Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342506

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2506 lượt.

ải nàng cũng sẽ rời bỏ ta không?"
Một từ \'cũng\' như ngàn mũi kim đâm vào tim Vũ Lâu, nàng đứng dậy, hôn nhẹ lên môi hắn, dịu dàng nói: "Không đâu."
Lam Tranh cắn răng nén nước mắt: "Nếu như không có lý do hàng đầu là để chuộc tội cho cha nàng thì sao?"
Nàng còn có thể ở lại bên cạnh ta không?!
Hắn không yên lòng chờ đáp án, nhưng đáp lại hắn lại chỉ có sự trầm mặc của nàng. Tim hắn như bị dao cắt, cố gượng cười: "…… Ta lại hỏi chuyện ngu ngốc rồi, vừa làm nàng khó xử, lại vừa khiến ta xấu hổ……"
Chân trời đã bắt đầu rạng, Lam Tranh nhìn ra ngoài rồi nói: "Ta phải quay về cung rồi. Đêm nay thật quá mệt mỏi."
"Nếu mệt thì ở lại, nghỉ ngơi một lát đi, sau đó hồi cung cũng không muộn." Vũ Lâu dời người vào trong, vỗ vỗ giường: "Lại đây."
Lam Tranh ngã xuống cạnh nàng, nhắm mắt lại: "Cả đêm nghe chuyện xưa, thật quá mệt mỏi‼!"
Vũ Lâu dựa vào hắn, dịu dàng đưa tay lên ôm ngang người Lam Tranh. Hắn cầm tay nàng, nghiêng người về phía nàng, kéo nàng vào lòng: "…… Ta hy vọng từ nay về sau sẽ không gặp ác mộng nữa."
Vũ Lâu nghẹn ngào: "Sẽ không đâu, nhất định sẽ không có ác mộng nữa." Nàng cảm nhận được chất lỏng ấm nóng chảy xuống vai mình, liền đưa tay lên lau nước mắt cho hắn: "Đã là quá khứ rồi…… Mọi chuyện đã qua rồi……"
Lam Tranh ôm nàng thật chặt: "Ừm --- đừng nói nữa…… Để ta nghỉ ngơi một chút."
Vũ Lâu ôm hắn vào lòng, thấy thân thể hắn run lên nhè nhẹ, nàng biết hắn khóc, nên càng ôm hắn chặt hơn.






