Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342546

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2546 lượt.

sau đó đều có sự tra tấn khủng khiếp."
Lam Tranh vội nói: "Về sau sẽ không như thế nữa." Sau đó lại dán sát vào người nàng thân mật, Vũ Lâu tránh không được, đành nhắm mắt mặc kệ hắn quậy phá.
Lam Tranh biết nàng vẫn còn kháng cự mình, nếu giờ cố gắng cưỡng ép nàng thì quan hệ hai người sẽ vỡ tan mất. Vì thế, hắn không dám làm bừa, ngoan ngoãn ôm lấy nàng, tuyệt nhiên không làm ra hành động gì quá đáng.
Một lát sau, Lam Tranh đột nhiên hỏi nàng: "Thầy của cha nàng là ai?" Không biết vì sao, hắn luôn nhớ đến cái tên Lãnh Tử Nhạc này.
"Là tiên sinh dạy học ở quê Hoa Đình nhà ta. Trước khi cha ta lên kinh đã theo học ông……"
Lam Tranh ghi nhớ thông tin này, lại giống như có điều gì suy nghĩ. Vũ Lâu mặc dù rất tò mò không hiểu vì sao hắn hỏi đến việc này, nhưng vẫn không hỏi lại, cố gắng giảm bớt cơ hội phải nói chuyện với hắn.
Giờ Vũ Lâu đã quay về bên hắn, hắn có thể tập trung tinh thần tranh ngôi Thái tử rồi.
Nhưng từ sau khi Thái tử qua đời, Hoàng thượng không hề đề cập tới chuyện lập Thái tử khác. Trong triều đã có quan viên sớm dâng sớ đề nghị lập Thái tử, nhưng bị Hoàng thượng nóng giận tước mũ quan phạt sung quân, cũng đã nói là việc lập Thái tử, để ba năm nữa nói sau.
"Hừ, lại còn ba năm nữa, muốn giữ đạo hiếu với Tĩnh Thần hay sao thế?!" Hắn buột miệng than thở.
Vũ Lâu hỏi hắn: "Là chuyện lập Thái tử à?"
"Ừm." Chuyện này Lam Tranh cũng chỉ có thể phàn nàn cùng Vũ Lâu, những người khác, cho dù là Vương Lân hắn cũng không tin được: "Phụ hoàng là một người nhát gan, ông vốn không thích ta, toàn nghĩ là nếu lập ta làm Thái tử, ta sẽ bức vua thoái vị để đoạt ngôi."
"Ngươi đừng nói vậy, Hoàng thượng không lập Đông cung Thái tử, có lẽ thật sự là do tưởng nhớ Thái tử đã qua đời thôi." Tuy rằng theo nàng thấy, nàng không cho là Độc Cô Tĩnh Thần có gì đáng để hoài niệm, nhưng ai cũng có hai mặt, có lẽ dưới góc nhìn của Hoàng thượng, hắn là một đứa con ngoan thì sao.
Lam Tranh cười lạnh: "Phụ hoàng chỉ ước gì hắn chết sớm. Hoàng thượng chỉ sợ Thái tử……" hắn ngừng một chút rồi nói: "và ta nữa. Luôn cho rằng chúng ta có mưu đồ gây rối, mà thật sự là, chúng ta cũng thông minh hơn ông ấy."
Vũ Lâu có thể hiểu được nguyên nhân Hoàng thượng không lập Thái tử, một mặt là vì không thích Lam Tranh, mặt khác là muốn giữ lấy cơ hội cho Tấn vương.
Bỗng nhiên, trong đầu nàng nảy ra một ý định. Nhưng kế hoạch này vẫn chưa chắc chắn lắm, bây giờ chưa thể nói với Lam Tranh được.
Lam Tranh thấy nàng nhíu mày, lấy tay xoa xoa mi tâm của nàng, cười nói: "Không được nhíu mày."
"Lam Tranh……"
"Ừ?"
"Không có gì."
Hắn không trêu chọc Vũ Lâu đã là khai ân rồi, giờ nàng lại còn ngập ngừng muốn nói lại thôi, làm sao Lam Tranh buông tha nàng được.
Hắn ôm nàng sờ soạng vuốt ve một hồi, nhưng nàng vẫn không chịu nói câu gì, Vũ Lâu chỉ mặc kệ hắn làm càn, im lặng nhất quyết không hé răng. Quậy phá đến mệt mỏi, hai người lại bất tri bất giác ôm nhau ngủ thiếp đi.
Lúc trước, khi Tần Vũ Lâu chưa hồi phủ, thì Vương gia chạy tới giáo phường tư để tìm nàng. Giờ nàng quay về Vương phủ, đương nhiên Vương gia sẽ ở lại chỗ nàng. Mục Hi Dung và Cố Thi Dư cũng không phải kẻ ngốc, hai nàng thừa hiểu, tuy bên ngoài, Tần Vũ Lâu chỉ là một nữ nô, nhưng địa vị của nàng trong lòng Vương gia cao hơn hai nàng rất nhiều. Trong lòng vô cùng khó chịu, cũng không dám thể hiện ra mặt, chỉ tìm cách lấy lòng Vũ Lâu.
Lam Tranh đã nhìn thấy các nàng có tâm tư này từ lâu, hắn lường trước được hai nàng nhất định sẽ tìm cách gây rối, đầu tiên là thân mật với Vũ Lâu, muốn kết nghĩa tỷ muội, sau đó sẽ chờ thời cơ giờ thủ đoạn sau lưng nàng. Vì thế, Lam Tranh quy định trước, hai người bọn họ không được lén đi gặp Vũ Lâu, ngay cả thị nữ cũng không được gặp.
Hắn ngăn chặn từ trong trứng nước tình huống thường có chốn hậu cung: ngoài mặt thì ra vẻ tỷ muội thân thiết, sau lưng thì lén đâm nhau.
Ngày thứ ba sau khi Vũ Lâu trở lại Vương phủ, quản gia thần thần bí bí đến tìm nàng, đưa cho nàng một phong thư nói: "Đây là do tiểu nhị ở y quán của Phương đại phu cho người đưa tới, nói là trước khi Phương đại phu rời kinh thành để lại cho ngài……"






Uống nhầm thuốc
Vũ Lâu mở thư ra, chỉ thấy bên trên viết một đơn thuốc, cuối thư có lời nhắn của Phương Lâm: "Ta không dám cam đoan sẽ chữa khỏi cho cô, nhưng nếu cô tin ta thì cứ thử xem."
Phương Lâm đã đóng cửa y quán, vân du thiên hạ. Trước khi đi, hắn viết đơn thuốc này, để lại cho nàng. Vốn là giao cho tiểu nhị để đưa đi Liêu Đông, nhưng trên đường đi, tiểu nhị kia biết được Tần Vũ Lâu bị phạt vào giáo phường, không dám hành động thiếu suy nghĩ, chờ mấy ngày, cuối cùng cũng đợi được cơ hội Huệ vương đón Tần Vũ Lâu trở về, nên vội vàng đem đơn thuốc tới.
Chữa ngựa chết thành ngựa sống sao? Nàng đã thế này rồi, có gì sai sót cũng không thể tệ hơn hiện tại được nữa. Vũ Lâu ghi ra phần đơn thuốc của Phương Lâm, đưa cho quản gia, nhờ ông bốc thuốc giùm. Trước kia quản gia đã chịu ơn của Vũ L