Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghề Vương Phi

Nghề Vương Phi

Tác giả: Hoa Dương Hoa Ảnh

Ngày cập nhật: 04:31 22/12/2015

Lượt xem: 1342503

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2503 lượt.

việc này, nên nàng quay về nhà cũ, hỏi một vài lão nô, quả nhiên đã tìm ra.
"Sao mãi mà cô không quay về kinh thành, lằng nhằng ở đây lâu vậy?!" Vương Lân nói: "Để ta tìm phát mệt!"
Người họ Tần nhìn nam tử trước mặt, nghĩ hắn là con cháu nhà giàu có tình ý với Vũ Lâu, liền muốn lôi hắn vào cuộc, vội nói: "Cha nàng thiếu tiền bọn ta……"
Vương Lân nhíu mày nói với Vũ Lâu: "Tần cô nương, cô chậm chạp không về kinh là vì vướng vào mấy chuyện tranh cãi nợ nần này sao?"
Vũ Lâu thở dài: "Nói ra thì dài dòng lắm."
"Vậy ta vừa đi vừa nói chuyện." Ý Vương Lân bảo Vũ Lâu đi trước.
"Không được đi ---"
Vương Lân quay sang ra hiệu với hộ vệ bên cạnh, người nọ liền rút từ trong tay áo ra một xấp ngân phiếu, tung lên trời rồi xoay người đi theo chủ nhân.
Vũ Lâu nghe thấy tiếng tranh giành đằng sau, bỗng thấy thật mất mặt: "Để Hầu gia chê cười rồi……"
Đối với những chuyện ở dân gian này, Vương Lân cũng không có cảm giác gì nhiều, chỉ nói với Vũ Lâu: "Cô không ở kinh thành có mấy ngày mà trong cung lại có chuyện rồi."
Trong lòng nàng nghe thịch một tiếng, cảm giác không ổn chút nào: "Chuyện gì? Có phải Tấn vương gây khó dễ gì cho Lam Tranh không?"
Vương Lân nói: "Sao Tần cô nương biết? Cô nói cũng không sai. Đúng là có liên quan tới Tấn vương."
Vương Lân liền kể lại chuyện xảy ra khi nàng rời khỏi kinh thành cho Vũ Lâu nghe.
Thì ra là từ sau khi Vũ Lâu rời đi, tình trạng sức khỏe của Thái tử vẫn không có gì biến chuyển, từ sau lễ lớn, hắn lấy cớ thân thể không khỏe nên tránh trong cung không gặp ai. Cho tới mùng năm tháng giêng, có vẻ như đã nghỉ ngơi đủ, hắn mới rời khỏi Cung Chiêu Đức, đi thỉnh an các vị trưởng bối trong Hoàng thất.
Hôm mùng sáu, Hoàng đế mở tiệc ở kinh thành, chiêu đãi các vị thân vương, còn có cả vị Hàn vương thế tử vẫn chưa chịu rời kinh nữa. Không biết vì sao, mà Thái tử rất hay nhìn hắn. Nhìn đến mức Thế tử Vân Triệt phải quay mặt sang chỗ khác để tránh.
Tấn vương hỏi: "Thái tử điện hạ, sao cứ nhìn Vân Triệt mãi vậy?"
Vân Triệt cũng là một tên nói chuyện không giữ mồm mép, Thái tử còn chưa trả lời, hắn đã nói trước: "Thái tử khó chịu vì Vũ Lâu tỷ tỷ rất tốt với đệ đấy mà."
Không khí ở buổi yến tiệc lạnh hẳn, nhưng khả năng trấn tĩnh của Thái tử vẫn rất tốt, hắn không hoảng hốt, mà chỉ thản nhiên cười: "Vì thế tử giống một người quen cũ của nàng, nàng đối xử tốt với đệ cũng là hợp tình hợp lý thôi. Ta có gì phải khó chịu chứ. Hơn nữa, Tần Vũ Lâu đã bị ta đuổi khỏi cung, Thế tử lại nhắc tới nàng trong buổi yến tiệc này, xem ra cũng không được thích hợp cho lắm."
Tấn vương nghe Thái tử nói vậy, khẽ chấn động, tay run run làm đổ một chút rượu ra áo.
Mọi người uống hơn nửa tuần rượu, thì Thái tử đứng dậy đi mời rượu. Hắn nâng chén mời Hoàng thượng, nhưng Hoàng thượng lại từ chối: "Choáng váng đầu, không thể uống nhiều nữa."
Trước mặt các vị thân vương, Hoàng thượng lại không nể mặt Thái tử, khiến Thái tử điện hạ vô cùng xấu hổ, nhưng ngoài mặt, Thái tử vẫn không thể hiện ra sự uất giận, chỉ cười buồn: "Nhi thần uống thay Phụ hoàng vậy." Dứt lời, hắn nâng chén rượu vừa rót lên, uống cạn.
Sau đó, Thái tử lại tiếp tục đi chúc rượu các thân vương thúc bá.
Sau khi kính rượu xong, Thái tử quay về vị trí, một lát sau, hắn lại đứng dậy, mời rượu Hoàng thượng. Trên điện hoàn toàn yên tĩnh, chờ xem Hoàng thượng có chịu uống không.
Vẻ mặt Hoàng thượng không vui, khoát tay nói: "Hôm nay thân thể trẫm không được khỏe, không uống được chén rượu này của Thái tử."
"Phụ hoàng……"
Lúc này, Hoàng thượng mới nói với Tấn vương: "Diệp Thành, ngươi thay Phụ hoàng uống chén rượu này của Thái tử đi."
Tấn vương ôm quyền nói vâng, rồi đứng dậy đi đến trước mặt Thái tử nói: "Điện hạ, mời!"
Rượu này là Thái tử mời Hoàng thượng, không biết sao lại thành Tấn vương uống thay. Hắn nắm chặt chén rượu, chậm chạp không muốn uống.
"Điện hạ, thần phụng chỉ uống rượu."
Lúc này Thái tử mới không cam lòng, nâng chén rượu lên nói với Tấn vương: "Cửu ca, mời!"
Tấn vương uống một hơi hết chén rượu, đáp lễ với Thái tử rồi quay về chỗ mình. Thái tử vô cùng căm phẫn cũng ngồi xuống, tiếp tục xem ca múa. Một lát sau, chợt nghe cung nữ hét lên một tiếng chói tai.
Mọi người nhìn lại, chỉ thấy Tấn vương che miệng ho, máu chảy xuyên qua khe hở kẽ tay, chảy xuống.
Không biết ai đó hô lên: "Trong rượu có độc."






Giai đoạn giằng co
Vũ Lâu suy nghĩ đến chuyện Vương Lân vừa kể: "Tấn vương trúng độc sao? Có chết không?"
Vương Lân nói: "Đương nhiên là không phải lo gì về tính mạng của Tấn vương rồi……"
Vũ Lâu nhíu mày: "Hắn muốn để mọi người nghĩ là Lam Tranh hạ độc? Chẳng lẽ có người lại tin là Lam Tranh sẽ ngây thơ đến mức hạ độc hắn ở đó?"
"Tần cô nương, cô không để ý à, chén rượu này, trước khi Tấn vương uống, là dành để kính Hoàng thượng……"
Vũ Lâu chột dạ: "Ta cũng không nghĩ ra."
Vì sao Lam Tranh lại tiếp tục hận cha mình, thì trong lòng Vũ Lâu cũng có đáp án riêng.
Chỉ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t