Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh
Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015
Lượt xem: 1342511
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2511 lượt.
“Từ xa chúng ta đã nhìn thấy trên thuyền còn có con gái ngươi, sao không gọi nàng ra thỉnh an?”
Ta định gọi Vũ Lâu ra bái kiến ba vị khách quý, chợt nghe Thái tử cười nói tiếp: “Cửu đệ cũng không chờ nổi, muốn gặp Vương phi lắm rồi.”
Tấn vương có vẻ hơi xấu hổ: “Chỉ là mẫu phi nói chơi vậy thôi, sao Thái tử lại tưởng thật.”
Ta ngẩn người, Thái tử nhìn ra sự nghi hoặc của ta, khẽ cười nói: “Tần Khải Canh, ngươi thật may mắn, Hiền phi nương nương muốn phong con gái ngươi làm Vương phi đấy.”
“Việc này……”
“Ngươi bằng lòng sao?!” Thái tử lạnh lùng hỏi.
Đương nhiên là ta không muốn, mọi người đều biết quan hệ giữa Hoàng hậu và Hiền phi rất gay gắt. Nếu Vũ Lâu trở thành Tấn Vương phi, như vậy ta sẽ thành kẻ địch của Hoàng hậu.
“Có bằng lòng hay không thì cũng gọi con gái ngươi ra đây trước đã, chưa biết chừng chính nàng ta lại không bằng lòng gả cho Tấn vương ấy.”
Người vừa nói là Huệ vương Lam Tranh, ta không dám nhìn hắn, chỉ cúi đầu cười khổ: “Hiền phi chọn tiểu nữ làm Vương phi, đó là phúc khí ba đời của tiểu nữ rồi.”
Thái tử cười lạnh với Huệ vương, chế nhạo nói: “Không muốn gả cho Cửu đệ, chẳng lẽ lại bằng lòng gả cho đệ hay sao?!”
Huệ vương nói: “Tần Vũ Lâu kia, năm nay cùng lắm chỉ mười một tuổi, ta thực sự không thấy hứng thú, chờ năm năm sau nàng trổ mã rồi nói sau đi.”
Thái tử nói: “Năm năm sau, nàng đã ở trong Vương phủ của Diệp Thành. Là Tấn vương phi, chứ không phải Huệ vương phi!”
Huệ vương nói: “Thế sự vô thường (Việc đời khó nói) không ai nói trước được điều gì. Năm năm sau, cũng không ai biết liệu Tứ ca ngài có thể bước đi như bay, không ho không thở gấp nữa hay không.”
Hai người đối đầu gay gắt, từng câu từng lời như có đao thương. Còn Tấn vương chỉ giữ thái độ trung lập, lẳng lặng nghe hai người cãi nhau.
Huệ vương lạnh lùng lườm Thái tử nói: “Hôm nay là Cửu ca đến để xem mặt Vương phi, chúng ta đừng gây thêm phiền toái nữa.”
Thái tử nhướng mày: “Thập đệ nói không sai, chi bằng chúng ta quay về thuyền đánh cờ chờ Tấn vương đi.”
Hai người kia vừa đi khỏi, không khí cũng trở nên thoải mái hơn, lúc này Tấn vương mới nói: “Tần đại nhân, bản vương đến đây, chỉ là muốn hỏi ý kiến của ngài. Mẫu phi muốn ta cưới con gái ngài, nhưng mọi người đều biết quan hệ giữa mẫu phi ta và Hoàng hậu nương nương không tốt, việc này e là sẽ ảnh hưởng đến con đường làm quan của ngài. Nếu ngài không muốn, bản vương sẽ nói lại với mẫu phi, để bà chọn người khác làm Vương phi là được.”
Không ngờ Tấn vương lại nhìn nhận mọi chuyện chu toàn như vậy. Ta không biết nên trả lời thế nào, đang muốn tìm một đáp án thích hợp thì đột nhiên nghe thấy tiếng ngã rầm phía sau. Ta quay lại, nhìn thấy Tô Tiêu ngã rạp xuống đất, ta vội chạy tới nâng hắn dậy: “Con đi ra đây làm gì, mau quay vào chơi cùng Vũ Lâu đi.”
Tô Tiêu nhìn ta, lo lắng nói: “Lão gia, ngài vừa nói……”
Đúng là vừa rồi ta đã nói sẽ gả Vũ Lâu cho hắn. Nhưng nhìn thấy Tấn vương tâm tư kín đáo, liệu việc chu toàn, ta không khỏi dao động, nếu gả Vũ Lâu cho Tấn vương, không biết chừng lại là chuyện tốt đối với con bé.
“Con quay về trước đi đã.”
Tô Tiêu đứng lên, phẫn uất nhìn Tấn vương rồi xoay người đi vào trong.
“Xin điện hạ đừng trách tội.” Ta cáo lỗi với Tấn vương.
Nhưng Tấn vương căn bản không để ý tới lời xin lỗi của ta, mà chỉ chăm chăm nhìn về phía Tô Tiêu: “Vân Triệt?!”
Lúc đó, ta còn chưa từng gặp Hàn vương thế tử, nên không hề biết, khi Tấn vương nhìn thấy Tô Tiêu quá giống thế tử đã sinh lòng nghi ngờ đối với ta.
Mẫu tử gặp mặt
Ta vẫn chưa trả lời rõ ràng với Tấn vương, chờ khi ta cáo quan rời khỏi kinh thành, mọi vấn đề đều có thể giải quyết dễ dàng.
Gần tới ngày ước định với Hoàng hậu, ta đã sắp xếp ổn thỏa, chuẩn bị đưa Tử Nhạc rời khỏi kinh thành về Hoa Đình trước, sau đó sẽ ngả bài với Chân thị. Hôm đó, ta lén lút tới thăm Tử Nhạc như mọi ngày, nàng cũng vẫn điên điên khùng khùng như cũ, nghe ta nói muốn đưa nàng rời khỏi kinh thành về quê nhà, sống cuộc sống không buồn bã, không lo lắng. Dường như nàng hiểu, nên cười với ta.
Sau khi thăm nàng, ta rời khỏi mật thất. Vừa đi ra khỏi nhà cũ, đột nhiên ta bị một người bịt miệng lại, dùng vải che hai mắt, kéo vào một chiếc xe ngựa đậu ở ven đường, đi thẳng tới một nơi yên tĩnh mới dừng lại. Ta được tháo vải che mắt, bị đè quỳ rạp xuống đất.
Ta không nhìn được rõ tình hình xung quanh, căn phòng đó tối đen như mực, ánh sáng leo lét của cây đèn dầu nhỏ xíu khiến cho thần sắc của Thái tử bệnh hoạn đang ngồi trước mặt ta càng trở nên kinh khủng hơn.
Hắn vừa dứt lời, liền có hộ vệ khiêng một chiếc túi phát ra những tiếng khóc thút thít đi ra ngoài. Chuyện gì Thái tử cũng có thể làm được, ta sợ hãi, đầu óc trống rỗng, liên tục khóc lóc cầu xin Thái tử tha thứ, nhưng không có tác dụng gì.
"Ta nói, ta nói, ta sẽ nói hết cho ngài nghe!"
Ta không có cách nào khác, vì ta muốn cứu Vũ Lâu.
Thái tử đưa mắt ra lệnh cho hộ vệ dừng lại, để ta kể hết chân tướng