Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 03:16 22/12/2015
Lượt xem: 1342186
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2186 lượt.
óa những tuyết che hết tầm nhìn.
Đỗ Hân Ngôn cưỡi ngựa phi như bay về phía tướng phủ, thấy cổng lớn mở toang, chàng xuống ngựa đi thẳng vào bên trong, nghe thấy toàn tiếng khóc than.
Ở trung đường có hai chiếc quan tài, nắp quan tài đã mở, Thẩm tướng ôm lấy thi thể Tiếu Phi đã thay áo ngồi im trên mặt đất không động đậy. Trước mặt Thẩm tướng là đám gia nhân đang quỳ khóc thảm thiết.
Đỗ Hân Ngôn bước vào, Thẩm tướng cũng không nhìn chàng, vẫn ngây dại ôm lấy Tiếu Phi. Những vết máu trên mặt nàng đã được rửa sạch, nhưng khuôn mặt vẫn đáng sợ vô cùng. Nhìn thấy cảnh này, Đỗ Hân Ngôn tự nói với mình, nàng đã chết rồi.
“Đỗ đại nhân, đại nhân khuyên giải lão gia đi! Trời lạnh thế này lão gia ôm tiểu thư ngồi trên đất gần hai canh giờ rồi!”. Một lão bộc gạt nước mắt khẩn cầu chàng.
Trong đầu Đỗ Hân Ngôn chỉ có hình ảnh gương mặt Tiếu Phi lúc cười, lúc giận, lúc tinh nghịch, lúc ngây thơ.
Và cánh tay của nàng.
Trên sông Cừ Phù, hai cánh tay trắng nõn giơ cao chiếc nồi đất, thị uy với chàng, trong cháo có ba đậu.
Ở núi Lạc Phong, đôi bàn tay ấy đã đánh lên những âm thanh trong như ngọc khiến chàng có cảm giác gặp được tri âm.
Lều cỏ ở hồ Tiểu Xuân, trong khoảnh khắc mành trúc mở ra, cổ tay thon dài trắng nõn như hoa lan bê tách trà, vóc dáng đẹp như tiên nữ.
Chính vì đôi bàn tay mà chàng đã nhận ra nàng. Chàng không kìm được, ngồi xuống trước mặt Thẩm tướng, muốn nắm đôi bàn tay của Tiếu Phi một lần nữa.
“Ngươi làm gì thế?!”. Thẩm tướng bỗng chốc tỉnh lại, hét lên, ôm lấy Tiếu Phi tránh khỏi Đỗ Hân Ngôn.
Thẩm tướng như một con sư tử bảo vệ địa bàn của mình, trừng mắt giận dữ.
Cánh tay nàng buông thõng. Ngón tay thon thả như hoa lan, cổ tay có vết bầm tím. Đỗ Hân Ngôn bỗng giật mình, trong ký ức của chàng, Tiếu Phi chưa bao giờ tô móng tay màu rực rỡ thế kia. Chàng nhìn chăm chăm vào bàn tay ấy, móng tay đã gãy vẫn còn nguyên một chút màu sắc đỏ tươi, vô cùng nổi bật trên nền áo trắng, bỗng chốc, Đỗ Hân Ngôn như cảm thấy hoa nở xuân về.
Vì sự xuất hiện của chàng, Thẩm tướng đã hồi phục lại ý thức. Thẩm tướng bế thi thể đứng dậy nghiêm giọng hạ lệnh: “Mời Đỗ đại nhân về cho!”.
Đám gia bộc thấy Thẩm tướng đã tỉnh lại thì vội vàng ngăn Đỗ Hân Ngôn, cầu xin chàng ra về.
Đỗ Hân Ngôn đang định nói đây không phải là Tiếu Phi, thì nhìn thấy Thẩm tướng cúi đầu nhìn thi thể đầy âu yếm. Đó không là ánh mắt cha nhìn con gái, ánh mắt ấy tràn đầy lưu luyến, thiết tha, thậm chí có cả sự vui mừng dị thường. Dường như Thẩm tướng không hề nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ kia, mà đang ôm người thân yêu nhất của mình.
