Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghịch Thế

Nghịch Thế

Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341739

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1739 lượt.

tân hôn cho các vị nhưng sẽ không mời mọi người đến dự lễ. Được rồi, hội nghị hôm nay kết thúc ở đây.” Nói xong anh liền đưa Ninh Hi ra khỏi phòng họp.
Tuy rằng tan họp, nhưng mọi người không hẹn mà cùng không di chuyển, tin tức này quá đột ngột, tất cả mọi người không hiểu được người phụ nữ này cứ như vậy bay đến hội đồng quản trị. Lúc chú Tứ không trông cậy vào 10% này mà hy vọng thông qua nghị quyết đã hoàn toàn tan biến. Mục Uyển Thanh lại tức giận, người phụ nữ này chẳng qua đến Thiệu gia chưa tới một tháng mà lại có địa vị ngang bằng với cô ta trong hội đồng quản trị tại Thiệu thị, lúc này cô ta nghĩ tới người kia, Đoàn Dịch Lâm.






Tiếp xúc chính diện
Thiệu Duật Thần và Uông Ninh Hi không đến đại sảnh mà trực tiếp đi thang máy xuống bãi đậu xe trong lòng đất, Văn Chính Đông và Điền Kế Sơn đã sẵn sàng tiếp đón, còn Hứa Tấn Dật thì chờ trong xe ở trước cửa thang máy. Vẻ mặt Uông Ninh Hi u sầu, cô nhíu mày nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của Thiệu Duật Thần, hai bàn tay của cô vỗ về cánh tay của anh, từ mức độ gắng sức của anh có thể đoán ra, anh sắp chống đỡ không nổi, trọng tâm cả người đều đặt trên thân thể của cô.
“Anh sao rồi?” Trong thanh âm của Ninh Hi dường như mơ hồ nghẹn ngào.
Thiệu Duật Thần ngẩng đầu nhìn cô, môi đã hơi trắng bệch, anh cười xơ xác, “Không sao, không chết được, anh nói rồi anh phải chăm sóc em cả đời, làm sao có thể chết trước em.” Nói xong anh dùng tay kia nắm lấy cánh tay của cô, “Ninh Hi, những lời anh nói vừa rồi đều phát ra từ trong lòng, anh thừa nhận anh cần quyền biểu quyết của 10% cổ phần công ty, nhưng anh cũng cần em. Anh không muốn em nghĩ ngợi lung tung, nghe lời đi theo anh, em nên biết, hiện tại ngoài em ra không ai có thể tổn thương anh.”
Trong lòng Uông Ninh Hi lộp bộp trầm xuống, cô không nghe ra thâm ý trong đó, không biết là mình đa nghi hay là quá mức cẩn thận, cô luôn cảm thấy Thiệu Duật Thần có điều hoài nghi cô, nhưng cô lại không biết mình sơ hở ở chỗ nào.
“Suy nghĩ gì đó?” Văn Chính Đông đi lên phía trước, nhẹ nhàng vỗ bả vai của cô ta. Mục Uyển Thanh bị hoảng sợ, nhìn thấy Văn Chính Đông, sắc mặt càng thêm mất tự nhiên.
“Anh không cùng đi với Duật Thần à?” Cô ta vội vàng chuyển đề tài, ánh mắt liếc nhìn phương hướng rời khỏi của Đoàn Dịch Lâm, bây giờ cô ta biết rõ ý tứ của ánh mắt nghĩ ngợi kia, cô ta lại có thể bị hắn áp chế, tiến thoái lưỡng nan.
“Kia là người của chú Tứ? Hai người hình như quen biết nhau à.” Văn Chính Đông cố ý rút dây động rừng, phải biết rằng ở trong hội Thanh Sơn không ai dám làm trò hút thuốc trước mặt Mục Uyển Thanh. Người gọi là Đoàn Dịch Lâm này quả thật thời điểm xuất hiện không đúng.
“Hừ!” Mục Uyển Thanh liếc nhìn anh ta, “Tôi và người của chú Tứ không có chuyện gì tốt để bàn, việc này anh nên rõ ràng.” Nói xong cô ta giẫm giày cao gót rời khỏi.
Văn Chính Đông lấy điện thoại di động ra, vừa gửi tin nhắn khi không có ai bên cạnh, vừa đi đến trước xe mình lên xe rồi chạy đi. Lư Bội Nghiên từ phía sau cột đá của toà nhà đi tới, trên mặt mang theo sự đắc ý, cô ta cũng lấy di động gọi điện, “Kế hoạch của anh thành công, người của Thiệu Duật Thần hẳn là bắt đầu chú ý Mục Uyển Thanh.”
Đoàn Dịch Lâm ngồi trong xe nhếch khoé miệng cười khinh thường, vừa rồi từ miệng chú Tứ nghe được tin tức Uông Ninh Hi muốn kết hôn với Thiệu Duật Thần, sự kinh ngạc của hắn dường như làm cho chú Tứ nhìn ra chút manh mối, một khắc đau lòng kia khiến hắn hoàn toàn không có thời gian che dấu tâm trạng của mình, người phụ nữ kia đã muốn kết hôn, sau khi lấy đi tất cả thuộc về hắn thì kết hôn với người đàn ông khác.
Khuôn mặt hắn trầm xuống, vẻ mặt xơ xác tiêu điều khiến người ta có chút lo sợ, đôi môi hơi mỏng của hắn khẽ mở, “Tôi ở bãi đậu xe, em lại đây đi.”
Lư Bội Nghiên có phần thụ sủng nhược kinh, hắn lại muốn chở cô ta cùng nhau trở về, bình thường bọn họ sẽ tự lái xe đi. Mở cửa xe ngồi vào trong, cô ta liền cảm giác được người này không giống lúc thường, toàn thân lạnh đến mức khiến cô ta không chịu nổi, cô ta nhẹ nhàng đóng cửa xe, còn chưa kịp gài dây an toàn xong thì xe đã bay ra ngoài. Lư Bội Nghiên không có chuẩn bị, tức khắc đụng về phía trước, cái trán lập tức đỏ lên. Nhưng người bên cạnh giống như không có việc gì xảy ra mà chạy trên đường cực nhanh, cô ta nghiêng mặt nhìn hắn, bất tri bất giác hốc mắt đã đỏ, cô ta hít sâu một hơi, cứng rắn đè nén nước mắt, cứ như vậy dựa vào lưng ghế, hai người không nói một câu nào.
Xe chạy nhanh trên con đường núi quanh co, xe cộ đối diện đều tránh né không kịp, có vài chiếc đụng phải một chỗ, “két” một tiếng dừng lập tức, Lư Bội Nghiên chỉ thấy ở phía trước là một mảnh không trung trống trải, chỗ dưới chân chưa đến 20 cm chính là vách núi đen rất sâu, hàng rào bảo vệ ở phía trước đầu xe đã đâm thủng một lỗ hổng.
“Anh điên rồi!” Lư Bội Nghiên có chút không thể nhẫn nại, “Anh lại phát thần kinh gì đó, thấy ai không vừa mắt thì đi diệt cô ta, tự nổi giận với mình coi như có bản lĩnh g


XtGem Forum catalog