Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Nghịch Thế

Nghịch Thế

Tác giả: Nhàn Nhân Hữu Nhàn

Ngày cập nhật: 04:05 22/12/2015

Lượt xem: 1341589

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1589 lượt.

đàn ông đưa mắt nhìn nhau một cái, trong lòng đều bồn chồn, sợ là tiệc barbecue tối nay không mở được. Nhưng thiếu phu nhân đúng là có hứng thú, mọi người liền muốn đi cùng, tuy rằng Thiệu Duật Thần bĩu môi coi nhẹ, nhưng anh vẫn cưng chiều cô, cũng đi theo cô giúp vui.
Uông Ninh Hi nhẹ nhàng đẩy anh ra, cô khom lưng nhặt lên súng săn trên mặt đất, “Anh nên trở về nghỉ ngơi, để cho bọn họ tự chuẩn bị đi.” Cô cúi đầu, không dám nhìn anh, tiếng nói lầm bầm như con muỗi. Thiệu Duật Thần cắn môi cười, anh thật muốn lập tức cứ như vậy mà khiêng cô trở về, nhưng bây giờ anh vẫn chưa thể hoạt động táo bạo như vậy, sợ lại có sai lầm gì nữa, nhưng có một số việc anh đã không thể chờ đợi.
Văn Chính Đông và Điền Kế Sơn đứng xa xa nhìn hai người ôm nhau tay không đã trở về. Điền Kế Sơn lấy súng săn ở trong tay Văn Chính Đông, “Bị anh đoán trúng rồi, đêm nay xem ra là tiệc tối của hai chúng ta và thêm tiểu tử kia.” Nói xong anh ta tình nguyện thua đánh cuộc mà cầm súng đi săn thú.
Văn Chính Đông trông thấy hai người vào trong nhà, trên mặt hơi mỉm cười, anh ta ngồi xổm xuống nhìn Cẩm Nhiên, “Chú thím lấy ra em trai em gái cùng chơi với cháu được không?”
Cẩm Nhiên ngẩn ngơ nhìn anh ta trong chốc lát, sau đó biểu tình căng cứng được thả lỏng, cậu bé gật đầu rất trang nghiêm. Văn Chính Đông vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của đứa trẻ, vẻ mặt anh ta hơi ngỡ ngàng, không biết lúc này là hạnh phúc hay là bất hạnh của hai người kia.
Thiệu Duật Thần nắm chặt cổ tay của cô, gần như kéo cô lên phòng ở lầu hai, anh đi ba bước rồi hai bước, sợ chậm một chút thì sẽ có người đổi ý. Vào phòng anh xoay người đặt cô trên cửa, nắm lấy vạt áo của cô rồi cởi áo thun của cô xuống. Ninh Hi phản ứng không kịp, cứ như vậy mà lộ ra nửa thân trần trụi trước mặt anh, áo lót bên trong đã không còn chỉnh tề, hơn phân nửa đều lộ ra ngoài, sự hấp dẫn của nửa che nửa lộ khiến anh muốn ngừng mà không được.
“Duật Thần, đừng… A ——” Ninh Hi còn chưa nói xong, nhưng người nọ đã chờ không kịp, anh cúi đầu ngậm lấy một bên, khẽ cắn, bú mút. Ninh Hi nhịn không được mà phát ra âm thanh rên rỉ, ánh mắt nửa híp lại rốt cuộc nói không nên lời.
“Em biết không, vừa rồi ở bên ngoài anh đã muốn tử hình em ngay tại chỗ.” Anh ngẩng đầu, nhìn cô chăm chú. “Nhưng đây là lần đầu tiên của chúng ta, anh không thể thô lỗ với em như vậy. Ninh Hi…” Anh nhìn cô một cách thâm tình, vén những sợi tóc rối bời trên trán cô, “Mấy ngày nay, anh làm cho em thật quá vất vả, đừng tìm cớ, hôm nay anh sẽ không buông tha cho em nữa, lần này anh giúp em.” Nói xong anh nắm bên nách của cô đặt cô trên giường, sau đó anh lên trên.
Lần này Uông Ninh Hi im lặng một cách bất ngờ, cô đưa tay luồn vào trong quần áo của anh, tuỳ tiện vuốt ve ở phía sau lưng anh, không có kỹ xảo gì, cũng không tìm thấy vị trí mẫn cảm, nhưng chỉ có sự trúc trắc như vậy làm cho Thiệu Duật Thần càng khó nhịn. Anh cúi đầu chôn vùi mặt mình trước ngực cô, chợt nghe thấy thanh âm của Uông Ninh Hi hơi nghẹn ngào, “Duật Thần, tha thứ cho em, em là thật lòng.”
Thiệu Duật Thần sửng sốt một chút, anh trấn định hơi thở của mình lại, ngẩng đầu lên xoa nhẹ khuôn mặt của cô, lau đi nước mắt của cô, “Vậy là đủ rồi! Cái gì anh cũng có thể cho em, đừng phụ lòng anh.”
Ninh Hi càng khóc nhiều hơn, không có âm thanh, nhưng nước mắt nối thành dòng, từ hai má không ngừng chảy xuống, trái tim của Thiệu Duật Thần đau đến nói không nên lời, anh không rõ ràng bọn họ ngoài trừ quyến luyến lẫn nhau không thể tách ra thì còn cái gì, nhưng sự tồn tại đó rất chân thật khiến anh không dám xin giải đáp chân tướng.
Văn Chính Đông đứng ở dưới lầu, cầm điếu thuốc trong tay, anh ta hiếm khi hút thuốc, lúc này đây anh ta lại không có cách nào bình tĩnh được, loại mâu thuẫn không thể giải quyết làm cho anh ta đứng ngồi không yên, anh ta ngẩng đầu nhìn căn phòng kia, giờ phút này bọn họ có phải đứng ở đỉnh của hạnh phúc nhưng dưới chân là vực sâu của thống khổ hay không. Lúc này anh ta đột nhiên mất đi lập trường, là bạn của Thiệu Duật Thần hay là đồng đội của Uông Ninh Hi, anh ta đều không có quyền lên tiếng, chỉ có thể nhìn tình yêu và oán hận của hai người kia cùng nhau từ từ lớn dần.
Uông Ninh Hi nắm chặt cánh tay của Thiệu Duật Thần, móng tay giống như muốn đâm vào trong da thịt, căng cứng, đau đớn, khẩn trương đồng thời kích thích thần kinh của cô, “Duật Thần, em khó chịu, xin anh…”
“Thả lỏng một chút, em yêu, nhanh chóng sẽ xong thôi.” Thiệu Duật Thần không phải cậu bé chưa biết thế sự, lúc này lại khẩn trương đến mức mồ hôi đầm đìa, nói ra hài hước như vậy và lời không cần chuẩn.
Quan tâm sẽ bị loạn, càng cẩn thận trái lại dẫn đến rối loạn nhiều hơn. Thiệu Duật Thần hạ quyết tâm, nhắm mắt lại, dồi dào hứng thú sẵn sàng chịu chết, anh hạ vòng eo xuống, đỉnh đầu cứng rắn đi vào, đôi môi của Ninh Hi nguy ngập, tưởng như muốn cắn chảy máu, cô phân tâm nhưng quật cường không phát ra âm thanh.
Thiệu Duật Thần hừ nhẹ một tiếng, cảm giác chặt chẽ ấm áp kia dường như làm cho tế bào toàn thân đều kêu gào lên, anh cố gắ


Polly po-cket