Trong một thoáng ấy, Đỗ Hân Ngôn ngậm miệng lại, chàng đã nghĩ đến nhiều điều hơn. Nếu đúng là Thẩm Tiếu Phi và Yên Nhiên, Yên Nhiên sắc nước hương trời đẹp hơn Thẩm Tiếu Phi cả mười lần, hà cớ gì thổ phỉ lại hãm hiếp Tiếu Phi mà bỏ qua Yên Nhiên? Thi thể của Yên Nhiên áo váy ngay ngắn, còn thi thể của Tiếu Phi xống áo tả tơi, gần như nửa thân lõa lồ.
Nếu không phải là Thẩm Tiếu Phi, tại sao lại mặc quần áo của hai người họ? Chẳng lẽ đây là gian kế của Thẩm Tiếu Phi? Thi thể bị chà đạp, ra tay tàn bạo, hai người con gái yếu ớt không chút võ công như Tiếu Phi và Yên Nhiên chắc chắn không thể làm được điều này. Là ai đã giúp họ.
Chàng nghĩ tới lúc bao vây Cao Duệ, Cao Duệ oán hận nói: “Không ngờ Thẩm Tiếu Phi lại tình sâu nghĩa nặng với ngươi đến vậy, còn không tiếc cả tính mạng mình để trợ giúp cho ngươi”.
Không, không phải là Cao Duệ. Thế thì là ai?
Đỗ Hân Ngôn vẫn ngẩn người đứng ở trung đường tướng phủ.
Thẩm tướng bỗng quay đầu lại, nhìn thấy chàng ngây dại nhìn Tiếu Phi đang nằm trong lòng mình, thì phẫn nộ hét lên: “Cút ngay! Phi Nhi lại để cho ngươi nhìn thế à?”.
Đỗ Hân Ngôn thoát khỏi dòng suy nghĩ, ánh mắt Thẩm tướng vô cùng hung bạo, nếu không phải vì đang ôm thi thể ấy thì đã nhảy đến mà cắn xé chàng. Đỗ Hân Ngôn thoáng chần chừ rồi hành lễ nói: “Tướng gia hãy nén đau buồn! Hạ quan cao từ!”.
Trong chớp mắt tâm trạng chàng trở nên thoải mái hẳn, khi bước ra khỏi tướng phủ trên môi còn thoáng cả nét cười. Chàng lên ngựa, quay lại nhìn tướng phủ, tự lẩm bẩm: “Thẩm đại tiểu thư, tiểu thư càng lúc càng cao tay. Chỉ là, tiểu thư đã lập công, tại sao còn phải mai danh ẩn tích? Vì sợ ta tìm đến báo thù sao? Tiểu thư có cứu Cao Duệ không?”.
Tạ Lâm là hộ vệ của chàng, hàng trăm năm nay trong phái Đàm Nguyệt chưa từng có ai phản bội chủ nhân. Chẳng ai còn nhận ra khuôn mặt ấy, Tạ Lâm đã căn cứ theo áo váy, trang sức, một chủ một tớ, và cả thời gian mất tích mà suy đoán đó là Tiếu Phi và Yên Nhiên. Vì thế Đỗ Hân Ngôn không nghi ngờ Tạ Lâm.
Chàng trở về phủ cười gọi Tạ Lâm vào bảo: “Thẩm tướng tưởng con gái đã chết, ta thấy chưa chắc. Ta cũng không bóc trần việc này, Thẩm Tiếu Phi lúc này đang đắc ý màn chết thay này. Ngươi lặng lẽ điều tra xem, tuyệt đối không làm lớn chuyện, chắc chắn Thẩm tiểu thư vẫn đang ở trong thành”.
Tạ Lâm trong lòng kinh ngạc, thăm dò hỏi: “Công tử làm thế nào mà phát hiện đó không phải là Thẩm Tiếu Phi?”.
“Thẩm tiểu thư l