Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342536

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2536 lượt.

đi vào, gọi một tiếng: "Điện hạ!"
Là Vũ Lâu‼!






Đều không phải người lương thiện
Tấn vương nhìn tên thị vệ vừa đi tới, thấy hắn kéo ria mép, tháo mũ xuống, hóa ra lại là Tần Vũ Lâu mà hắn ngày nhớ đêm mong.
"Vũ Lâu" Tấn vương mừng rỡ: "Thì ra nàng luôn ở trong cung mà ta không biết."
Vũ Lâu buồn bã bĩu môi nhìn về phía Lam Tranh: "Hắn ngất thật à?"
Tấn vương nhíu mày nhìn chằm chằm Lam Tranh, nói: "Thân thể hắn vẫn luôn rất khỏe, sao đang yên đang lành lại ho ra máu, suy yếu đến cùng cực thế này?"
Thắng lợi tới bất ngờ khiến Độc Cô Diệp Thành không thể tin được, chẳng lẽ Huệ vương mà hắn vô cùng oán hận, chán ghét, cuối cùng lại bại trận trên tay nữ nhân hắn ta yêu thương nhất hay sao?
Bạn đang doc truyen online tại: WWW.


"Chẳng lẽ…hắn thật sự không thể sống được bao lâu nữa sao?"
"Điện hạ, ngài cũng nhìn thấy bộ dạng của hắn rồi mà." Vũ Lâu lau vết máu dính trên khóe miệng Lam Tranh: "Ta tin là ngự y cũng đã nói ra bệnh tình của hắn rồi. Ha ha…không ngờ hắn và Thái tử đều là hai tên quỷ đoản mệnh."
Lúc này Tấn vương mới dám đón nhận chiến thắng, nói với Vũ Lâu: "Không ngờ nàng lại quyết đoán như vậy."
Vũ Lâu đưa tay lau nước mắt: "Ta vốn không tính làm thế…"
"Vũ Lâu, nàng đừng tự trách mình, là do hắn không tốt, luôn làm tổn thương nàng, nàng không cần phải cảm thấy áy náy với hắn!"
Vũ Lâu ừ một tiếng: "Điện hạ, xin hãy để ta ngồi riêng với hắn một lúc, hắn đưa ta vào cung là vì không muốn rời ta một khắc nào, nếu mai hắn tỉnh lại mà không thấy ta, nhất định sẽ gây phiền phức cho ta."
Tấn vương nghĩ một chút rồi nói: "Cũng được, vậy ta cáo từ!"
Tuy Huệ vương đáng giận, Tần Vũ Lâu hạ sát chiêu với hắn, nhưng rõ ràng nàng vẫn có cảm tình với hắn, giờ thực sự không thích hợp để biểu lộ tình cảm của mình, cứ để nàng bình tĩnh một chút là hơn. Tấn vương nhìn Tần Vũ Lâu, chỉ thấy vẻ mặt nàng rất bi thương, khiến hắn ta cũng buồn bã, hít một hơi rồi rời đi.
Dù sao, không bao lâu nữa, cả ngôi vị Thái tử và Tần Vũ Lâu đều thuộc về hắn ta.
Xác định chắc chắn Tấn vương đã đi rồi, Vũ Lâu mới đẩy Lam Tranh: "Này, tỉnh dậy đi."
Lam Tranh không động đậy.
"Này, đừng có giả vờ, còn giả vờ nữa, ta sẽ điểm huyệt ngươi, cho ngươi nằm cả đêm đấy."
Lam Tranh đột nhiên mở to mắt, ôm cổ Vũ Lâu, kéo vào lòng mình, cười nói: "Tần Vũ Lâu, cô nàng bịp bợm này, dám lừa Tấn vương xoay vòng vòng như vậy."
Nàng dựa vào ngực hắn nói: "Ta đâu có lừa hắn, đúng là ta hạ dược ngươi còn gì."
"Nhưng mà, loại dược thực sự mà nàng hạ ta, lại là dược làm suy yếu mạch đập. Ha ha… cả Phương Bàng mà cũng bị nàng lừa."
"Lần trước khi ta mang thai, chẩn sai ngày tháng, tất cả là do người hạ dược đã bày mưu tính kế. Ta chỉ điều chỉnh một chút, để cho thuốc này không chỉ có tác dụng làm sai lệch thời gian mang thai của nữ nhân mà còn có thể có tác dụng trên người bình thường, dù sao tác dụng cũng gần giống nhau nên cũng không khó khăn gì."
"Ha ha." Lam Tranh kéo nàng lên giường, nằm cạnh mình: "Giờ mọi người đều nghĩ ta sẽ giống như Thái tử, bệnh tật không sống được vài năm nữa. Diệp Thành vốn cũng có nghi ngờ, nhưng vừa rồi bị nàng lừa như vậy, chắc chắn lòng hắn bây giờ đang vui như nở hoa cho mà xem!"
"Hừ!" Vũ Lâu cũng không muốn làm người xấu, đã lừa người ta còn cười nhạo sau lưng: "Tấn vương đối xử với ta không tệ, ta lừa hắn thế này, trong lòng cũng rất khó chịu!"
Lam Tranh vừa nghe nàng nói câu này, liền cười khinh miệt: "Này, nàng nghĩ Diệp Thành là người tốt thật hả? Ta còn chưa nói cho nàng biết đấy thôi. Lần trước, người đứng sau vụ hãm hại, vu oan cho nàng đổi dược ở y quán của Phương Lâm, khiến nàng bị giam vào ngục, chính là hắn!"
Vũ Lâu nói: "Ai làm, thì trong lòng tự hiểu lấy, đừng đẩy sang người khác."
Lam Tranh tức tối ngồi bật dậy, vỗ ngực nói: "Nàng thật không hiểu ta sao? Những chuyện ta đã làm với nàng, bất kể là tốt hay xấu ta cũng đều thừa nhận hết. Ngay cả muốn giết cha nàng, ta cũng đường đường chính chính nói cho nàng nghe. Nàng nghĩ lại xem có đúng không?"
Những câu hắn nói đều là sự thật, Độc Cô Lam Tranh hắn thật sự không sợ làm người xấu.
Có thể cũng chính vì nguyên nhân đó, không cố gắng tô son trát phấn cho mình, nên mới để lại cho nàng ấn tượng cực kém như vậy.
Vũ Lâu không nói gì. Lam Tranh nâng mặt nàng lên: "Này, nàng nói xem nào, có phải đúng như thế không?"
"Đúng là tên ma quỷ. Cho dù không phải là ngươi làm, thì ngươi cũng không thể nói là Tấn vương làm được."
"Nếu ta nói hắn làm, tức là ta đã chắc chắn đến mười phần rồi. Khi đón nàng ra khỏi ngục, ta đã sai Vương Lân đi thăm dò, tiểu nhị kia đúng là bị hắn sai khiến, tuy không phải hắn trực tiếp hạ lệnh."
Trong lòng Vũ Lâu thoáng trầm xuống, thở dài, sao cuộc đời nàng lại đáng chán thế này không biết, gặp ai cũng đều không phải người lương thiện.
"Là hắn thì là hắn, ta cũng đâu có ý định gì với hắn đâu."
Lam Tranh bĩu môi: "Nhưng mà Tấn vương người ta chỉ m