Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghịch Thế

Nghịch Thế

Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341597

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1597 lượt.

ì chứ.”
“Tôi chính là điên rồi thì thế nào! Em sợ thì hãy cút đi, tránh xa một chút, tôi không kéo em chịu tội thay.” Đoàn Dịch Lâm buông xuống tác phong kỳ quái trước sau như một của hắn, nâng cao giọng hướng về Lư Bội Nghiên quát lên.
Thái độ của Lư Bội Nghiên cũng khác thường, không giận dữ với hắn, cô ta luôn luôn nhanh mồm nhanh miệng, từ trước đến nay gào thét với Đoàn Dịch Lâm mà không khách khí, biết hắn cũng không làm gì cô ta. Giờ phút này, cô ta lắng nghe những lời kia, lại nhìn thấy hốc mắt đỏ bừng của người đàn ông tuyệt tình tàn ác này. Trái tim cô ta co rút mạnh mẽ một cái, cô ta đưa tay dùng sức kéo đầu hắn qua tựa vào bờ vai của mình, “Anh làm sao thế, Dịch Lâm, anh đừng như vậy, em không muốn thấy anh làm hại chính mình thế này.”
“Cô ta muốn kết hôn.” Thanh âm của hắn rất thấp, song có chút bi ai, nói xong hắn đè nén đôi mắt trên vai cô ta, Lư Bội Nghiên mơ hồ cảm nhận được một chút lạnh, cô ta kinh hãi, trong lòng giống như bị thả vào một khối băng lớn.
“Như vậy mà khổ sở sao?” Thế thì cô ta xem như là gì, Lư Bội Nghiên nhẹ nhàng vuốt lưng hắn, “Vậy đi nói cho cô ta biết anh là ai, hoặc là diệt trừ người đàn ông kia…” Cô ta cố gắng khống chế chính mình, khuôn mặt quay sang bên ngoài cửa xe, gió thổi vào, nước mắt vẫn rơi xuống.
Đoàn Dịch Lâm ngẩng đầu nhìn Lư Bội Nghiên, hắn rất ít khi trông thấy bộ dạng thế này của cô ta, lặng lẽ rơi lệ, hắn vươn tay, nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt, rồi hắn khẽ nâng lên khuôn mặt của cô ta, hôn lên đôi mắt của cô ta, “Em không phải đã nói, người nào cướp đoạt tôi em sẽ giết người đó sao?”
Lư Bội Nghiên vuốt ve tay hắn, cô ta lớn tiếng khóc nức nở còn mang theo sự chỉ trích, “Em muốn giết cô ta, anh còn không giết em sao, Đoàn Dịch Lâm, anh không có lương tâm nhất, anh hãy nhớ lấy, sớm muộn gì có một ngày anh làm tổn thương đến em, em sẽ giết anh, sau đó tự sát.”
Lời nói ra khỏi miệng, hai người đều sững sờ tại chỗ, trong xe yên lặng không có một chút âm thanh, một lát sau Đoàn Dịch Lâm cười ra tiếng, hắn đưa tay xoa tóc của cô ta, “Nha đầu ngốc em, thà đi tìm cái chết còn hơn sống cùng một chỗ.”
“Thật, thật sao?” Lư Bội Nghiên có chút khó tin, cô ta nghiêng người, nghiêm trang nhìn Đoàn Dịch Lâm, “Vừa rồi anh nói là thực sự chứ.” Nói xong cô ta tự tát một cái, “Phi phi, là thật, em mặc kệ, Đoàn Dịch Lâm, em coi như anh cho em hứa hẹn, sau này anh phải nhớ rõ những lời anh nói hôm nay.”
Đoàn Dịch Lâm nhìn cô ta, cười gật đầu, trên mặt đã không còn vẻ bất thường như trước, nhìn qua lại càng khiến người ta hài lòng. Lư Bội Nghiên vẫn rất hiếm khi lộ ra nét thẹn thùng của con gái, cô ta bỗng nhiên chui vào trong lòng Đoàn Dịch Lâm, cọ xát lẩm bẩm, cho dù là bởi lý do gì mà hắn nói ra những lời cảm tính như vậy, chỉ cần vẫn còn trong lòng hắn, Lư Bội Nghiên cũng rất vui vẻ, thực ra cô ta là người dễ dàng thoả mãn như vậy.
Đoàn Dịch Lâm ôm lấy cô ta, không muốn làm rối loạn sự chân thành của cô ta, ánh mắt hắn nhìn bầu trời ngoài cửa xe, đôi mắt rất sáng lại có chút mờ mịt, thực ra hắn cũng không biết mình có tình cảm gì đối với Uông Ninh Hi, người từng là Đới Mạt Nhan kia, một loại đau đớn xoay chuyển thành oán hận khiến hắn có thể ung dung đến giao dịch với Mục Uyển Thanh. Hắn không hiểu rõ chính mình, hắn cho rằng hắn hận cô, khi cô xuất hiện lần nữa, hắn bị kéo theo, vứt bỏ đi tác phong của mình, có một dạo hắn cho rằng mình vẫn còn yêu cô, nhưng hôm nay, hắn lại không khẳng định.






Xung đột chính diện
Thiệu Duật Thần tiêm một mũi thuốc ngủ, trở về liền ngủ say, khi anh mở mắt lại, bên ngoài cửa sổ sao đã đầy trời, anh nghiêng đầu nhìn người con gái bên giường đang nắm tay mình ghé vào đó đang ngủ. Thiệu Duật Thần không tự kiềm chế mà lộ ra nụ cười làm cho sắc mặt lo lắng lập tức tan biến.
Uông Ninh Hi không ngủ sâu lắm, chỉ một chút tiếng động liền tỉnh lại tức khắc. Ngẩng đầu thì nhìn thấy Thiệu Duật Thần đang nhìn chằm chằm vào cô, trong khoảnh khắc cô lại không biết làm thế nào, giống như bị anh nhìn thấu. Cô bắt buộc bản thân bình tĩnh lại, một tay vén tóc ở phía trước ra sau tai, sau đó hai tay nắm tay anh, “Đỡ hơn chưa, còn đau không?” Cô mỉm cười, “Em bảo chị Trương để lại cơm cho anh, anh chờ một chút, em mang lên cho anh.” Nói xong cô đứng lên, nhưng lại bị Thiệu Duật Thần trở tay giữ chặt.
“Anh không đói chút nào, hơn nữa đã nửa đêm, ăn cơm vào dạ dày sẽ khó chịu.” Anh mỉm cười nói lải nhải, “Nằm bên cạnh anh một lúc.” Anh dùng tay kia cố hết sức vén lên góc chăn.
Ninh Hi đứng tại chỗ, mặt hơi đỏ, nhìn chỗ bên cạnh của người đàn ông vô cùng lúng túng. Cô quay đầu nhìn tiểu Cẩm Nhiên ngủ ở trên giường, vừa muốn mở miệng đã bị Thiệu Duật Thần ngắt lời.
“Nhìn xem, anh chính là sợ em thẹn thùng mới làm bộ đấy.” Anh cười to, chỉ được một tiếng rồi dừng lại, anh chau mày, vẻ mặt đau đớn. Ninh Hi cũng nhíu mày theo, cô biết anh cười thế này lại khiến ngực anh bắt đầu đau.
“Em đi gọi bác sĩ Hứa cho anh.” Nói xong cô chạy đi, vừ