Vuốt ve an ủi
(Mừng quá, từ chương này có thể thay đổi cách xưng hô của bé Lâu được rùi há há há)
Chính tai Vũ Lâu nghe thấy cha kể về bi kịch đã xảy ra, nàng cũng đã hiểu rõ vì sao Lam Tranh lại oán hận cha nàng và bọn người Thái tử như vậy. Thậm chí nàng đã nghĩ, nếu nàng là Lam Tranh, chỉ e nàng sẽ còn tàn nhẫn hơn hắn gấp nhiều lần, nhất định sẽ phải báo thù đích đáng những kẻ đã hại mình.
Nàng là con gái của kẻ thù ở bên cạnh hắn, vậy mà Lam Tranh cũng chưa từng động sát niệm với nàng, ngay cả chính bản thân nàng cũng khó mà tin được.
Vũ Lâu bị Lam Tranh ôm chặt trong ngực, nghe hắn cố gắng nén tiếng khóc nức nở, nàng bỗng cảm thấy vô cùng đau lòng. Nàng biết hắn không muốn bị người khác thấy mình yếu đuối, nên chỉ im lặng ôm hắn.
Đây là lần đầu Vũ Lâu giữ hắn lại như vậy, thời hạn hồi cung lập tức bị Lam Tranh ném ra sau đầu. Hắn thổi mạnh vào mũi Vũ Lâu, cười nói: "Sao thế, không nỡ rời ta sao?"
Lúc này nàng rất sợ nhìn thấy nụ cười của hắn, vì nàng có thể nhìn thấy nước mắt đằng sau khuôn mặt tươi cười đó, nên nàng chỉ dính sát vào ngực hắn, ôm chặt lấy hắn, dịu dàng nói: "Tiếp theo chàng định làm gì?"
Lam Tranh nói: "Đương nhiên là đón nàng hồi cung đã…… Sau đó sẽ tìm cách đối phó với Tấn vương."
"Chàng sẽ giết hắn sao?"
Lam Tranh cười lạnh: "Nếu quan hệ của hắn và Tĩnh Thần đã tốt như vậy, thì để hắn xuống hầu chuyện hắn ta đi!"
Vũ Lâu nghe xong, hít một hơi: "Gieo nhân nào gặt quả ấy. Không ngờ hắn cũng âm hiểm như vậy……"
Lam Tranh nghe xong, chui vào ngực Vũ Lâu cọ cọ, thì thầm: "Không thể ngờ sao? Chẳng lẽ trong mắt nàng, hắn vẫn là người tốt à?"
Thấy hắn làm nũng, Vũ Lâu lại không đẩy hắn ra như bình thường, mà còn ôm lấy hắn: "Trước kia thì đúng là như thế, thậm chí ta còn nghĩ hắn tốt hơn chàng. Không chỉ vì trước đây ta có hôn ước với hắn, mà hắn còn thường xuyên giúp đỡ ta nữa."
Lam Tranh quấn quít lấy nàng, hừ giọng: "Lần trước chính hắn hãm hại nàng bị bỏ tù, nàng vẫn còn chưa thấy rõ nữa?!" Nói xong, hắn bỗng ngẩn người, rồi nhếch miệng cười.
"Chàng cười gì vậy?"
"Ta đang nghĩ, đúng là nhân quả báo ứng, Tĩnh Thần hại ta, nên phải đền cho ta ngôi vị Thái tử. Diệp Thành hại ta, lại phải đền nàng cho ta." Môi hắn nhè nhẹ lướt qua người nàng.
Vũ Lâu nghe xong, hỏi: "Vậy chàng cảm thấy đáng giá không?"
Lam Tranh hít thật sâu hương thơm của riêng nàng, nói: "Nếu bọn họ không hại ta thành ngốc nghếch, thì ta cũng chẳng thể cưới được nàng. Theo tính cách của nàng, nếu nàng mà thật sự gả cho Tấn vương, dù sau khi thành thân, ta có muốn quyến rũ nàng, cũng không thể nào dụ dỗ được nàng."
Vũ Lâu ra vẻ đồng ý: "Nếu thực sự phải gả cho Tấn vương, thì có lẽ cả đời này ta cũng không liếc chàng một cái."
Trong đầu Lam Tranh bỗng hiện lên một bức tranh, đó là hình ảnh Tấn vương và Vũ Lâu cử án tề mi, cầm sắt hài hòa (Vợ chồng tôn trọng lẫn nhau, hòa hợp) còn hắn thì ngốc nghếch ngồi trong góc chơi với khỉ con. Vừa nghĩ đến đây, hắn lại bị hình ảnh đó kích thích, vị chua trào lên, lập tức dùng cả hai chân hai tay quắp chặt lên người Vũ Lâu, lẩm bẩm: "Dù sao bây giờ nàng cũng là của ta, không ai được động vào hết. Để cho tên Diệp Thành kia hối hận mà khóc nhè đi."
Vũ Lâu nói: "E là Tấn vương sẽ không khóc nhè, mà sẽ hạ độc thủ với chàng đó. Giờ có thể hắn vẫn chưa biết, chàng đã gặp cha ta, biết hết chân tướng. Hắn vẫn tưởng mình che giấu rất tốt. Nếu hắn biết mình đã bị lộ, có lẽ sẽ tiếp tục nghĩ cách hại chàng."
Lam Tranh nghe thấy Vũ Lâu đ