Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342530
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2530 lượt.
a đống công văn, tìm cuốn mà Lam Tranh cần.
"Nhiều thật…" Vũ Lâu nói: "Chỉ ba năm thôi mà cũng phải tăng lên đến mười quyển. Ngươi cần quyển nào?"
Lam Tranh nói: "Chúng ta phải xem từng quyển một, xem kỹ xem Hoàng thượng đã từng ban thưởng trang sức cho phi tần nào."
Vũ Lâu vừa nghe đã hiểu ngay hàm ý trong lời nói của Lam Tranh: "Ngươi cho rằng chiếc nhẫn kia là của Hoàng thượng ban thưởng cho phi tần, rồi sau đó phi tần lại cho cha ta? Cha ta đã là tử tội rồi, ngươi còn muốn hắt nước bẩn lên người ông nữa à?"
"Nếu cha nàng cấu kết với phi tần, thì nàng nói xem, là Hoàng thượng mất thể diện, hay là cha nàng mất thể diện?" Lam Tranh hừ giọng: "Mau tìm đi, hôm nay mà không tìm thấy thì mai lại phải đi nữa đấy."
Vũ Lâu ôm một chồng công văn, đặt vào giữa hai người: "Đây là từ tháng một đến tháng sáu năm thứ mười lăm."
Tất cả mọi chuyện lớn nhỏ đều được ghi lại trong khởi cư trú, nội dung cực kỳ buồn tẻ, nhàm chán, chỉ đơn giản là hôm nay Hoàng thượng đi đến chỗ của phi tử nào, ăn uống, ngủ nghỉ ở đâu.
"Lam Tranh, sau này ngươi làm hoàng đế, cũng sẽ có nội thị thời thời khắc khắc đi theo ngươi sao?"
"Ừ." Lam Tranh đưa tay lau vết bụi trên mặt Vũ Lâu, cười nói: "Nhưng mà, bọn họ cũng sẽ rất nhàn hạ, vì ta chỉ có mỗi mình nàng thôi."
Vũ Lâu không nói gì, tiếp tục lật sách xem.
Lam Tranh buồn bực: "Ôi!"
"A!" Vũ Lâu chỉ vào một tờ nói: "Trong cung đã từng bị hỏa hoạn này, ngươi xem, tháng ba năm Thịnh Tuyên thứ mười lăm, Cung Cảnh Hoa gặp hỏa hoạn, suốt đêm hôm đó Hoàng thượng đến thăm hỏi Hoàng hậu nương nương."
"Hỏa hoạn?" Lam Tranh nói: "Sao giờ ta mới nghe thấy nhỉ."
Giữa hai người chỉ vang lên những tiếng loạt soạt lật sách.
Lam Tranh nghĩ đi nghĩ lại, quyết định nói điều hắn băn khoăn muốn tìm hiểu đêm nay cho nàng nghe: "Vũ Lâu" Giọng hắn rất bình tĩnh, cúi đầu nói: "Nếu ta và nàng là huynh muội, thì nàng sẽ làm gì?"
Vũ Lâu kinh hãi, cả người đổ mồ hôi lạnh: "Sao lại nói vậy?" Nàng lập tức hiểu ra: "Ý ngươi nói là…… hoàng hậu và cha ta?"
Không, tin tức này quá kinh khủng, nhất thời nàng không thể tiếp nhận được.
"Ta……!" Nàng còn chưa nói được gì, môi đã bị Lam Tranh bịt kín.
Huynh muội?
Trong đầu Vũ Lâu vẫn còn vang vọng câu nói vừa rồi của Lam Tranh, nếu bọn họ là huynh muội…Nàng sẽ làm sao? Làm sao bây giờ……
Nụ hôn của hắn nóng cháy, ấn xuống môi nàng, mang theo cảm giác nóng bỏng của lửa Địa ngục. Nàng chưa bao giờ nghĩ giữa bọn họ lại có quan hệ như vậy, nhưng nếu Lam Tranh đã nói, theo cá tính của hắn thì cũng không phải tin đồn vô căn cứ.
Cảm giác tội lỗi mạnh mẽ trào lên khiến nàng không kìm được mà giãy dụa khỏi vòng tay của hắn, nhưng sự phản kháng của nàng lại khiến Lam Tranh càng dùng sức nhiều hơn, áp nàng xuống.
Nàng cắn hắn, hắn cũng không chịu lùi. Nàng càng tăng thêm lực, nhưng cũng không ăn thua. Mùi máu tanh trong miệng càng ngày càng nồng, Vũ Lâu nghĩ đến việc hai người cùng một dòng máu, bỗng cảm thấy vị tanh này giống như độc dược, bóp chết sinh mệnh của nàng.
"Đoán thôi?" Vũ Lâu rưng rưng: "Chẳng lẽ ngươi không có chút cảm giác tội lỗi nào hay sao? Nếu là thật……"
"Nếu là thật thì nàng sẽ làm thế nào?"
Vũ Lâu nghĩ đến hai người đã làm đủ chuyện, nói: "Ta sẽ giết ngươi, sau đó tự tử."
"Nàng cam lòng sao?" Lam Tranh thở dài: "Nhưng ta thì không nỡ để nàng chết."
"Ghê tởm‼!" Vũ Lâu nói: "Huynh muội loạn luân…"
Lam Tranh cười khổ:"Nàng căng thẳng như thế làm gì, ta chỉ nói là \'có thể\' thôi mà."
"Nhưng ngươi nói rõ ra xem nào, \'có thể\' là thế nào?"
"Chiếc nhẫn ngày hôm trước mà Vân Triệt đưa cho nàng, là nhẫn của Hoàng thượng. Ta đã hỏi qua người bên cục Thượng Cung, cũng đã tìm ra, chắc chắn là của Hoàng thượng, không còn nghi ngờ gì nữa." Lam Tranh nói: "Mà Hoàng thượng, chỉ có lúc sủng hạnh nữ tử mà không lật thẻ bài (*) thì mới lấy trang sức trên người ra để tặng cho nữ tử đó làm bằng chứng."
(*) Cái này chắc mọi người xem truyện, phim đã thấy nhiều rồi, mỗi phi tử của Vua đều có thẻ bài, buổi tối trước khi đi ngủ, thái giám sẽ mang khay đựng thẻ bài ra cho Vua chọn, vua lật trúng cái nào thì đêm đó sẽ sủng hạnh phi tử đó. Còn trong trường hợp, vô tình nhìn thấy cô nàng nào trong cung vừa mắt, bất chợt tinh trùng xông não, không kiềm chế được thì sẽ tặng đồ trang sức để làm tin. (đúng là đồ heo giống >_<)
"Như vậy…… không phải là Hoàng hậu sao?" Nếu sủng hạnh Hoàng hậu, đương nhiên không cần lưu lại bằng chứng gì cả: "Làm ta sợ muốn chết, ta còn tưởng ngươi nói cha ta cùng Hoàng hậu…Vậy sao lại nói chúng ta là huynh muội?"
"Ta đã từng nói, cái tên Lãnh Tử Nhạc của muội muội cha nàng nghe rất quen, hóa ra là Tĩnh Thần đã từng nhắc tới cái tên này với ta."
\'Lam Tranh, ngươi có biết không? Mẹ ruột của ngươi thực ra là một nữ nhân tên là Lãnh Tử Nhạc.\' Hắn nhớ rõ vẻ mặt khinh bỉ của Tĩnh Thần khi nói những lời này với hắn, còn hắn thì lại cực kỳ sợ hãi.
Vũ Lâu vô cùng bối rối, hoảng sợ che miệng nói: "Ý ngươi