Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2545 lượt.

gươi thật sự đoạt được ngôi vị Thái tử, thì phải đồng ý với ta một chuyện."
Lam Tranh cứ tưởng nàng thật lòng thật dạ trợ giúp mình, không ngờ nàng lại có yêu cầu trao đổi, lòng hắn lạnh đi: "Nói đi, nàng muốn gì, nhưng ta nói cho nàng biết, nếu nàng định nói muốn rời khỏi ta, thì nàng đừng nên nghĩ nữa."
Vũ Lâu cười lạnh: "Ta đã sớm nhận số mệnh này rồi, căn bản không dám có hy vọng xa vời có thể rời khỏi ngươi. Yêu cầu của ta là, nếu như ngươi bắt được ca ca và chị dâu ta thì xin hãy giữ lại mạng cho cháu ta."
Lam Tranh khẽ hừ một tiếng: "Chuyện nhỏ."
"Được, vậy chúng ta bàn bạc kế hoạch cụ thể một chút……"
"Từ từ đã! Nàng nói xem nàng hạ dược ta lúc nào trước đi, sao ta không hề phát hiện ra."
"Rất bình thường, dược này không màu không vị, hòa tan trong nước. Năm đó khi ta bị hãm hại, làm sai lệch thời gian mang thai, không phải là cũng không hề phát hiện sao." Vũ Lâu nói: "Hôm đó ta tra sách thuốc, nghĩ ra một phương thuốc có thể làm suy yếu mạch đập của người bình thường, nên ta lặng lẽ hạ lên người ngươi thôi."
Mồ hôi lạnh của Lam Tranh chảy ra ròng ròng. Thật sự phải trông coi nàng cẩn thận mới được, nếu không, không biết nàng còn học được cái gì nữa.
***
Vài ngày sau.
Thái Sơn động đất, sau khi Khâm Thiên giám lên đồng, liền dâng sớ tấu lên Hoàng thượng.
Thái Sơn chấn động, chính là vì vị trí Đông Cung đang bỏ trống, dấu hiệu của việc thiên hạ không ổn định.
Sắc lập Thái tử, là chuyện phải làm.






Thế trận nghi binh
"Thật phiền phức" Lam Tranh đùa nghịch với một chú chim nhỏ có bộ lông xanh lục, cái mỏ đỏ au, lười biếng nói: "Sắp đến Trung thu rồi."
Vũ Lâu chỉ chăm chú cúi đầu đọc sách, làm ra vẻ không nghe thấy. Lam Tranh bị nàng lờ đi, liền ghé sát người về phía nàng nói lại lần nữa: "Mấy ngày nữa là tết Trung thu rồi. Nghĩ đã thấy phiền."
Nàng biết là hắn ghét tiến cung dự tiệc, phải ứng phó với Hoàng đế và các vị hoàng thân quốc thích, nhưng nàng lại không muốn để ý đến hắn, chỉ ngẩng đầu, liếc hắn một cái rồi lại cúi xuống đọc sách.
"Vũ Lâu, nàng có nghe thấy ta nói gì không hả?" Đã làm thì quyết không chùn bước, hắn lại dịch người qua, vòng tay từ đằng sau ôm lấy vai nàng.
Hắn vừa nói xong, mặt nàng liền biến sắc, ném quyển sách đang cầm trong tay về phía hắn: "Ngươi thích thì ta cho ngươi này. Đừng có chạm…"
Chẳng qua là hắn muốn vui đùa cùng nàng, chứ cần quyển sách thuốc kia làm gì, hắn đọc có hiểu đâu. Lam Tranh nhặt quyển sách, vứt lên trên bàn, rồi ngồi xuống nói: "Thôi đi, thôi đi, chẳng thú vị gì cả, nàng thích làm gì thì làm cái đó đi."
"Vâng."
Vũ Lâu lại quay lại bên bàn, tiếp tục đọc sách, thật sự không nói gì nữa.
Lúc này, Phi Lục bước vào, bưng theo bát thuốc mà Vũ Lâu phải uống hàng ngày. Vũ Lâu nhận bát thuốc, đặt sang bên cạnh, chờ nguội bớt rồi uống. Lam Tranh đã nếm qua vị đắng của bát thuốc này, không dám nếm thử nữa, nhưng hắn thấy nàng uống hàng ngày như vậy cũng thật khổ sở, bèn nói: "Nàng pha chút đường vào cho dễ uống."
"Không cần. Ta đâu phải người quen được chiều chuộng như ngài."
"……" Lam Tranh bị đánh bại, cảm xúc cũng tụt xuống, gục đầu xuống bàn, nghiêng đầu, túm lấy ống tay áo Vũ Lâu, vẻ mặt đáng thương nói: "Vũ Lâu, không phải chúng ta đã làm hòa rồi sao, sao nàng còn như vậy, nàng không thể dịu dàng với ta một chút được sao?"
Vũ Lâu nghiêng đầu nhìn hắn: "Có phải tật xấu của ngươi lại tái phát không thế?"
Lam Tranh nhích nhích về phía nàng, cười nhìn Vũ Lâu: "Tật xấu gì?" Nói xong hắn ghé đầu xuống gối lên đùi nàng.
Vũ Lâu hừ một tiếng, mặc kệ hắn, rồi bưng bát thuốc lên uống một ngụm.
Nhưng chỉ vừa ngậm thuốc vào miệng, nang đã cảm thấy hương vị khác thường, vội phun ra.
"Vũ Lâu, nàng sao vậy?"
Nàng đưa tay lau miệng: "Không sao…… đắng quá."
Lam Tranh hừ giọng: "Ta đã nói rồi mà, ai bảo nàng không nghe ta."
Vũ Lâu bình tĩnh ừ một tiếng, rồi đặt bát thuốc sang một bên. Lam Tranh lại hỏi: "Không uống nữa à?"
"Vừa nóng vừa đắng, chờ nguội đã."
Lam Tranh cũng không nghĩ ngợi gì: "Nàng ấy mà, đúng là cái siêu sắc thuốc."
Bỗng một thị nữ đi tới bẩm báo: "Vương gia, có Vũ Dương hầu cầu kiến."
Vì lần trước Vương Kỳ bắt giữ Tần Vũ Lâu, Vương Lân cũng thấy xấu hổ thay cho ca ca, nên nhiều ngày rồi chưa đến gặp Lam Tranh.
"Cho hắn vào đi."
Sau khi thị nữ rời đi, Vũ Lâu vội kéo Lam Tranh vào trong phòng ngủ: "Nhanh lên một chút." Nàng vén màn lên để Lam Tranh nằm vào trong giường, cởi giày cho hắn, giúp hắn nằm xuống xong, nàng dặn dò: "Giả vờ giống một chút."
Lam Tranh cực kỳ tự tin: "Nàng yên tâm đi."
Vũ Lâu thầm nghĩ, mình đúng là lo bò trắng răng, tên nhóc này việc khác thì không biết thế nào, chứ hắn giỏi nhất là giả vờ còn gì.
Không lâu sau, thị nữ liền dẫn Vương Lân đến, Vương Lân thấy mặt trời đã lên cao tít mà Vương gia vẫn kê cao gối ngủ trong phòng, hắn thầm thấy kỳ quái, điện hạ làm sao thế này?
Vũ Lâu vừa nhìn thấy Vương Lân, thi lễ xong, nàng buồn bã nhìn Lam Tranh


Snack's 1967