Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342178
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2178 lượt.
ến cha đi vào cửa tử. Con chưa bao giờ hận mình như lúc này, quá kiêu ngạo, quá tự phụ, cứ tưởng rằng có thể nắm hết mọi chuyện trong lòng bàn tay. Con nên sớm để ý đến việc Thẩm Tiếu Phi câu kết với Khiết Đan, con muốn giữ lại nước cờ này để dùng làm nước cờ phòng bị sau này đánh bại Cao Duệ. Nhưng bọn chúng đã đi trước một bước, con… con thật là hối hận!”.
Sau lưng có tiếng bước chân, Đỗ Hân Ngôn đưa tay gạt nước mắt, quay đầu nhìn thấy Vệ Tử Hạo mặc áo đen đứng sau. Chàng cố cười: “Huynh đến rồi”.
Vệ Tử Hạo nhìn chàng, ánh mắt ngổn ngang suy nghĩ, rồi cung kính dập đầu thắp hương trước mộ.
Vệ Tử Hạo lấy rượu ra, hai người ngồi bên mộ lặng lẽ uống rượu. Cuối cùng Đỗ Hân Ngôn say gục xuống, Vệ Tử Hạo vẫn không nói gì vác người rời đi.
Đêm không trăng không sao, một bóng đen bay đến đáp ngay xuống mộ của Đỗ Thành Phong, tay cầm xẻng sắt nhân lúc đất vàng còn mềm xốp nhanh nhẹn đào đất lên, rồi nhảy vào trong mộ mở nắp quan tài, lấy chiếc kim bạc châm vào huyệt Bách Hội trên đỉnh đầu của Đỗ Thành Phong, rồi bỏ một viên hoàn dược vào miệng ông. Đợi một tuần hương, hai lỗ mũi trên gương mặt xám xịt của Đỗ Thành Phong thoáng phập phồng. Người áo đen thở phào nhẹ nhõm, đóng nắp quan tài, đắp mộ lại như cũ, rồi cõng Đỗ Thành Phong nhanh chóng rời đi.
Thế Trận Hoàn Hảo
Em đã đi nước cờ quan trọng nhất vì chàng. Để rồi từ nay, em sẽ rời xa cuộc sống của chàng…
Minh đế là một vị vua đa nghi. Nhưng ngồi vào ngôi vị ấy, ai mà không đa nghi? Giang sơn là của mình, quyền lực cũng là của mình, có quá nhiều thứ tốt đẹp, tất nhiên sẽ lo lắng có người cướp mất.
Nếu người muốn cướp là đại thần, tất nhiên sẽ thẳng tay trừng trị. Nếu người muốn cướp lại chính là con trai của mình, lại phải đối xử hoàn toàn khác.
Tối qua Minh đế ở Dịch Đình của Trương mỹ nhân vừa mới phong, chưa đến giờ Tỵ đã trở về. Từ khi rời khỏi chỗ Trương mỹ nhân, trong lòng Minh đế rất khó chịu. Dưới ánh đèn, Minh đế nhìn thấy làn da mình chảy xệ ra như cái túi tròng vào bộ xương, cảm giác như lá ngô khô, mỗi khi sờ vào lại phát ra tiếng kêu ai oán khó chịu của tuổi già. Mà Trương mỹ nhân mới mười sáu tuổi da dẻ nõn nà, hai má phúng phính như hai trái đào căng tràn nhựa sống. Khi hai cánh tay nhỏ nhắn trắng muốt đó ôm lấy cổ ông, khi ánh mắt nàng đầy vẻ ái mộ, Minh đế bỗng cảm thấy nguội lạnh.
Một giọt mồ hôi từ trên trán Cao Duệ chảy xuống, theo cổ áo bò trên da thịt như một con rắn. Cảm giác nổi da gà, trái tim co thắt, Cao Duệ mỉm cười dập đầu: “Đa tạ phụ hoàng!”.
Cao Duệ chậm rãi đứng dậy, lui ra khỏi cửa, loáng thoáng nghe thấy tiếng vũ khí va vào nhau ở cung điện kế bên, Cao Duệ khẽ rùng mình. Nếu chàng manh động, cấm quân bên ấy có thể đã xông ra giết chàng. Cao Duệ nhìn kim bài miễn tử trong tay, ánh mắt lại mênh mang khói sóng. Phụ hoàng đã chọn Đại hoàng huynh, cho chàng kim bài miễn tử. Lập Cao Hy làm thái tử, bảo chàng đến đất phong Hà Bắc, phong làm Định Bắc vương. Chàng lấy Đinh Thiển Hà, qua Tết là có thể đến phủ Đại Danh xây vương phủ.
Cao Duệ chỉ cảm thấy bị sỉ nhục.
Bảo chàng quỳ xuống thần phục Cao Hy? Phụ hoàng vẫn muốn bảo toàn cả hai đứa con trai? Nằm mơ!
Cao Duệ nghe thấy tiếng ho của Minh đế, cũng biết việc Minh đế nôn ra máu và ngất xỉu ở chỗ Trương mỹ nhân. Trong lòng Cao Duệ biết rõ, phụ hoàng giờ đã như ngọn đèn hết dầu, nên mới sắp xếp thế này.
Một bầy quạ bay qua không trung, kêu vang quạ quạ. Những hàng hiên vẫn đứng yên lặng dưới ánh nắng mặt trời. Cao Duệ quay đầu nhìn về phía Kim Điện, ánh nắng khiến Cao Duệ phải nheo mắt. Điện đường cao lớn sừng sững như đè ụp chàng xuống. Chàng thầm thề rằng, chàng quyết không nhận thua.
Đống lửa cháy ngùn ngụt trong lòng không biết làm thế nào để phát tiết ra ngoài. Cao Duệ trở về phủ, thấy đám thuộc hạ đang tất bật lo hôn lễ thì cười khẩy, rồi bỗng nhớ ra Vô Song vẫn đang trong địa lao, trầm ngâm giây lát chàng quay người đi về hướng địa lao.
Nắng nóng như lửa, địa lao vẫn âm u lạnh lẽo. Địa lao không có cửa sổ, chỉ có những tia nắng trắng bệch lọt qua hai viên ngói trong suốt trên nóc soi vào phòng giam. Cao Duệ đứng bên ngoài song sắt, chắp hai tay sau lưng đứng nhìn Vô Song. Nàng đang ngồi ôm gối đờ đẫn dựa vào tường, mấy sợi tóc xõa ra hai bên gò má đẹp lạnh lùng, càng khiến nước da trắng như tuyết.
“Người ra người vào còn không biết, nàng có còn là hộ vệ phái Đàm Nguyệt không?”
Vô Song lúc này mới chợt giật mình, nhanh chóng hành lễ: “Vô Song biết tội, xin điện hạ trách phạt.”
Nghe thấy câu nói quen thuộc này, cơn giận lại bốc lên, Cao Duệ ra hiệu cho thị vệ đứng bên mở cửa rồi bước vào. Phòng giam sạch sẽ, góc phòng có một chiếc giường đá, bên cạnh còn có một chiếc bàn nhỏ, vẫn còn nguyên cả cơm canh. Chàng nhìn Vô Song nói: “Không ăn hả? Vẫn đang oán hận ta nhốt nàng đúng không? Muốn đi cứu đại ca hả?”
“Vô Song không dám, Vô Song chỉ tận trung với điện hạ, điện hạ muốn bắt đại ca, Vô Song cũng không dám ngăn cản”. Lời nói trơn tru như nước