Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2540 lượt.
nàng ta quay sang đỡ Y Tuyết dậy, vội bước ra ngoài, còn hùng hùng hổ hổ nói: "Ở phòng bếp mà đi đun cái thứ độc dược quái quỷ gì thế không biết!"
Phi Lục nhìn theo bóng họ, âm hiểm cười: "Không độc có thể trị các ngươi hay sao."
***
Từ giữa trưa ngày mười bốn tháng tám, trời đã phủ đầy mây đen, cuồn cuộn phía chân trời. Đến lúc lên giường đi ngủ, thì chớp giật, sét đánh ầm ầm, mưa tầm tã suốt đêm.
Lam Tranh vén màn lên, cảm thán: "Quả nhiên là vì vị trí Đông Cung để trống, nên thời tiết cũng khác thường."
Vũ Lâu giả vờ không nghe thấy, khó lắm mới có mưa, mát mẻ được một chút, nàng hy vọng có thể ngủ ngon hơn mọi ngày. Lam Tranh tiến lại gần, trêu chọc vuốt ve nàng: "Sét đánh nhiều như thế, có sợ không?"
Vũ Lâu quay lưng về phía hắn: "Ta chưa bao giờ sợ cả."
Lam Tranh kéo vai nàng, để nàng xoay sang nhìn mình, tay khẽ điểm vào mũi nàng một cái nói: "Rõ ràng là nàng sợ, nhưng không sao, đừng lo, nàng có thể nép vào lòng ta mà."
Vũ Lâu trở mình, ánh mắt khinh khỉnh nhìn hắn: "Đa tạ, không cần."
"Nữ nhân này, như vậy chẳng đáng yêu chút nào!" Lam Tranh mạnh mẽ kéo nàng vào lòng, cười nói: "Nếu nàng yểu điệu làm nũng một chút, thì quang cảnh trong màn sẽ càng kiều diễm hơn."
Vũ Lâu vừa dịch người ra một chút, hắn lại sáp lại gần bám lấy nàng, cảm giác bị hắn trói buộc khiến nàng không thở nổi, nàng dùng cả tay cả chân, đẩy hắn ra: "Ngươi đúng là keo da trâu mà! Đừng làm phiền ta!"
"Ôm nàng một cái cũng không được sao? Ta đâu có đòi hỏi gì khác!"
Vũ Lâu không chịu nổi, nói: "Chờ trời rét rồi nói sau. Giờ ngươi ôm ta, ta nóng không thể ngủ được."
Lam Tranh nhẩm tính, còn mấy chục ngày nữa mới đến cái gọi là ngày trời rét: "Vậy đừng ngủ nữa, chúng ta sinh con đi." Vừa dứt lời, Vũ Lâu ngồi vụt dậy, thở hổn hển trong bóng đêm: "Ngươi đừng lại đây."
Lam Tranh vội nói: "Vũ Lâu, ta chỉ nói vậy thôi, nàng không muốn, ta sẽ không ép nàng." Hắn đưa tay ra kéo nàng: "Đừng sợ!"
Vũ Lâu bị hắn kéo trở lại vào lòng, vừa bị nàng giáo huấn nên hắn cũng ngoan ngoãn hơn rất nhiều, bắt đầu nói chuyện chính sự: "Vũ Lâu, ngày mai có cung yến mừng Trung thu, nàng tiến cung cùng ta đi, nàng giả làm thị vệ, canh ngoài điện là được, như vậy ta cũng yên lòng hơn."
"Sẽ bị nhận ra mất."
"Vậy……" Lam Tranh đưa tay chỉ trỏ trên môi nàng: "Dán râu giả lên, cải trang đi."
"Ta giả nam trang nhìn rất đẹp, cẩn thận các công chúa muội muội của ngươi sẽ bị ta bắt cóc đấy."
Lam Tranh vốn có tính được voi đòi tiên, vừa nghe thấy nàng nói giỡn, hắn liền nghĩ ngay là nàng đã không còn giận hắn, ôm lấy nàng cọ cọ, cười nói: "Nàng định ăn sạch cả Độc Cô gia chúng ta đấy à?"
Vũ Lâu nói: "Đừng quậy nữa, nói chính sự đi. Yến hội ngày mai đóng vai trò rất quan trọng, ngươi không thể lơ là được, biết không?!"
Lam Tranh cười: "Đây vốn là sở trường của ta, đâu cần nàng phải dặn dò."
"Vậy là tốt rồi." Vũ Lâu chợt nhớ tới Vân Triệt, hỏi: "Không phải Vương Kỳ quay về kinh thành đón thế tử sao? Bọn họ đã rời kinh chưa?"
Nhắc đến Vân Triệt, Lam Tranh lại tức giận bừng bừng: "Chưa, phụ hoàng thích hắn, cực kỳ thích! Nên giữ hắn ở lại kinh thành một thời gian." Hắn cảm nhận rõ ràng Vũ Lâu đang nằm trong lòng hắn khẽ cười một tiếng giống như trút được gánh nặng, cơn tức giận lại bùng lên: "Tần Vũ Lâu, không cần biết Vân Triệt giống ca ca nàng thế nào, nàng cũng đừng có lấy cớ đó đi gặp hắn!"
Vũ Lâu không trả lời, Lam Tranh cũng không nói nữa, mang một bụng dấm chua ôm nàng ngủ.
Một lát sau, Lam Tranh mở to mắt nói với nàng: "Nếu không có chuyện gì thì nàng đừng đến gần Tây Uyển." Tây Uyển là nơi ở của Mục Hi Dung.
"Sao lại dặn vậy?"
"Bên đó vừa xuất hiện một loại bệnh, tự dưng cả người nổi mẩn ngứa, hình như bị nhiễm đầu tiên là một tỳ nữ có bệnh ở mắt."
"Yên tâm, ta cũng không định sang bên đó."
"Sao ta lại cảm thấy hình như nàng vừa cười vậy nhỉ."
"Đâu có." Vũ Lâu cười thầm trong lòng, hừ, đáng đời, hại người hại mình.
Nôn ra máu
Từ sau khi Lam Tranh tỉnh lại, các huynh đệ lập tức khôi phục lại thái độ sợ hãi và căm thù đối với hắn. Chuyện này cũng không trách được bọn họ, dù sao bóng ma trước đây cũng không dễ gì mà vượt qua được.
Cung yến tết Trung thu thật buồn tẻ, chẳng thú vị gì cả, đều đều như nước chảy, những vũ đạo hoa lệ mà nhàm chán, thậm chí ngay cả những người tham gia yến hội nhìn cũng na ná như nhau. Vương Lân phải ngồi bên cạnh phụ thân mình là Thừa tướng đại nhân, nên Lam Tranh đành ngồi lẻ loi một mình giữa một đống huynh đệ không được thân thiện lắm, lẳng lặng rót rượu xem ca múa.
Bỗng hắn nghe một huynh đệ bên cạnh thấp giọng nói với một người khác: "Đệ thật là, không chứng kiến đại chiến của Thái tử và Huệ vương, lại cứ ngồi nhà mà ôm sách vở, trừ đệ ra, những hoàng tử khác ở đây làm gì có ai chưa từng bị Huệ vương chỉnh đâu? Nhờ phúc của hắn, mà giờ chỉ cần nhìn thấy chữ \'Huệ\' là ta đã thấy run cả người lên rồi.\'
Sau đó, hoàng tử nhỏ hơn nhìn về phía Lam Tranh, thấp gi