Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342548
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2548 lượt.
hi Lục thì thầm vài câu, Phi Lục nghe xong, vui vẻ gật đầu liên tục.
Chủ tớ hai người đang cười nói thì nghe thấy tiếng xôn xao truyền tới từ phòng ngủ, Vũ Lâu vội vàng quay lại.
Vừa bước vào, nàng chỉ thấy Vương Lân kinh hoảng đứng bên cạnh giường, còn Lam Tranh thì đang ôm lấy mũi, trên tay đầy máu, bát thuốc vẫn còn vứt chỏng chơ trên mặt đất. Vũ Lâu nhìn là hiểu ngay, Lam Tranh lại uống thuốc của nàng rồi.
"Tần cô nương" Vương Lân bị dọa đến trắng bệch cả mặt mũi, thấy Vũ Lâu đến vội để nàng chăm sóc Huệ vương: "Bỗng nhiên điện hạ bị chảy máu mũi, mau gọi y quan tới đây!"
Lam Tranh phất tay: "Không cần gọi, ta không muốn để họ biết thân thể ta không khỏe mạnh!"
Vũ Lâu đi tới ôm lấy Lam Tranh, khóc ròng nói: "Vương gia…… Chàng đừng dọa ta……" Rồi lại quay sang Vương Lân, gạt nước mắt nói: "Hầu gia, xin đừng nói tình trạng sức khỏe của Vương gia cho người khác biết. Hu hu! Lần trước khi điện hạ gặp cướp, cũng bị chảy máu như vậy."
"Ta đã nói không sao rồi, nàng còn ầm ĩ lên thế làm gì."
Vũ Lâu nức nở không ngừng, lấy khăn ra giúp Lam Tranh cầm máu.
Vương Lân nhìn tình cảnh này, đầu hắn ong lên, thầm nghĩ, chỉ e là tình trạng của Huệ vương thực sự nghiêm trọng.
"Biểu ca…… hôm nay ta hơi mệt, huynh về trước đi…… Hôm nào ta sẽ tới quý phủ sau……"
"Điện hạ, ngài phải cố gắng nghỉ ngơi thật tốt."
Ngài là hy vọng của tất cả chúng ta.
Tâm trạng Vương Lân rất tệ, hắn còn không biết mình đã về thế nào.
Chờ Vương Lân đi xa, Vũ Lâu đuổi hết thị nữ ngoài cửa đi, quay lại bên cạnh Lam Tranh, không kìm được liền nhéo hắn một cái: "Ngươi làm cái gì vậy?! Sao lại uống thuốc của ta?! Bị chảy máu cam thích lắm hay sao?"
"Diễn trò phải diễn cho đủ chứ, ngay cả Vương Lân cũng không lừa được thì còn qua mặt được ai."
Vũ Lâu nhéo hắn mạnh hơn: "Dù thế thì ngươi cũng đâu cần phải uống thuốc kia!"
May mà trong thuốc này chỉ có hồng hoa, nếu có độc dược thì coi như ngươi xong đời luôn rồi!
"Lần cuối cùng! Lần cuối cùng thôi!" Lam Tranh lau máu mũi, cười nói: "Nàng không thấy vẻ mặt vừa rồi của Vũ Dương hầu sao, y như gặp quỷ ấy!"
"Ngươi còn có tâm trạng mà đùa giỡn nữa!"
"Sao lại không chứ?" Lam Tranh hừ giọng: "Chơi vui thật đấy, biểu ca nhất định sẽ nói cho mẫu hậu, không lâu nữa bà sẽ truyền gọi ta tới gặp bà thôi, ta thật sự rất muốn nhìn thấy bộ dạng kinh hoảng của bà."
Vũ Lâu cảm thấy việc Lam Tranh khiến cho mẫu thân của mình lo lắng, thật sự không phải việc một người con nên làm: "Ngươi thật độc ác, để mẫu thân phải lo lắng cho mình như vậy."
"Bà không phải là mẫu thân của ta."
"Hả? Ngươi nói gì?"
"Ta nói là, nàng mau mang nước đến rửa cho ta, rồi dọn cái bát vỡ này đi!"
"Trong phủ bao nhiêu người như vậy, sao ngươi cứ phải sai ta?"
Lam Tranh cười hì hì ôm vai nàng nói: "Không phải nàng là nữ nô của ta sao?"
Vũ Lâu gạt tay hắn ra: "Tay đầy máu, đừng có bôi lên người ta."
Phản kích
Hôm nay, Phi Lục ở phòng bếp sắc thuốc như mọi ngày, cô nhìn siêu thuốc sôi lục bục mà ngẩn người.
"Phi Lục" Một tiểu tỳ nữ đi tới, có vẻ trước đây đã quen với Phi Lục rồi: "Cây trâm của ta không biết đâu mất, tỷ có nhìn thấy không?"
Phi Lục nhìn quanh khắp nơi: "Không thấy."
Tỳ nữ kia nức nở: "Ôi, nguy rồi, đó là di vật mẹ ta để lại cho ta… Ta tìm mãi không thấy, tỷ tỷ tốt, tỷ tìm giúp ta với."
Tiểu tỳ nữ vừa kéo Phi Lục đi ban nãy cũng chạy về: "Phi Lục, sao tỷ không tìm trâm giúp ta, lại quay về đây thế này" Nàng ta nhìn thấy Y Tuyết ngồi xổm dưới đất, biết mọi chuyện đã bại lộ, chỉ sững sờ đứng ở cửa không dám động đậy nữa.
"Nước… Mau lấy nước đến cho ta rửa mắt, đau quá!"
"Được rồi được rồi, ngươi chờ một chút." Tỳ nữ ở cửa định đi lấy nước.
"Không được!" Phi Lục quát lớn: "Thuốc này không dùng nước rửa được, dùng nước sẽ mù ngay đấy! Chỉ có thể chịu đau, từ từ chăm sóc, nếu may mắn, thì khoảng nửa năm sẽ khôi phục thị lực."
Y Tuyết khóc hu hu: "Mắt ta đau quá…… Phi Lục, ngươi nể tình tỷ muội một thời gian rồi, cầu xin Tần tiểu thư giúp ta, cứu ta với!"
Phi Lục xoa thắt lưng, thở dài: "Thật là, sao ngươi lại đi mở siêu sắc thuốc kia ra chứ, đây là độc dược dùng để xông mắt. Mấy hôm trước trong phòng Tần cô nương có nuôi một con mèo, nhưng con mèo kia cũng thật hư hỏng, phá rất nhiều đồ đạc. Cho nên tiểu thư nhà ta mới phối dược này, định xông mù mắt con mèo kia đi cho nó ngoan ngoãn một chút. Tiểu thư còn ngại con mèo có rận, nên phối cả thành phần dược chống côn trùng nữa, động vật có bị mù cũng không sao, nhưng con người thì, không biết sẽ thành dạng gì nữa!"
Y Tuyết khóc: "Phi Lục…… tỷ cứu, cứu ta với……"
Phi Lục không thèm để ý tới nàng ta, mà chỉ vào gói thuốc rơi trên đất: "Ái chà, đây là cái gì vậy? Vật không rõ lai lịch thế này, chắc chắn là nguy hiểm rồi, phải đưa cho Vương gia xem." Nói xong, nàng định nhặt bột phấn dưới đất lên.
"Đừng cử động!" Tỳ nữ đứng cửa đột nhiên xông vào, vồ lấy bột phấn nhét hết vào miệng. Sau khi hủy diệt chứng cứ,