Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342513
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2513 lượt.
mệnh lại kém xa nhau như vậy.
Khi Huệ vương lớn lên, thì cuộc tranh giành sủng ái của phi tần hậu cung cũng biến thành trận chiến thể hiện năng lực giữa các Hoàng tử.
Thái tử Tĩnh Thần đương nhiên không cần phải nói, dù thân thể của hắn không tốt, nhưng năng lực lại rõ như ban ngày. Có điều, hình như không ai thích hắn, vì sợ hãi, nên mọi người đều chọn tránh xa hắn ra. Số lần ta gặp Thái tử cũng không nhiều, nhưng ấn tượng với vẻ mặt như cười như không của hắn, vĩnh viễn làm cho ta không lạnh mà run.
Hắn như biết hết bí mật của mọi người, cũng như biết cách làm thế nào để cho người khác thống khổ.
Trên phương diện khống chế người khác này, thì Huệ vương, huynh đệ cùng cha khác mẹ với Thái tử không hề thua kém phân nào. Vương Lân, biểu ca của hắn, là cháu ruột của Tề Quốc công, lúc đó giống như một con chó trung thành, cả ngày đi theo hắn. Trước Huệ vương, không có Hoàng tử nào dám cãi lời Thái tử, kể cả Tấn vương cũng không ngoại lệ.
Tấn vương thông minh hơn mẫu phi của hắn, từ nhỏ đã hiểu được cách phải ẩn mình, tọa sơn quan hổ đấu. (Nghêu sò đánh nhau, ngư ông đắc lợi)
Năm Huệ vương mười ba tuổi đã xảy ra một chuyện. Có con cháu trong hoàng thất tố giác với Hoàng đế, nói là Thái tử nói với hắn, nếu dám tiếp cận Huệ vương, thì kết cục của hắn sẽ giống tiểu Thập Nhị. Thập Nhị Hoàng tử chết yểu khi mới chỉ mười tuổi. Hoàng đế nghe thấy vậy, cho rằng chuyện Thập Nhị Hoàng tử qua đời có liên quan rất lớn đến Thái tử, nên âm thầm phái người điều tra rất lâu.
Kết quả, đương nhiên là không có kết quả.
Trước giờ Thái tử làm việc luôn rất cẩn thận, cho dù hắn có thật sự hạ độc thủ với đệ đệ nhỏ tuổi, thì cũng không để người ta phát hiện ra.
Xảy ra chuyện này, Hoàng hậu thật sự tuyệt vọng với Thái tử. Ngày ấy, khi bà triệu ta vào cung, ta ngẫu nhiên bắt gặp bà đang răn dạy Thái tử. Vẻ mặt Hoàng hậu vừa đau thương vừa phẫn nộ, còn vẻ mặt Thái tử thì vẫn vân đạm phong khinh, môi hơi hé ra nụ cười lạnh. Thấy ta tới, Hoàng hậu mới cho Thái tử lui xuống.
“Mẫu hậu, không phải người nghĩ rằng có Lam Tranh thế thân ta rồi, thì có thể bỏ rơi ta đấy chứ? Có hắn, ta thành người thừa phải không?”
Lúc hành lễ, Thái tử nói như vậy, sau đó cười lạnh nhìn Hoàng hậu đang kinh ngạc, rồi rời đi.
Chờ Thái tử đi khuất, Hoàng hậu nắm chặt khăn, mím môi cố gắng khống chế cảm xúc, hỏi ta: “Bản cung nghe nói, trong phủ ngươi có một tiểu gia đinh chân có tật……”
Ta sợ hãi quỳ sụp xuống dập đầu: “Nương nương, vi thần đáng chết.”
“Ngươi dám lừa gạt bản cung, đứa bé kia rõ ràng còn sống, vì sao ngươi lại nói với bản cung rằng ngươi đã xử lý rồi?”
Cha Tần nhớ lại: Tam Vương tranh đấu
Sự tình bị bại lộ, ta mất hết can đảm, nhưng vẫn cố ôm hy vọng: “Nương nương, dung mạo đứa bé kia không hề giống Huệ vương, sẽ không có ai phát hiện ra đâu……”
Vừa nói xong, ta đã bị giọng nói to của bà át đi: “Người đàn bà kia cũng vẫn còn sống, có phải không?!”
“Nàng đã bị điên rồi, vô cùng đáng thương, vi thần chỉ muốn giữ lại tính mạng của nàng, để nàng tiếp tục được sống mà thôi……” Ta nghẹn ngào nói: “Còn đứa bé kia, nói gì thì nói, cũng là cốt nhục của Hoàng gia…… Ta cũng chỉ muốn giữ tính mạng cho nó thôi.”
Sau khi nghe xong, Hoàng hậu khoát tay: “Bản cung biết rồi, nếu lúc trước ta muốn giết họ, thì đã không giao lại cho ngươi. Nếu đã vậy, thì cứ để họ sống đi!”
Tô Tiêu vội nói: “Lão gia, tiểu thư nói đúng, là tại ta ngốc nghếch, ngài đừng mắng tiểu thư!”
Ta cũng không bỏ qua, nhìn thấy khóe miệng Vũ Lâu cong lên rất quật cường, ta nghiêm khắc nói: “Quay về khoang thuyền đi!”
Trước giờ Vũ Lâu rất biết nghe lời, dù trong lòng không chịu nhận mình sai, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra ngoan ngoãn. Con bé quay về khoang thuyền, để lại ta và Tô Tiêu đứng trên boong.
“Lão gia, xin đừng giận tiểu thư, là lỗi của ta.”
“Từ nay về sau, con đừng gọi con bé là tiểu thư nữa!” Ta nói: “Chờ khi con trưởng thành, ta sẽ gả con bé cho con!”
Khi đó Tô Tiêu vẫn còn nhỏ, có thể cũng không hiểu “gả” là có ý gì, nhưng chắc chắn là hắn biết, hắn có thể vĩnh viễn ở cùng một chỗ với Vũ Lâu. Ta thấy hắn cười rất tươi, cảm giác tội lỗi trong lòng ta bất giác vơi đi rất nhiều.
Đúng lúc này, Tô Tiêu nhìn thấy một chiếc thuyền lớn ở cách đó không xa, nghi hoặc chỉ nó nói: “Lão gia, ngài nhìn kìa.”
Ta quay ra, suýt nữa thì hoảng sợ đến ngã xuống nước. Trên boong thuyền lớn đó, có ba thiếu niên mặc hoa phục rực rỡ, một trong số đó, chính là Huệ vương Lam Tranh.
“Tô Tiêu, mau vào khoang thuyền chơi với tiểu thư, không cho ra đây nữa.”
Tô Tiêu gật đầu dạ vâng, rồi quay người đi vào trong khoang thuyền. Ta sửa sang lại y phục, cúi đầu thở dài chờ thuyền bọn họ đi tới. Chờ khi thuyền vào gần, ta mới nhận ra hai vị thiếu niên đứng cạnh Huệ vương, là Thái tử và Tấn vương. Ta hoang mang lo sợ, Tô Tiêu đang ở ngay bên trong, nhất định không thể để hắn chạm mặt với Huệ vương.
Thái tử cho phép ta đứng dậy hầu chuyện. Hắn nhìn xung quanh rồi hỏi: