Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342508

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2508 lượt.

ứng về phía mình để nói, trong lòng cảm thấy vô cùng ấm áp, hắn hôn nàng một cái rồi nói: "Nàng đừng lo, hắn chỉ dám làm mấy chuyện xấu sau lưng ta, chứng tỏ hắn sợ ta, không dám mặt đối mặt."
"Chân tiểu nhân cũng sợ ngụy quân tử." (Kẻ tiểu nhân cũng sợ mấy tên đạo đức giả) Vũ Lâu thấy hắn không vui, nên tiện đà nói: "Huống hồ gì chàng lại không phải là tiểu nhân, làm việc gì cũng phải thật cẩn thận mới được."
"Ta sẽ cẩn thận mà, nhưng mà, gần đây không thấy hắn có động tĩnh gì, không biết lại đang mưu tính chuyện gì." Lam Tranh nói: "Nếu hắn bắt được ca ca nàng, ép nàng nghe theo sự chi phối của hắn, thì nàng làm thế nào? Cái đồ ngốc nghếch nàng ấy mà, vì người nhà, chuyện gì nàng cũng làm được…… Nàng sẽ không vì bị Tấn vương bức ép, mà đâm sau lưng ta một đao đấy chứ?!"
Tuy giọng điệu của hắn nửa đùa nửa thật, nhưng chuyện đó quả thực cũng đã từng xảy ra.
Vũ Lâu im lặng một lát rồi nói: "Nếu Tấn vương uy hiếp ta…… Ta sẽ nói cho chàng biết, rồi thương lượng với chàng để tìm đối sách, ta tuyệt đối sẽ không phản bội chàng nữa."
Lam Tranh nghe xong, cười nói: "Diệp Thành đúng là quá thất bại, ngang nhiên quyến rũ nàng lâu như vậy, mà nàng chẳng hề hướng về hắn một chút nào cả, nhưng mà, cái này cũng chẳng trách hắn được, ta quản nàng chặt như vậy, tường xây cao thật cao, hồng hạnh có muốn vượt cũng không dễ dàng gì."
Vũ Lâu oán trách: "Chàng bám người dính như keo da trâu ấy, bị chàng bám lấy, ta còn đi đâu được."
Lam Tranh nhắm mắt lại: "Từ lúc tỉnh lại, ta chỉ sợ nàng chê ta ngốc nghếch, rồi bỏ ta mà đi……"
Nàng nghĩ đến chuyện hắn bị người ta hại, không có cảm giác an toàn, nên mới không yên tâm về nàng như vậy, sự oán hận ban đầu cũng tiêu tan đi nhiều: "Ta cũng có lỗi, không nên giao dịch với Tấn vương, chọc chàng nổi giận……"
Lam Tranh cũng nhận lỗi: "Không, tại ta không tốt, tức giận đến mụ mị đầu óc, đóng dấu lên người nàng, là lỗi của ta."
"Lỗi của ta."
"Không, là lỗi của ta."
"Lỗi của ta!"
"Là lỗi của ta!"
"Của ta!"
"Được rồi, là lỗi của nàng." Lam Tranh cười.
Vũ Lâu ngẩn người, đến lúc tỉnh ra, nàng kêu lên: "Chàng lại tính kế ta."
Vẻ mặt tức giận của nàng thật đáng yêu, Lam Tranh không kìm lòng được, bèn cúi xuống hôn lên đôi môi anh đào của nàng: "Vũ Lâu…… ta yêu nàng……"
Từ sau khi bị hắn cưỡng bức ở giáo phường tư, Vũ Lâu chưa từng cho hắn chạm vào. Lúc ở Cung Chiêu Đức, dù ngủ cùng giường, nhưng chỉ cần Lam Tranh có hành động hơi quá mức, Vũ Lâu liền đẩy mạnh hắn ra, đuổi không cho hắn nằm cạnh mình nữa. Nhất là sau khi biết hai người có thể là huynh muội, nàng lại càng không cho hắn đến gần mình.
Giờ chân tướng đã rõ ràng, việc hắn và nàng thân mật với nhau cũng là chuyện vô cùng hiển nhiên.
Lam Tranh đã quen với việc thổ lộ ra không được đáp lại, nên đành dùng hành động chứng minh cho tâm ý của hắn, vội đưa tay cởi y phục cho nàng. Nhớ lại lần trước có cơ hội thân mật với Vũ Lâu nhưng giữa chừng lại ngủ quên mất, hắn kiên định nói: "Lần này tuyệt đối sẽ không bỏ dở giữa chừng nữa."
"Đến giờ phải hồi cung rồi." Vũ Lâu nói: "Không phải chàng vừa la hét phải về cung sao?"
"Không vội……" Lam Tranh nhẹ thổi một hơi vào tai nàng: "Không có gì quan trọng bằng nàng hết."






Tin dữ (18+)
Lam Tranh hiểu rõ, do lần trước hắn cưỡng bức nàng ở giáo phường tư, nên đã thành một nỗi ám ảnh tâm lý đối với nàng. Lần này hai người thân mật, hắn thầm thề trong lòng phải rửa sạch bóng ma mà hắn đã để lại cho nàng, vì thế, sau khi cởi xiêm y của Vũ Lâu xong, hắn dịu dàng phủ môi xuống từng tấc da mịn màng của nàng.
Ý đồ thì tốt, nhưng khi thực hiện, lại giống như trêu chọc đối phương, khiến nàng ý loạn tình mê. Vũ Lâu bị hắn làm cho mặt đỏ hồng lên, hơi thở dồn dập. Hai tay nàng túm lấy tấm đệm, cắn môi chịu đựng dục hỏa đốt người, nhưng vì nàng cảm thấy xấu hổ, nên mặc cho hắn trêu chọc thế nào, nàng cũng nhất quyết không nói ra nửa chữ cảm nhận của mình.
Lam Tranh vẫn giữ nguyên chiến lược, chậm chạp không chịu tiến vào ở giai đoạn mấu chốt nhất. Khi hôn xuống bụng nàng, phân thân của hắn đặt giữa hai chân Vũ Lâu, khiến cơ thể nàng không tự chủ được mà run lên, hơi cong lưng nghênh đón hắn.
Hắn cũng không vội vàng, không nóng nảy, tiếp tục hôn xuống phía dưới, hướng về nơi tư mật của nàng. Lúc này hắn mới phát hiện, vùng đệm phía dưới hạ thân của nàng đã ướt một mảng. Vũ Lâu của hắn, đang khát khao chờ đợi hắn.
Lam Tranh bị nàng làm cho ngứa, nên hơi động đậy. Vũ Lâu càng cảm thấy khuôn mặt hắn ngủ thật đáng yêu, không để ý thấy hắn nhíu mày, tiếp tục trêu chọc hắn. Bỗng nàng phát hiện nước mắt tràn ra từ khóe mắt hắn.
"Mẹ……"
Mũi Vũ Lâu cay xè, lặng lẽ lau nước mắt cho hắn, nhưng chính nàng lại không nhịn được, nước mắt lại rơi xuống.
Lam Tranh bừng tỉnh, nhanh chóng giấu đi vết nước mắt đọng trên khóe mắt, nói: "Sao lại ngủ quên mất chứ!" Hắn vén màn nhìn ra bên ngoài: "Giờ chắc cũng đến trưa rồi! Ta phải về thôi." Nói xong, hắn cúi xuống hôn lên trán


XtGem Forum catalog