Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342539
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2539 lượt.
nói: "Hầu gia đến vừa đúng lúc, mấy ngày gần đây thân thể Vương gia không khỏe, không biết là làm sao nữa."
Lam Tranh vỗ vào tay Vũ Lâu, định ngồi dậy: "Ta rất khỏe." Nhưng vừa nói xong, người lại lảo đảo, hắn vội đưa tay lên đỡ trán nói: "Chỉ là đầu hơi choáng váng chút thôi."
Vũ Lâu vội kêu lên: "Chàng mau nằm xuống đi, đừng để có gì bất trắc nữa, chàng chỉ vừa khỏe được một chút, đừng để lại……"
Lời nói này đâm thẳng vào tim Vương Lân, dù sao Huệ vương cũng là hy vọng của Vương thị nhà hắn, cũng là chủ nhân là hắn đi theo, hắn không thể để Lam Tranh lại có chuyện gì không may xảy ra nữa.
"Điện hạ, người không sao chứ?" Gần đây đúng là rất ít nghe thấy tin tức của Huệ vương, cứ tưởng là vì Tần Vũ Lâu hồi phủ, Huệ vương yêu nàng say đắm, mỗi ngày đều ở bên cạnh quấn quít với nàng, không ngờ lại là vì thân thể của hắn không ổn.
Lam Tranh nhíu mày, vẻ mặt rất thống khổ: "Chỉ là thỉnh thoảng bị ù tai, nhìn mọi thứ cứ mờ mờ, nghỉ ngơi một chút là được, không có chuyện gì lớn đâu."
Vũ Lâu thở dài: "Chàng đã nghỉ ngơi mấy ngày rồi, có thấy khá hơn chút nào đâu."
"Có mời ngự y đến xem bệnh chưa?" Vương Lân hỏi.
Vũ Lâu đáp: "Y quan trong phủ cũng đã xem qua, rồi kê đơn thuốc, ngày nào cũng uống đều đặn mà chẳng có chuyển biến gì, ta cũng muốn mời thái y của Thái y viện đến xem bệnh, nhưng Vương gia không đồng ý."
Lam Tranh nhắm mắt lại, khẽ lắc đầu: "Không sao đâu, không sao……"
Vũ Lâu nói với Vương Lân: "Hầu gia, ngài tới đúng lúc lắm, ngài mau khuyên nhủ Vương gia, để người truyền ngự y tới đi."
"Nàng đừng có nhiều chuyện! Đi ra ngoài đi!" Lam Tranh quát to.
Vũ Lâu cắn môi, ấm ức nhìn hắn, rồi hành lễ với hắn và Vương Lân, đi ra ngoài.
Chờ Vũ Lâu đi khuất, trong phòng ngủ chỉ còn lại Lam Tranh và Vương Lân, Vương Lân nhìn quanh phòng, hỏi: "Sao trong phòng không có thị nữ nào vậy?"
Một phòng ngủ to thế này là ngay cả một thị nữ cũng không có.
"Có Tần Vũ Lâu rồi, nàng không hầu hạ ta chẳng phải là quá thoải mái cho nàng hay sao."
Vương Lân thở dài một tiếng, nói: "Ta thấy hình như Tần cô nương cũng không còn kháng cự như lúc ở nha môn nữa rồi."
"Nàng là người thông minh, biết không phản kháng được, thì đương nhiên sẽ phải ngoan ngoãn lấy lòng ta thôi."
Diễn trò thì phải diễn đủ
"Vậy là tốt rồi." Vương Lân nói: "Vậy thì Vương gia cũng sẽ không cần hao phí tinh lực trên người nàng nữa, chuyện Thái Sơn động đất, ngài biết chứ?"
"Có nghe."
"Hoàng đế cho Khâm Thiên giám lên đồng, kết quả là hắn nói, Thái Sơn động đất vì vị trí ở Đông Cung đang để trống, nên thiên hạ không yên bình."
Lam Tranh thấy quái lạ: "Việc này rõ ràng là lửa cháy đổ thêm dầu, bức ép Hoàng thượng phải sắc lập Thái tử. Là Cửu ca sai khiến người của Khâm Thiên giám nói như vậy sao?"
"Năm năm trước bọn họ cũng đâu có chữa khỏi cho ta, giờ tìm cũng vô dụng. Ta đã từng nói với huynh, là vì ta bị đụng vào đầu, nên mới tình cờ khôi phục lại đúng không."
Vương Lân vuốt vằm: "Vâng."
"Nhưng ta cảm thấy dường như ta cũng chưa khôi phục hoàn toàn, không biết chừng một ngày nào đó lại bị ngu dại lần nữa mất."
"Điện hạ, ngàn vạn lần đừng nói như vậy!"
Lam Tranh bê chén thuốc lên miệng, hít một hơi rồi uống một ngụm……
***
Vũ Lâu đi từ trong phòng ngủ ra, chạy đi tìm Phi Lục đang hóng mát dưới tàng cây. Phi Lục thấy tiểu thư đi đến, vội đứng bật dậy: "Tiểu thư, không phải em cố tình lười biếng đâu."
Vũ Lâu khoát tay: "Em ngồi đi. Ta tới tìm em là muốn hỏi một chuyện."
"Tiểu thư hỏi đi."
"Lúc em sắc thuốc, có rời đi chút nào không?" Vẻ mặt Vũ Lâu rất nghiêm trọng.
"Em có rời đi một lúc. Tiểu thư, sao thế?" Phi Lục bỗng hiểu ngay, mặc dù đang ở ngày tam phục nhưng cả người cô lạnh như băng: "Có phải có người bỏ linh tinh gì vào thuốc không? Tiểu thư, người có sao không?"
"Vị thuốc hơi kỳ lạ, hình như có trộn lẫn hồng hoa" Vũ Lâu nói: "Một thành phần trong thuốc phá thai."
"Nhất định là hai nữ nhân kia làm rồi!" Phi Lục quay về phía sân viện nơi hai trắc phi kia đang ở, nắm tay oán hận nói.
Vũ Lâu nói: "Mặc kệ có phải các nàng làm hay không, ta cũng không muốn làm to chuyện, em đừng nói cho Vương gia biết. Cố Thi Dư và chị dâu ta cũng là người cùng một gia tộc, nếu là nàng ta làm, ta cũng không muốn tổn hại gì đến nàng ta. Còn nếu là Mục Hi Dung, nàng ta là người có thể làm ầm ĩ mọi chuyện lên, lúc này mà Vương gia vì chuyện của ta rồi bỏ nàng ta, chắc chắn nàng ta sẽ tung tin ra xung quanh, Vương gia vì sủng ái ta mà bỏ trắc phi. Điều này đối với Vương gia chỉ có hại, không có lợi. Nên chúng ta cứ yên lặng mà xử lý là được rồi."
"Tiểu thư, nhưng chúng ta cũng không thể nuốt trôi cục tức này được!" Phi Lục oán hận nói: "Nếu các nàng không yên phận, muốn hại người nữa thì làm sao bây giờ?"
Vũ Lâu cười lạnh: "Ta chỉ nói là không nói cho Vương gia biết, chứ đâu có nói không trả thù các nàng, đôi khi, chuyện riêng tư, giải quyết bí mật cũng có cái thú vị riêng." Nàng ghé sát vào tai P