Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342191
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2191 lượt.
ô mưu đồ phản nghịch nhưng cô đâu biết sự tình, hoàng thượng và công tử sẽ không trách cô đâu”.
Thẩm Tiếu Phi cố nén cười, nàng thật khâm phục trí tưởng tượng của Lão Hà, dứt khoát cứ để ông cụ hiểu lầm luôn. Nàng khẽ cắn môi, hai mắt đã đỏ hoe: “Người trong thiên hạ đều biết cha cháu và Định Bắc vương mưu phản, còn biết cháu là Định Bắc vương phi. Cháu sợ hoàng thượng sẽ giết luôn cả cháu. Cháu cũng không muốn tìm Cao Duệ. Mẹ cháu đã ra khỏi thành, cháu muốn đi tìm mẹ. Tìm một tiểu sơn thôn yên tĩnh nào đó hầu hạ mẹ già. Vệ Tử Hạo cứu cháu rồi giấu cháu ở đây cũng là phạm trọng tội, Lão Hà, cháu không muốn làm hại cụ. Cụ cho cháu và Yên Nhiên trốn ở đây vài ngày, khi nào cổng thành mở chúng cháu sẽ đi!”.
Nói xong thì ấm ức rớt nước mắt.
Lão Hà nghĩ đến giao tình của hai nhà Đinh, Đỗ thì cũng thở dài. Trước mặt là một Thẩm Tiếu Phi nhỏ bé yếu ớt, làn da trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe, nước mắt ướt khi khiến ông cụ cảm thấy đau lòng. Từ khi tưởng Tiếu Phi là Đinh Thiển Hà, ông cụ thân thiết hẳn, còn nhẹ nhàng khuyên bảo: “Đinh cô nương, cô đừng lo lắng quá. Trước kia ta vẫn nghe lão Đỗ đại nhân nhắc, cô và công tử thanh mai trúc mã. Công tử là ai cơ chứ? Bao nhiêu năm nay ngoài cô ra, ta chưa từng thấy công tử để ý đến ai. Trong lòng công tử chỉ có một mình cô, nên giờ sao có thể ra tay giết cô chứ. Cha cô là cha cô, cô là cô. Hơn nữa, quan hệ giữa hoàng thượng và công tử rất thân thiết. Nể mặt công tử, hoàng thượng cũng sẽ không làm khó cô đâu”.
Ông cụ tốt bụng khuyên nhủ càng khiến Tiếu Phi thêm buồn bã, nàng lắc đầu cười ảo não: “Cụ ơi, cụ không hiểu đâu. Cha cháu mưu phản, huynh ấy sẽ giết cha cháu, sao cháu có thể…”. Nói đến đây thì ôm mặt chạy ra ngoài.
Ra khỏi cửa phòng nội viện, Tiếu Phi tức tối đá mạnh vào gốc cây mai. Thân cây rung lên bần bật, tuyết rơi lả tả xuống đầu tóc mặt mũi và cả người nàng. Yên Nhiên thấy thế thì hoảng hốt đứng dậy nhìn nàng.
“Đinh Thiển Hà, dựa vào cái gì mà ta phải cứu cô! Đỗ Hân Ngôn, ngươi hãy nhớ đấy, nhớ đấy!”. Nói xong thì nước mắt như mưa, ướt đẫm khuôn mặt.
Bị hạ độc vẫn không quên dùng tiếng đàn gọi Vệ Tử Hạo, trước mặt Cao Duệ vẫn mạo hiểm để lại tin tức trên lá phong, để Vệ Tử Hạo có thể liên lạc với Thành Liễm cứu được Đỗ Thành Phong. Nàng đã không tiếc cả tính mạng của mình để bán đứng Cao Duệ, Vệ Tử Hạo chỉ cần chậm một bước thì nàng đã phải chết theo Cao Duệ. Tại sao nàng lại làm những việc xuẩn ngốc đến vậy?
