Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342187
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2187 lượt.
chảy từ miệng Vô Song, nói xong nàng mới giật mình phát hiện ra trong câu nói ấy có vài phần oán hận. Nàng cúi đầu thở dài nói, “Điện hạ, tuy là Vô Song tận trung với điện hạ, nhưng chung quy vẫn là người bình thường. Vô Song chỉ có một đại ca, nếu điện hạ bảo Vô Song đi giết đại ca mình, Vô Song chỉ còn cách chọn cái chết!”.
Cao Duệ đi quanh Vô Song mấy vòng, cười gằn: “Đây là lần thứ hai nàng dám đem tính mạng mình uy hiếp ta. Việc bất quá tam, nếu có lần thứ ba, ta không cần biết nàng còn có ích hay không, cũng sẽ lấy mạng nàng! Đinh Thiển Hà không bị mất một sợi tóc, nàng ấy không trách Vệ Tử Hạo, không muốn truy cứu sự việc này. Ta nể mặt vương phi tương lai mà tha cho Vệ Tử Hạo lần này”.
“Vô Song đa tạ điện hạ!”. Ánh mắt nàng sáng bừng, khóe môi hơi động đậy, nàng không sao giấu nổi nụ cười.
Thời khắc ấy Cao Duệ như nhìn thấy một đóa quỳnh nở rộ, khoe hết vẻ đẹp của mình. Địa lao tối om cũng như bừng sáng bởi vẻ đẹp của nàng. Đây là lần đầu tiên chàng nghe thấy lời cảm tạ từ đáy lòng của Vô Song, cũng là lần đầu tiên Cao Duệ nhìn thấy nụ cười của nàng. Đầu chàng “ong” một tiếng, cánh tay vô thức ôm lấy Vô Song, cúi đầu cướp đi cánh môi mềm mượt đang hé mở. Chàng nhắm mắt, khẽ khàng cảm nhận nụ cười của nàng.
Vô Song run rẩy, toàn thân trở nên cứng đờ. Nàng muốn đẩy Cao Duệ ra nhưng lại không dám, nàng nhớ đến huyết thề, có lẽ, phá được huyết thề cũng tốt. Nàng bi ai nghĩ, thà là một lần cho xong còn hơn hết lần này đến lần khác bị Cao Duệ đùa cợt. Nàng không đẩy chàng ra, tay run run cởi áo Cao Duệ. Bất giác, nước mắt nàng lại tuôn trào.
Cảm thấy vị mặn, Cao Duệ mở mắt, nắm lấy tay Vô Song, tâm trạng bỗng chốc trở nên tồi tệ, chàng cười nhạt nói: “Sao hả? Muốn phá huyết thề? Nàng đừng mơ!”.
Nhìn thấy những giọt nước mắt lấp lánh trong mắt nàng, nộ khí tích tụ cả ngày lại bùng lên. Như mèo vờn chuột, chàng bước từng bước dồn Vô Song vào góc tường.
Vô Song nhớ lại lần đầu bị làm nhục, trong khoảnh khắc dựa lưng vào tường đá, ánh mắt thê lương nhìn Cao Duệ, động tác nhanh như cắt, chiếc trâm cài tóc đã nằm gọn trong tay.
“Nàng giết được ta? Ở đây?”. Cao Duệ ngạo mạn hỏi, ánh mắt mịt mờ khói sóng.
Chưa kịp dứt lời, đầu nhọn của chiếc trâm đã chọc vào cổ Vô Song. Đứng ngay gần nên Cao Duệ nhanh chóng chộp lấy bàn tay cầm trâm của Vô Song, giận dữ nhấn mạnh vào tường. Chiếc trâm từ cổ Vô Song rơi xuống đất, máu từ từ rỉ ra.
“Nàng dám tự sát! Nàng dám sao!”. Cao Duệ gầm lên đè mạnh Vô Song vào tường, rồi áp miệng vào vết thương.
Vị tanh của máu đầy trong miệng, Cao Duệ không kìm được liếm mấy lần. Toàn thân Vô Song run rẩy, vừa xấu hổ vừa giận dữ dùng cánh tay còn lại cố hết sức chém vào gáy Cao Duệ.
Cao Duệ vẫn không ngẩng đầu lên, môi vẫn áp vào vết thương, cánh tay kia thì hóa giải chiêu thức của Vô Song. Đến khi chàng bắt nốt được cánh tay còn lại áp lên tường, Cao Duệ mới ngẩng đầu. Máu không còn chảy nữa, vết thương đã trở thành hai chấm đỏ hồng, chàng cười đắc ý: “Vô Song, ta đã nói rồi, ta chưa thấy đủ sự nhiệt tình sau mặt nạ của nàng, ta sẽ không giết nàng. Ta không giết nàng, thì nàng cũng đừng mong tìm đến cái chết. Vệ Tử Hạo võ công có cao cường đến đâu, cũng không thể cao hơn bao nhiêu cao thủ được. Nàng dám tự sát thêm một lần nữa, ta sẽ chặt một cánh tay của Vệ Tử Hạo. Tự sát hai lần, ta chặt cả hai cánh tay. Nàng cảm thấy đại ca của mình sẽ có bao nhiêu chân tay cho ta chặt?”.
Nhìn thấy lửa hận thù ngưng tụ trong mắt, vẻ bất lực, nhẫn nhịn trên khuôn mặt Vô Song, Cao Duệ không kìm được, khẽ cười. Chàng thích nhìn nàng như thế này, chàng càng thích giây phút nàng bị ép phải bộc lộ con người thật của mình. Chàng buông Vô Song ra lùi về phía sau, sự tức giận tích tụ cả một ngày đã tan biến hết.
“Mối thù giữa Phi Nhi và Đỗ Hân Ngôn ngày càng sâu, nàng không thể đối phó với Đỗ Hân Ngôn thì hãy ở lại cạnh ta. Ta sẽ cử người khác đi bảo vệ Phi Nhi”.
Vô Song kiềm chế bản thân, cố gắng giữ bình tĩnh. Nàng cảm thấy hơi nóng ở cổ vẫn còn đó, khẽ cắn môi. Nghĩ đến sứ mạng của mình, Vô Song dần dần thả lỏng. Ánh mắt lại trở nên lạnh lùng lãnh đạm.
“Vâng, thưa điện hạ”.
Cao Duệ chau mày nói: “Vô Song, nhớ cho kỹ huyết thề của nàng. Nếu có một ngày ta muốn phá lời thề, sớm muộn gì nàng cũng phải quen với sự gần gũi của ta!”.
Vô Song cụp mắt xuống, giấu đi sự bi thương.
Sắp ra khỏi địa lao, Cao Duệ thấy khuôn mặt nhìn xuống của Vô Song thì đột nhiên nói: “Ta nhốt nàng trong địa lao, chắc đại ca của nàng cũng đã biết tin từ chỗ Đỗ Hân Ngôn. Đi gặp đại ca của nàng đi, để đại ca nàng đỡ phải lo lắng”.
Vô Song ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy Cao Duệ đã rời đi. Nàng suy nghĩ, rồi cười nhạt. Cao Duệ đâu có lòng tốt đến thế, chẳng qua chỉ muốn thăm dò nàng mà thôi.
Nàng chậm rãi ra khỏi phủ Tam hoàng tử, không chút vội vã. Nhưng mà đi hết mấy con đường, thậm chí còn đổi một chiếc xe, vẫn không phát hiện thấy có người đi theo mình. Vô Song nghi hoặc đứng ở miếu thành hoàng, vì võ công của người theo dõi nàng quá cao chăng? Nàng cảnh giác đi vào một tửu điếm