XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341788

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.

a tộc, thân phận của Tiêu Lãng tất nhiên sẽ dễ dàng làm giả, hơn nữa còn có thể phái đến vô số chim bay cá nhảy để thám thính tin tức ở chỗ ta. Thế nhưng, ta thật không thể hiểu mục đích của ác ma kia, chẳng lẽ thực muốn ta ngủ với hắn sao?
Không biết chiêu thức lẫn ý đồ của đối phương, tất nhiên không thể xuất chiêu đối phó.
Tình cảnh của ta lúc này rất bị động.
Nguyệt Đồng vẫn còn lải nhải: "Con chó to kia không đáng tin đâu, nhìn cái bộ dạng mày gian mắt chuột kia, còn giao du với loài chuột nữa thì khẳng định không phải người tốt đâu, người cũng phải để phòng hắn. Dưới gầm trời này, đáng tin cậy nhất là mèo! Từ giờ về sau tối ta sẽ không đi bắt chuột nữa, sẽ canh giữ bên ngoài phòng các người, nếu như ác ma xuất hiện, ta sẽ, sẽ. . . "chiều theo" hắn trước đã, để cho hắn không bắt nạt người. Như vậy sư phụ chủ nhân sẽ không không quan tâm ta nữa đúng không?"
Ta nhớ tới hơi thở khiến người ta sởn hết cả da gà của Tiêu Lãng, quát: "Linh tinh! Ngươi phải trốn đi thật xa, đừng có thêm phiền toái cho ta!"
Nguyệt Đồng đã bị dọa đến run rẩy rồi mà vẫn còn cố nài: "Ta là mèo ngoan, sư phụ chủ nhân là người tốt, người đuổi ta đi, ta cũng không đi!"
Ta không có cách nào với cái thứ quấn quít nài nỉ này liền dặn dò: "Nếu như gặp chuyện không may thì liền dẫn bọn Bạch Quản trốn, ta sẽ thỏa thuận điều kiện khác với hắn, cố gắng bảo vệ cho các ngươi chu toàn, ít nhất Tiêu Lãng vô luận có mục đích gì đều sẽ không phải là các ngươi. Các ngươi lưu lại bên cạnh ta, trong lòng ta sẽ có điều cố kỵ, như thế càng thêm nguy hiểm.
Hai mắt Nguyệt Đồng sáng lên: "Sư phụ chủ nhân, trong lòng người rất thương ta!"
Ta nhíu chặt hai mày, không trả lời.
Ta biết rõ, có nhiều thứ, chỉ cần tâm hơi xao động là liền không bỏ xuống được.
Vào đêm, Nguyệt Đồng hóa thành hình mèo, nhanh nhẹn bò lên trên mái hiên định canh gác, bị ta kéo xuống ném về phòng. Không ngờ Bạch Quản lại ôm chăn mền, mặc áo ngủ, chân trần chạy tới phòng ta, nói: "Sư phụ, ta không dễ gạt như Chu Thiều đâu, chấm đỏ trên cổ người không giấu diếm được ta. Nguyệt Đồng mặc dù cái gì cũng không chịu nói nhưng vẻ mặt của nó thế kia, lại còn định gác đêm bên ngoài phòng cho người, trong chuyện này tuyệt đối là có vấn đề. Người định trung thực nói cho ta biết, hay để ta tự đi thăm dò?"
Nó quá thông minh, ta không thể gạt được rồi, đành phải kể hết mọi chuyện ra, cũng hỏi lại: "Đêm qua lúc ngươi đi ngủ, có nghe thấy trong sân có tiếng vang gì không?"
Bạch Quản lắc đầu: "Hình như đêm qua ta ngủ đặc biệt ngon í!"
Ta nói: "Chắc hắn dùng mê hồn thuật rồi!"
Bạch Quản: "Sư phụ tỷ tỷ, người xác định không phải là mơ à?" Lời còn chưa dứt, bản thân nó đã tự lắc đầu: "Nếu là mơ thì sao lại để lại dấu vết. . . Yêu ma nói hắn ẩn nấp bên cạnh người, sư phụ tỷ tỷ, người có nghi ngờ ta không?"
Ta nói: "Không muốn nghi!"
Điều ta không hi vọng nhất là yêu ma ẩn nấp ở một trong số ba đồ đệ, ta ghét nhất chuyện sư phụ hoài nghi đồ đệ của mình, nhưng lại không thể không nghi. Nếu như suốt ngày nghĩ ngợi lung tung, nghi thần nghi quỷ mà suy đoán thì chắc sẽ điên mất.
Bạch Quản cười lạnh: "Tiêu Lãng giỏi thật, mấy câu đã khiến tâm thần người mất tập trung, khiến người không đoán được mục đích của hắn!"
Ta do dự nói: "Hắn rất điên cuồng, ta không tin hắn chỉ vì muốn kết hôn với ta mà lại làm ra nhiều chuyện như vậy!"
Bạch Quản cười khẽ, đề nghị: "Sư phụ tỷ tỷ, ta ở chỗ này với người nhé! Nếu ta là Tiêu Lãng, người có chống cự cũng trốn không thoát đâu. Nếu ta không phải Tiêu Lãng thì ít ra còn cho ta bảo hộ người, có bất lực cũng có người thương lượng cùng!"
Hắn nói rất có lý, Tiêu Lãng cũng không hi vọng sẽ có người nhìn thấy khuôn mặt thật của mình nên sẽ không xuất hiện trước mặt người ngoài. Hắn muốn giữ lại đồ đệ của ta làm con bài uy hiếp, cá cược, cũng sẽ không dễ dàng lấy đi tính mạng của bọn chúng, giữ đồ nhi ở chỗ này, càng là cơ hội tốt nhất chứng minh sự trong sạch của bọn chúng. Nếu như bọn chúng không phải yêu ma, thì đường lui mà ta tính được cũng sẽ thong dong hơn nhiều lắm.
Chương 16: Lạc ấn
Dịch& biên: Vivian Nhinhi
Trong lúc nghĩ ngợi phân vân, hoa đèn đã nổ thêm mấy phát.
Ngoài cửa sổ bổng nhiên truyền đến tiếng kêu xé tim xé gan của Nguyệt Đồng, ngay sau đó là bầu không khí yên lặng.
Hương hoa lê nồng đậm mang theo ma khí, xuyên qua cửa sổ chậm rãi bay vào phòng.
"Hắn đến rồi?" Bạch Quản mới rồi còn nói cứng như thế, giờ này cũng không khỏi cảm thấy sợ hãi, nắm chặt lấy góc áo của ta, không dám buông tay.
Ánh nến chiếu rọi trên cửa sổ, hiện ra một bóng nam nhân cao lớn, hắn lẳng lặng đứng yên trong nội viện, thật lâu, thật lâu rồi thở dài, nhẹ giọng hỏi: "A Dao, nàng thật không tin là ta yêu nàng?"
===
Ta kéo Bạch Quản ra phía sau, nói qua loa: "Ta tất nhiên là tin rồi!"
Tiêu Lãng nhàn nhạt nói: "Nói dối!"
Không khí tựa như cứng lại, thở không nổi, Bạch Quản ôm ta run lên, vẫn còn to gan mạnh miệng: "Dâm tặc ngay mặt cũng không dám lộ ra mà dám lén lút đến đùa giỡn nữ nhân? Ngươi có tư các