Không phải nàng vẫn luôn tin rằng, người không vì mình thì trời chu đất diệt sao? Không phải nàng đã vì tư lợi mà bán đứng cả đất nước sao? Không phải nàng độc ác đến độ sẵn sàng bán đứng cả cha mình hay sao? Đến cuối cùng lại ngu ngốc đến mức không màng cả tính mạng của mình? Tiếu Phi quỳ dưới gốc mai khóc thảm thiết.
Yên Nhiên không biết làm thế nào, quỳ xuống cạnh nàng, Tiếu Phi dựa vào vai Yên Nhiên, vừa khóc vừa nghiến răng nói: “Yên Nhiên, ta đã trúng cổ độc của Cao Duệ, ta không muốn chết, ta muốn sống. Ta biết mưu phản là trọng tội, nên đã đem hiệp ước đồng minh ra ép Vệ Tử Hạo cứu Cao Duệ. Cũng có thể hiện giờ ngoài kia đang truy nã ta, đợi qua lúc sóng gió này chúng ta sẽ đi. Ta không muốn gặp lại bất cứ ai ở kinh thành này!”.
Cổ độc? Yên Nhiên giật mình sợ hãi, thấy Tiếu Phi khóc thì càng đau lòng. Năm năm trước nàng vào phủ, đã tận mắt thấy hết mọi chuyện, nàng rất hiểu tâm tư của Tiếu Phi. Nàng bỗng hiểu ra tại sao Tiếu Phi lại muốn cứu Cao Duệ. Yên Nhiên bỗng thấy lạnh cả người, may mà lúc ấy Cao Duệ được thuộc hạ cứu đi, nếu không, trong lúc nàng còn đang do dự, tiểu thư đã mất mạng rồi.
Vừa xót xa vừa sợ hãi, nàng cũng khóc theo Tiếu Phi.
Vệ Tử Hạo xách đồ lặng lẽ nhảy vào trạch viện, nhìn thấy hai người chủ tớ đứng ôm nhau khóc dưới gốc cây thì giật mình hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”.
Tiếu Phi gạt nước mắt không muốn Vệ Tử Hạo nhìn thấy đôi mắt sưng đỏ của mình, cắn môi hỏi: “Mẹ con nhà Đinh Thiển Hà an toàn chưa?”.
Vệ Tử Hạo cười đáp: “An toàn. Hôm nay mới là ngày thứ ba, cổng thành vẫn canh gác rất nghiêm ngặt. Trước khi Cao Duệ thoát thân đã lớn tiếng gọi tiểu thư đến cứu, nên Tiểu Đỗ đã ra cáo thị truy bắt, truy nã tiểu thư khắp thành”.
Ánh mắt của Vệ Tử Hạo như vô tình nhìn về phía Yên Nhiên. Khói mù đó chỉ có người của phái Đàm Nguyệt biết dùng, Vệ Tử Hạo nghi ngờ người áo đen mà mình nhìn thấy chính là Yên Nhiên nhưng không hỏi gì, vì cảm thấy Thẩm Tiếu Phi vẫn đang giấu mình điều gì.
Cao Hy và Cao Duệ tranh giành ngôi thái tử. Vì muốn có được sự trợ giúp của các đại thần trong triều, nên cả hai người đều muốn lôi kéo được thừa tướng. Nhưng Thẩm trướng lập trường trung lập. Vệ Tử Hạo cảm thấy phải tìm ra điểm yếu của thừa tướng thì mới có thể lôi kéo ông ta, thế nên năm năm trước đã cài Yên Nhiên vào phủ làm thị nữ của Thẩm Tiếu Phi.
Chỉ trong hai năm, tin tức của Yên Nhiên thực sự khiến Vệ Tử Hạo chấn động. Người viết ra Thập cẩm sách chính là Thẩm Tiếu Phi, cô con gái mười ba tuổi của Thẩm tướng. Một vị tướng gia nổi tiếng thanh cao lại biến thái yêu chính con gái của mình. Vệ T