Tác giả: Quất Hoa Tán Lý
Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015
Lượt xem: 1341510
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1510 lượt.
i đã vì điên cuồng mê luyến sư phụ ta mà chạy tới chỗ Nguyệt Lão rình trộm Thiên Cơ, âm mưu sửa loạn tơ hồng mà bị phạt xuống bụi trần. Trước ta, thật đáng buồn, thật đáng buồn!"
Sắc mặt sư phụ khẽ biến, lạnh lùng cười: "Đã làm phiền tiên tử hao tâm tổn trí nhắc nhở rồi, Cẩn Du đã hiểu!"
Linh Mộng tiên tử bị chọc giận đến xanh mặt, oán hận nhìn hắn một cái, đẩy thiên binh thiên tướng ra, tự mình nhảy xuống Giếng Xá Tiên.
Ánh mắt đáng sợ của nàng trước khi đi, doa cho ta ba ngày ngủ không ngon.
Sư phụ nhân đó mà giáo huấn ta: "Đây là vì yêu mà hóa hận, A Dao phải ngoan ngoãn, nếu không muốn bị phạt giáng xuống trần làm người phàm đừng tùy tiện yêu thích nam nhân, có chuyện gì cũng phải xua đuổi khỏi ý nghĩ, đừng làm loạn trái với quy tắc của Thiên Giới, biết chưa?"
Ta sợ hãi quá mức, lấy hết sức mà gật đầu.
Hạ phàm kể từ đó cũng được xếp vào những chuyện khủng bố nhất, ta quyết tâm đời này kiếp này không phạm vào.
Không ngờ, chỉ hơn ba ngàn năm sau, ta vẫn ngu ngốc lần nữa.
Sau khi phục hồi lại tinh thần ta lại nghe thấy Bạch Quản mang vẻ mặt ngây thơ vui sướng nói với Tái Hằng Nga: "Mẹ ta còn xinh đẹp hơn thiên tiên, tính tình đoan trang, tao nhã, ôn nhu dễ gần. Hơn nữa, tề gia nội trợ, cầm kỳ thi họa không gì không giỏi, bà với phụ thân là phu thê tình thâm là một cặp trời sinh, vì thế nên cha ta chưa bao giờ đi thanh lâu cả.
Ta nghe mà chán nản, thì ra trong suy nghĩ của Bạch Quản, mẫu thân lại hoàn mỹ như vậy, ta không sánh được với một phần của nàng ấy.
Tái Hằng Nga không giận, không sợ, nàng nhìn quanh căn phòng nhỏ hẹp, rồi ước tính số phòng, cười hỏi: "Mẹ ngươi hiền thục như thế thì nàng ta đi đâu rồi? Tiểu lang quân chứ buồn, ta không có ý gì cả, chỉ hiếu kì hỏi một chút thôi, dù sao từ nhỏ ta đã bị mẹ mình bán đến Giáo phường, thân thế thấp kém, cũng không thể quen biết được với phu nhân nhà đứng đắn nào, nghe tiểu lang quân hâm mộ như thế mà thấy hâm mộ vạn phần mà thôi."
Ta cực kì khó xử. Phòng ốc thì nhỏ hẹp, nếu nói là phu nhân nhà mình cửa lớn không ra, cửa sau không bước là không thể rồi, nếu như kiếm một nữ nhân lung tung rồi bảo đấy là phu nhân thì lâu ngày cũng giấu diếm không nổi, nếu nói là phu nhên qua đời, lại sợ bà mối đến hỏi thăm, mà nếu nói là phu nhân quanh năm ở nhà phụng dưỡng cha mẹ chồng thì sợ thế nhân nói ta phụ lòng phụ bạc. May mà Chu Thiều trước đó đã giải thích ta có huynh đệ song sinh, không cần giả mạo thân phận sư phụ nữa, nhanh trí nói luôn: "Chiến loạn mấy năm trước đây, quê nhà gặp nạn, hẹn cùng đến Lạc Thủy, trên đường gặp nạn, huynh trưởng cùng nương tử của ta bị thất lạc, không rõ tung tích, không biết còn sống hay đã chết, ta vẫn đang tìm kiếm..."
Tái Hằng Nga cười an ủi ta vài câu, nhanh nhẹn rời đi.
Từ đó về sau, thỉnh thoảng ta sẽ "vô tình gặp được" nàng ta ở trên đường, được mỹ nhân đong đưa, trong đêm còn phái người truyền lời, nói ta là chính nhân quân tử, là phu quân có thể phó thác, muốn xin ta chuộc thân cho nàng, nàng ta nguyện ý mang hồi môn ngàn vàng, cam tâm làm thiếp thất.
Ta bị nàng ta dọa tới ba tháng không dám ra ngoài.
Chu Thiều phải chịu nỗi khổ là bị tình nhân cũ đã từng "ngày đêm ân tình mặn nồng không dứt" vứt bỏ, tâm tư đùa giỡn mỹ nhân thế gian cũng phai nhạt ba phần, chuyên tâm học tập, khắc khổ tu tiên, Bạch Quản nói hắn là đang kiềm nén sắc tâm, đợi sau này lên Thiên giới rồi sẽ đi đùa giỡn các tiên nữ tỷ tỷ thuần khiết.
Ta bị dọa, lập tức túm lấy hắn bắt ngồi niệm một trăm lần: "Sắc tức là không".
Hai đồ đệ tranh đấu gay gất không biết bao nhiêu lần, chỉ có học tập là bớt lo nhất. Bạch Quản có thiên tư xuất chúng, không cần nói thêm, mà ngay cả Chu Thiều cũng rất thông mình, chỉ là tâm tư của hắn trước kia đặt hết trên người mỹ nhân, hôm nay hối cải làm một con người mới, lấy tâm tư đùa giỡn mỹ nhân đặt lên việc học hành, thành ra tiến bộ cực nhanh, ông nội hắn phấn khởi quá, lập tức mời ta uống rượu một lần, rượu dưới trần gian cực kì khó uống, ta chối mãi không được, nhăn nhó mãi cũng bị chuốc tới nửa vò, suýt nữa thì ngã sấp.
Ra ngoài ít đi, đọc nhiều sách lên, tiếp xúc người cũng ít dần, thế là nửa năm nữa lại qua đi.
Có lẽ là bởi vì ta bảo Nhạc Thanh tìm chu sa cùng lá bùa đến, làm Trấn Ma Phù dán đầy trong sân nhỏ mà ban đêm, tên nam nhân cổ quái kia không xuất hiện nữa. Ta cũng dần dần buông lỏng. Cho đến khi Chu lão gia tử phấn khởi quyết tâm cho Chu Thiều đính hôn.
================
*”hiếu tử” có nghĩa là đứa con có hiếu, Chu Thiều là kẻ quanh năm ngoan ngoãn cúng tiền cho những chốn ăn chơi đàng điếm, dần dần trở thành nguồn thu nhập dồi dào cho các hoa khôi thanh lâu như Tái Hằng Nga.
Chu gia không trông cậy gì vào bản lĩnh của Chu Thiều nên cho hắn cưới vợ cũng chỉ là để chèo chống nhà cửa thôi, chẳng những phải có bộ dáng xinh đẹp, tính tình hiền đức, tri thư đạt lễ, mà phải biết tề gia nội trợ, thủ đoạn hơn người, lại còn gia thế phải trong sạch, nhà thông gia phải có thế lực, môn đăng hộ đối, không phải tiểu nhân tham tiền.
Thế nhưng phàm là quan lại c