XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342554

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2554 lượt.

án, theo luật pháp của Thái tổ, Tần Vũ Lâu nhận tội hành hung người bị thương, phạt làm nô lệ cho Đại Tướng quân Vương Kỳ ba năm!"
Diệp Thành bất chấp tất cả, cá chết rồi thì cho lưới rách luôn đi: "Vừa rồi Tần Vũ Lâu đã tố cáo Vương Kỳ đùa giỡn dân nữ, mau mở bản án đi!"
Lam Tranh cười nói: "Nàng đã là nô lệ của hắn, cho dù có đùa giỡn thì làm gì có ai trừng phạt chủ nhân vì nô lệ chứ?"
Lúc này Diệp Thành mới hiểu, hắn đang bị đùa giỡn, đây căn bản là một thế cục mà Lam Tranh đã thiết lập ổn thỏa.
Vương Kỳ nghe tuyên án xong, ngẩng đầu hừ giọng với Kinh Triệu Doãn: "Coi như ngươi cũng là một viên quan tốt, phán không tồi."
Vũ Lâu bị sự kiện bất ngờ này khiến cho mất hồn mất phách, nhưng lúc này, nàng lại nghe được câu nói khiến trái tim nàng băng giá hơn.
Vương Kỳ chỉ nàng, nói với Lam Tranh: "Vương gia, nữ nô này ta tặng ngài."
Lam Tranh đến đỡ nàng đứng dậy, dịu dàng nói: "Vũ Lâu, theo ta về nhà nào."






Quay về Vương phủ
Vũ Lâu vừa bị một loạt biến cố vừa rồi dọa cho không phản ứng kịp, đến lúc Lam Tranh tới đỡ nàng, đột nhiên bị hắn chạm vào, nàng mới tỉnh lại, trừng mắt nhìn hắn: "Ngươi lại hãm hại ta……"
Lam Tranh cũng không ngại ngần gì, thoải mái thừa nhận: "Đúng, nhưng cũng không thể coi là hãm hại, chẳng qua là ta hiểu biết về luật pháp triều đại này, hợp tình hợp lý đưa nàng về lại bên cạnh ta mà thôi."
Cái gọi là hợp tình hợp lý của hắn, bao gồm lợi dụng sơ hở và lảng tránh vấn đề theo tinh thần Hậu Hắc Học. (*)
(*) Tinh thần Hậu hắc học: Hậu Hắc Học là tác phẩm của Lý Tôn Ngô (1879-1944). Có thể hiểu nôm na: Hậu là dày, tức mặt dày. Hắc là đen, tức tâm đen. Hậu Hắc Học là học thuyết về sự thành công của con người với đúc kết ngắn gọn "Mặt dày, tim đen". Nếu mọi người muốn biết thêm về cái tinh thần mặt dày tim đen này thì hỏi anh gúc nhé ^^
Tấn vương cắn răng cười lạnh nói: "Ngươi có thể đưa nàng đi, nhưng vẫn còn nhiều thời gian……"
Lam Tranh đưa mắt nhìn sang Vũ Lâu: "Nếu đã là nữ nô, ta chết cũng sẽ bắt nàng phải chôn cùng. Không phiền đến Cửu ca nhớ thương." Nói xong, hắn xoay người đi ra khỏi công đường, phất tay với thị vệ: "Đưa các nàng đi!"
Huynh đệ Vương thị hành lễ với Tấn vương xong cũng rời đi. Đám người ồn ào kéo đi rồi, Tấn vương vẫn trừng trừng nhìn theo, oán hận nghiến răng ken két.
***
Lam Tranh không chỉ đưa Vũ Lâu danh chính ngôn thuận về bên mình, còn đùa giỡn Tấn vương một phen, khiến đối phương như kẻ câm ăn hoàng liên vậy. (Khổ mà không nói được.)
Bên trong xe ngựa, hắn không kìm được mà vui vẻ ra mặt, vuốt ve má Vũ Lâu nói: "Những ngày qua nàng sống có tốt không? Tấn vương có làm khó gì nàng không?"
Vũ Lâu tránh mặt đi, tựa đầu vào vách xe, tuy không nói gì nhưng trong mắt tràn ngập oán khí. Nàng lại rơi vào trong tay hắn, chỉ nghĩ thôi đã thấy cuộc đời của mình đầy một màu tăm tối. Việc hắn làm hôm nay càng khiến nàng giận dữ hơn, tuy nàng rất sợ hãi hắn, nhưng lúc này, sự tức giận như lửa nóng, hừng hực thiêu đốt trong lòng, lấn át cả sự sợ hãi.
Lam Tranh làm như không thấy sự phẫn nộ đến tột cùng của nàng, cố tình gây chuyện, ghé sát mặt vào mặt nàng cười nói: "Vũ Lâu ngoan, có nhớ ta không?"
Rốt cuộc hắn muốn dây dưa với nàng đến bao giờ?! Vũ Lâu hận đến cùng cực, phun nước bọt vào mặt hắn: "Cút!"
Lam Tranh ngẩn người, đưa tay áo lên lau. Nhớ bộ dạng cùng một chiến tuyến vừa rồi của nàng và Tấn vương, hắn cũng tức giận nói: "Hừ, nàng đừng có rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, bây giờ nàng là nô lệ của ta, ta chỉ cần dùng một câu nói thôi cũng đủ xử trí nàng rồi!"
Vũ Lâu hơi hối hận vì hành động bột phát của mình vừa rồi, nàng lo nếu tên ma vương mà thực sự tức giận, không biết hắn sẽ làm ra những chuyện gì nữa. Nàng không kìm được mà sợ hãi, khẽ rụt người lại muốn tránh xa hắn một chút.
"Vũ Lâu…… Ta đã nói là cùng bắt đầu lại một lần nữa mà……" Hắn vô cùng đau lòng khi thấy nàng sợ hãi như thế.
Vũ Lâu im lặng không lên tiếng.
Tâm trạng vui vẻ của Lam Tranh cũng không cánh mà bay, hai người trầm mặc quay về Phủ Huệ vương.
Đã hơn một năm Vũ Lâu chưa quay về đây, hơn nữa, từ khi Vương phủ bị hỏa hoạn, lúc tu sửa lại cũng sửa chữa thay đổi vài nơi, nên hôm nay khi Vũ Lâu bước vào, nàng cảm thấy vô cùng xa lạ.
Lam Tranh chỉ vào một nữ tử mặc y phục hồng nhạt ở phía xa nói: "Đó là một trong hai trắc phi của ta."
Không phải trước đây nàng không cho ta nạp thiếp hay sao, giờ ta còn nạp một lúc hai người đấy.
Tuy là không phải tự ta muốn thế……
Vũ Lâu nhớ Tấn vương đã từng nói cho nàng biết rằng Lam Tranh đã nạp hai trắc phi, nghĩ đến đây, trong lòng nàng thoáng chút chua xót. Hắn có nữ nhân khác thì càng tốt chứ sao, đỡ phải bám dính lấy nàng, cũng không cần lo đến chuyện con nối dõi nữa.
"Ừm."
Ừm?! Chỉ có một chữ ừm? Nghĩa là thế nào?!
"Phản ứng của nàng chỉ như vậy thôi?"
Nàng lại nhìn nhìn: "Cũng rất đẹp."
Lam Tranh nói: "Ta để nàng làm nô tỳ cho nàng ta thì sao?"
"Tùy ngài." Nàng th