Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2535 lượt.
ở phủ Vương Kỳ, bà mụ nhìn thai nhi đã thành hình, nói là khoảng bốn tháng."
Vũ Lâu kinh hãi hô lên: "Tên Vương Kỳ kia đúng là cầm thú‼!"
"Nhưng Vương Kỳ thật sự cũng không chạm vào cô ta, là tự cô ta sợ hãi nên sảy thai thôi."
"Nhưng cũng là vì hắn."
Lam Tranh lắc đầu: "Thế mới nói là, ai cũng có vấn đề. Phò mã không nên cưới người khác, mà Vương Kỳ cũng không nên cướp cô dâu. Phò mã không nên tư thông cùng người khác trong thời gian tân hôn với Công chúa, tính ra, trong việc này chẳng có ai đúng cả. Hoàng thượng ném củ khoai nóng bỏng tay này vào người ta, rõ ràng là muốn gây sức ép với ta."
"Ngươi định làm sao bây giờ?"
"Làm sao bây giờ?" Lam Tranh đứng dậy: "Trước hết cứ bắt Vương Kỳ giao người đàn bà kia ra đây đã. Sau đó đánh hắn một trận đuổi về Vân Nam, còn về phía Phò mã, đày hắn ra biên quan, tách khỏi Công chúa một thời gian rồi tính sau."
"Ta thấy ngươi cũng có chủ ý rồi, sao còn kêu khó?"
Lam Tranh nhéo mũi nàng, cười: "Ngốc nghếch, nghĩ là một chuyện, làm là chuyện khác, nàng xem này, một đống tấu chương buộc tội Vương Kỳ, một chồng khác là buộc tội Phò mã, còn lại đều là cầu xin cho cả hai bên."
"Vậy ngươi định làm thế nào?"
Lam Tranh ghé vào người Vũ Lâu, ho khan hai tiếng: "Ta là người sắp chết rồi, làm sao quản được nhiều việc như vậy."
"Nặng quá, đừng có đè lên người ta."
Lam Tranh cười: "Đè…… Chà, chữ này hay này. Đêm nay ta sẽ đè nàng."
Hai người ầm ĩ một hồi, Lam Tranh mới cho người truyền dụ lệnh của Đông cung, yêu cầu Vương Kỳ lập tức thả nữ tử kia ra, nếu không sẽ không dễ dãi với hắn nữa.
"Nàng chờ mà xem, lát nữa thế nào Vũ Dương hầu cũng vào để cầu xin ta." Lam Tranh than thở: "Hắn cũng thật quá tốt với tên ca ca phá gia chi tử kia."
Lam Tranh tính không sai, chỉ sau khi dụ lệnh truyền xuống được vài canh giờ, thái giám đã báo lại, có Vũ Dương hầu cầu kiến. Vũ Lâu cũng tự giác lui ra ngoài để Vũ Dương hầu nói chuyện với Lam Tranh.
Chuyện nàng phải làm hàng ngày là bất cứ lúc nào, thời tiết nào, hoàn cảnh nào cũng phải hầu hạ bên cạnh Lam Tranh. Ban ngày thì sửa sang, sắp xếp công văn cho hắn, buổi tối thì phụ trách làm ấm giường.
Vừa nghĩ tới quan hệ của nàng với Lam Tranh, nàng lại thấy đau khổ.
Nàng biết hắn yêu nàng, nhưng kiểu yêu như vậy khiến nàng không thở nổi.
Khó có lúc không cần ở cạnh Lam Tranh, nàng muốn hưởng thụ không gian yên tĩnh một mình thật thoải mái.
"Vũ Lâu tỷ tỷ."
Nàng ngẩng đầu, nhìn thấy Vân Triệt đang cười cười nhìn nàng. Vũ Lâu mừng rỡ: "Vân Triệt, sao đệ lại ở đây?"
"Ta muốn cùng Vũ Dương hầu thay phiên nhau cầu xin cho Vương Tướng quân, nhưng Vũ Dương hầu nói, Thái tử sẽ không muốn gặp ta." Vân Triệt cười khẽ: "Vũ Lâu tỷ tỷ, tỷ đừng có vừa gặp ta đã nhìn chằm chằm vào mặt ta thế được không?"
Vũ Lâu nhận ra mình hơi quá phận, vội cúi đầu: "Xin thế tử đừng trách tội."
"Ta không trách tỷ." Vân Triệt mỉm cười: "Đúng rồi, lần trước ở chỗ mộ của người kia, ta nhặt được một cái nhẫn, tỷ xem, có phải của ca ca tỷ không? Ta sợ bỏ quên ở đâu nên lúc nào cũng mang theo mình." Hắn lấy ra chiếc nhẫn nhặt được hôm trước, đưa cho Vũ Lâu: "Cái này, được chế tác khá tinh xảo, hình như là đồ của hoàng thất."
Vũ Lâu nghi ngờ nhận chiếc nhẫn hồng ngọc kia: "Đây không phải là đồ của ca ca ta."
"Lạ thật, ta nhặt được ở đúng ngôi mộ kia mà, vậy thì là của ai nhỉ? Liệu có phải là do người dời huyệt đánh rơi không?"
Vũ Lâu cầm chiếc nhẫn, nhíu mày suy nghĩ… nàng chưa từng nhìn thấy Tô Tiêu đeo vật này……
"Tần Vũ Lâu!"
Vũ Lâu không quay đầu lại cũng biết là ai.
"Thái tử điện hạ." Vân Triệt hành lễ với Lam Tranh rồi thở dài.
Đang lúc Lam Tranh nói chuyện cùng Vũ Dương hầu, Vũ Dương hầu lại nói một câu khiến Lam Tranh hoảng hốt: "Ca ca ta thật sự không làm nhục cô gái kia, không tin thì ngài hỏi Thế tử đi. Thế tử đang đứng ngay ngoài điện."
Vân Triệt ở ngoài điện, như vậy rất có thể hắn sẽ chạm mặt Vũ Lâu.
Quả nhiên, vừa đuổi theo ra ngoài, đã thấy Vân Triệt đưa cho Vũ Lâu một chiếc nhẫn.
Đây là… tặng nhau tín vật sao? Hay là thế nào?
Nhưng vừa nghĩ nếu hắn mà nổi cơn ghen, nhất định sẽ khiến Vũ Lâu không vui, liền tức tối nuốt hũ dấm chua kia xuống, cố gắng bình thản nói: "Thế tử đưa cho nàng cái gì vậy?"
Không chờ hai người nói gì, hắn đã đưa tay ra đoạt lấy chiếc nhẫn, vừa liếc một cái đã trố cả mắt.
Nói về giả dối, thì hắn đúng là chuyên gia
"Lam Tranh, sao thế?" Vũ Lâu nhận ra vẻ mặt hắn kỳ quái: "Có vấn đề gì à? Ngươi biết chiếc nhẫn này sao?"
Vân Triệt nói: "Đây là chiếc nhẫn đệ nhặt được từ mộ cũ của Tô Tiêu, cũng không phải là đệ tặng cho Vũ Lâu tỷ tỷ đâu, huynh đừng hiểu lầm."
"Ừ." Lam Tranh nói: "Vậy để ta cất thật kỹ giúp Vũ Lâu."
"Là của ca ca ta, ngươi có quyền gì mà đòi giữ."
Vũ Dương hầu nói: "Điện hạ, đã vài năm ngài chưa gặp Hâm Nghi công chúa đúng không?"
Ấn tượng của Lam Tranh đối với Hâm Nghi vẫn dừng lại ở năm năm trước: "Chẳng lẽ tin đồn là thật?"
"Ừm."