mà dám lỗ mãng một chút thôi, ta sẽ bán nàng đi!"
"Bán đi đâu?" Vũ Lâu nói: "Bán đi thanh lâu thì cũng coi như quay lại giáo phường tư, còn bán đi làm nô tỳ cho người khác thì cũng khác gì ở đây……"
Lam Tranh không nói gì.
Vũ Lâu lại nói: "Còn có nỗi khổ nào, nỗi đau nào mà chưa từng trải qua nữa đâu. Dù thế nào, cũng đâu thể quay về như trước kia được nữa."
"Vũ Lâu……" Trong lòng hắn vô cùng khổ sở nhưng lại không thể nói được câu gì.
Lúc này, một thị vệ đi tới bẩm báo: "Vương gia, có người trong cung đến, đang chờ ở chính sảnh. Hắn nói Hoàng hậu nương nương cho truyền ngài vào cung."
Lam Tranh thở dài: "Đúng thật là…… tin tức nhanh thế không biết." rồi nói với thị vệ: "Ngươi nói cho công công, bản vương sẽ đi gặp Hoàng hậu." Đuổi tên thị vệ đi, Lam Tranh ôm mặt Vũ Lâu, cười nói: "Nàng xem kìa, vì ta ở cùng với nàng, mà giờ phải đi nghe mẫu hậu mắng rồi đây."
Vũ Lâu không nói gì.
Lam Tranh nói: "Nàng không thể nói một hai câu thân mật được hay sao, tiếp cho ta chút sinh lực để ta còn đối mặt với mẫu hậu chứ?"
Vũ Lâu nói: "Đi sớm về sớm."
Lam Tranh nghĩ nghĩ, nói: "Nói là: ta sẽ chờ chàng trở về đi."
Vũ Lâu lặp lại y nguyên: "Ta sẽ chờ chàng trở về."
Nghe thế Lam Tranh mới vừa lòng, để quản gia đưa Vũ Lâu đi nghỉ ngơi, còn mình thì than ngắn thở dài tiến cung.
Chuyện hắn cùng Tấn vương tranh giành Tần Vũ Lâu truyền đến tai Hoàng hậu, đương nhiên không thể tránh được một màn giáo huấn.
Nhưng mà, nghĩ đến Vũ Lâu có thể quay về bên mình, thì chuyện kia cũng không đáng để tâm.
Khóc lóc kể lể
Quản gia sắp xếp cho Vũ Lâu một sương phòng sạch sẽ để ở, đối diện với người đã từng là Vương phi, quản gia cũng rất xúc động. Ông đau lòng cho một người từng là Vương phi cao quý, xinh đẹp, mà giờ lại bị sa vào tình cảnh này, trong lòng ông cũng đã có chủ ý riêng, từ nay về sau ông sẽ cố gắng trợ giúp nàng sống thật tốt trong Vương phủ này.
Năng lực thích nghi với nghịch cảnh của Vũ Lâu từ trước đến giờ vốn rất mạnh mẽ, ở nơi nào thì sẽ làm đúng nhiệm vụ của mình ở đó, nàng quay sang quản gia cảm tạ ông: "Từ nay về sau, phải phiền ngài giúp đỡ rồi."
Quản gia nói: "Ôi sao lại nói thế, ta phải nói điều đó mới đúng, trước đây ngài đối xử với ta rất tốt." Ông nhìn xung quanh thấy không có ai mới nhỏ giọng nói với Vũ Lâu: "Ngài nên cẩn thận Mục phu nhân, nàng ta cũng không phải cây đèn cạn dầu đâu."
Vũ Lâu cười khổ: "Ta sẽ làm tốt việc của mình, nếu nàng ta cố tình đến gây sự, thì ta cũng không có cách nào." Nàng có nghe nói đến Mục gia, cũng là một gia tộc có danh vọng ở kinh thành. Quản gia dặn dò thêm một vài chuyện nữa rồi mới rời đi.
Lam Tranh cười khẽ: "Nàng cũng lắm cách thật đấy."
Vũ Lâu vẫn không nói gì. Lam Tranh lại nói tiếp: "Để ta kỳ lưng cho nàng." Nói xong, hắn xắn tay áo cầm khăn tắm định chạm vào nàng.
Vũ Lâu vội dựa lưng về phía sau, trốn sang bên kia thùng tắm: "Để ta tự làm, không dám phiền ngài."
Vì nước tắm nóng, mà hai má nàng ửng hồng, cũng vì đang tức giận nên cánh môi anh đào khẽ bĩu ra, nhìn chỗ nào cũng thấy thật đáng yêu, khiến trong lòng Lam Tranh như có lửa thiêu đốt, hừng hực nóng. Hắn cởi áo ngoài, bước vào thùng tắm, thân mật ôm lấy nàng. Vũ Lâu thấy hắn tiến vào, vừa sợ vừa hận. Hai người cứ đẩy đẩy kéo kéo cũng có chút thú vị, Lam Tranh nổi hứng trêu đùa, liền ôm vai nàng, học theo bộ dạng ngơ ngác trước kia nói: "Vũ Lâu, sao nàng không chơi với ta?"
Nàng nghe thấy giọng điệu này của hắn, trong lòng lại đau như bị kim đâm, hơi nước bốc lên khiến mắt nàng cũng mờ sương: "Không cho ngươi học theo hắn."
Lam Tranh nghiêng đầu nhìn nàng, ra vẻ sợ hãi nói: "Vũ Lâu, sao nàng lại tức giận? Đừng tức giận, được không, được không, được không?"
Vũ Lâu đẩy hắn, nước mắt chảy ra: "Đã nói rồi, không cho ngươi bắt chước hắn!"
Lam Tranh thấy nàng khóc, vội ôm chặt lấy nàng, hôn lên nước mắt của nàng, an ủi: "Đừng khóc, ta không bắt chước nữa là được mà."
"Buông ra."
Yêu cầu này cũng hơi vô lễ, hắn vừa ôm được nàng vào lòng, làm sao buông tay được. Lam Tranh vùi đầu vào gáy nàng: "Ta không buông, nàng định làm gì nào? Đánh ta à? Nàng thắng được không?"
Vũ Lâu biết không phản kháng được, đành nhắm mắt lại, oán hận nói: "…… Ngươi học võ công, chỉ biết bắt nạt ta……"
Lam Tranh cũng hối hận vì ngày đó thô bạo với nàng, thấp giọng nói: "…… Thật sự xin lỗi, là ta không tốt, nàng quên chuyện ngày đó đi……"
Nàng nheo mắt lại, nhìn hắn cười lạnh: "Ngươi nói quên thì quên được sao?" Nói xong, người nàng cũng cứng lại, căng thẳng chờ hắn trả thù.
Lam Tranh cư xử thô bạo với nàng, vì lúc đó nàng có tự do, ở ngoài tầm tay của hắn, hắn không thể nắm bắt được, nên mới nóng vội mà nghĩ ra hạ sách đó. Nhưng bây giờ nàng đã