XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342507

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2507 lượt.

ên, người hắn lảo đảo, ngã xuống đất, rồi dụi dụi mắt khóc ầm lên, gã thái giám bên cạnh vội chạy tới dỗ dành hắn. Vương Lân cũng vội chạy đến dỗ hắn nín khóc.
"Cái này……" Ta kinh ngạc: "Huệ vương điện hạ làm sao thế?"
Thái tử chỉ vào đầu mình, cười lạnh: "Hình như không chỉ hỏng đầu, mà cả mắt và tai đều có vấn đề, thành một phế vật rồi. Không biết có phải hắn giả vờ không, nhưng dù là giả vờ thì cũng rất thú vị. Ta muốn xem hắn có thể diễn kịch bao lâu……"
Chẳng lẽ Huệ vương thật sự trở nên ngốc nghếch?!
Lúc này, Huệ vương đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt trong suốt như trẻ con.
Nếu đúng là hắn giả vờ, thì ít nhiều gì trong mắt cũng phải giấu sự thù hận.
"Lam Tranh! Được rồi, đừng khóc nữa, Ngũ ca đưa đệ đi chơi!" Lương vương đi tới, hắn đau lòng đỡ Huệ vương dậy nói: "Đi, đi với Ngũ ca."
"Nhưng mà……" Vương Lân lo lắng, muốn nói lại thôi.
Huệ vương sụt sịt nói: "Ngũ ca, ở đó có gì vui không?!"
"Có con gái."






Thay cha chuộc tội
Từ đó về sau, ta thường xuyên nghe thấy chuyện Huệ vương chạy tới phủ Lương vương chơi. Trước kia Huệ vương rất chướng mắt với người không có tinh thần cầu tiến, ham mê nữ sắc như Lương vương, nhưng từ khi bị bệnh, quan hệ của hắn và Lương vương lại tốt hơn rất nhiều.
Huệ vương ngốc nghếch không hề biết đến sự thống khổ của Hoàng hậu. Bà dần trở nên tiều tụy, cảm xúc cũng trầm xuống, một thời gian dài chỉ giam mình trong cung không gặp ai. Huệ vương biến thành tên ngốc, khiến lòng bà như tro tàn, không còn nhiệt tình đấu tranh gì nữa, rất thờ ơ với mọi chuyện.
Tuy Thái tử quan tâm đến mẫu thân, nhưng mỗi khi nghĩ rằng bà vì Lam Tranh mới trở nên suy sụp thế này, hắn lại cực kỳ khó chịu, dù đến thăm Hoàng hậu cũng rất hiếm khi nói câu gì để an ủi bà.
Ta không từ quan, bà cũng không truy cứu. Ta đồng ý gả Vũ Lâu cho Tấn vương, bà cũng không truy cứu, dường như trên thế giới này, dù có xảy ra chuyện gì cũng không còn liên quan đến bà nữa.
Tần Khải Canh dập đầu, rồi rưng rưng nói với Vũ Lâu: "Cha đi rồi, con phải tự chăm sóc mình cho tốt."
Vũ Lâu nghĩ hắn đã đồng ý với đề nghị của mình, vội nói: "Cha, cha mau đi đi, đừng lo cho con, hãy chạy thật xa trước khi hắn đổi ý đi." Nàng quay đôi mắt sưng phồng vì khóc lóc sang nhìn Lam Tranh: "Không được phái người theo dõi cha ta."
Lam Tranh nhìn chăm chăm Tần Khải Canh, khẽ cười nói: "Ta đáp ứng nàng."
Tần Khải Canh ủ rũ đứng dậy, đi ra ngoài. Bước đến cửa, lão xoay người nhìn về phía Vũ Lâu, nước mắt tuôn như đê vỡ, cắn răng, hạ quyết tâm, cúi đầu bước đi.
Chờ Tần Khải Canh đi khuất, Lam Tranh nói với Vũ Lâu còn đang sợ run người: "Nào, giờ thì nàng biết, cha nàng là người thế nào rồi đúng không?"
Vũ Lâu gật đầu, Lam Tranh lại nói: "Nàng cũng biết, Tấn vương là loại người gì rồi chứ?" Thật ra, chính hắn cũng giật mình, hắn không ngờ, Tấn vương lại là người tham dự vào kế hoạch này từ đầu đến cuối, mà hắn không hề biết chút nào. Nếu không phải Tần Khải Canh nói rõ, thì chắc chắn hắn sẽ không biết những điều bí ẩn này.
Vũ Lâu lại gật đầu.
Lam Tranh ôm vai nàng, kéo sát vào môi mình: "Nàng nói muốn trả nợ thay cha, vậy nàng bắt đầu đi."
Vũ Lâu biết thân biết phận nhắm mắt lại, Lam Tranh nhìn bộ dạng này của nàng, lửa giận như bừng lên. Vì sao nàng luôn dùng thái độ này để ở bên cạnh hắn? Chẳng lẽ chưa bao giờ nàng từng cam tâm tình nguyện hay sao? Hắn cúi người ôm nàng lên, đi vào phòng trong. Đến trước giường, hắn nhẹ buông tay, ném nàng xuống.
"Cởi ra." Lam Tranh nói: "Còn muốn ta phải ra lệnh nữa à?"
Đây không phải lần đầu tiên nàng bị hắn làm nhục, chỉ khẽ cắn môi, chậm rãi cởi quần áo. Làn da trắng ngần bóng bẩy dần hiện ra trước mắt hắn, nhưng lại làm lụi tàn đi hứng thú của Lam Tranh. Hắn quỳ gối trên giường, cúi đầu cười nói: "Nàng cũng thật biết nghe lời, thật ngoan, thật tốt……"
Hắn đưa tay kéo lại y phục cho nàng: "Nàng không cần làm như vậy nữa, nàng căn bản không hề hiểu ta muốn gì."
Hắn đứng dậy muốn đi, bỗng Vũ Lâu túm tay hắn nói: "Lam Tranh, ta biết huynh từng rất đau khổ, nếu nói được, thì huynh hãy nói ra đi cho nhẹ lòng, ta sẽ lắng nghe từng lời từng chữ của huynh."
Lam Tranh cúi đầu, hỏi: "Việc đó, cũng nằm trong nội dung trả nợ sao?"
Vũ Lâu rưng rưng lắc đầu: "Lam Tranh, ta chỉ muốn cùng gánh vác nỗi đau này với huynh thôi."
Lam Tranh đã trải qua nỗi thống khổ thê thảm như thế, mà hàng ngày vẫn cố vui đùa cùng nàng.
Lam Tranh thấp giọng cười ha hả, giằng tay ra muốn rời đi, đột nhiên Vũ Lâu dùng lực, kéo hắn ngã ngồi xuống giường.
Nàng ôm lấy hắn: "Lam Tranh, thật sự xin lỗi, thật sự xin lỗi……"
"Ta không cần nàng thương hại ta!" Lam Tranh nói: "Có phải nàng nghe xong những lời cha nàng nói, rồi cảm thấy ta đáng thương, nên muốn thương hại ta không?"
Vũ Lâu lắc đầu không nói gì, chỉ trầm mặc ôm chặt Lam Tranh, Lam Tranh cảm nhận được vòng tay ấm áp của nàng, không kìm được, lại nghẹn ngào: "Vũ Lâu……" Hắn vuốt ve mu bàn tay trơn bóng của nàng: "Có ph