Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341548

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1548 lượt.

ng vĩnh viễn chỉ có thể nghĩ đến ta, không thể yêu người khác. . ."
Đau đớn nhè nhẹ truyền từ đùi lại, ta hơi run rẩy một cái.
Hắn điểm huyệt hôn mê của ta.
Thế giới lại xoay chuyển đảo lộn, lâm vào bóng đêm vô biên. . .
Ta làm một giấc mộng, trong mộng sư phụ đang bị vô số xiềng xích trói trong bể máu dưới địa ngục, một nam nhân không nhìn rõ dung mạo đang đứng bên cạnh cầm kiếm đặt trên cổ hắn, sau đó, từng đao từng đao lăng trì hắn. Ta khóc òa, lại không khóc thành tiếng được. Sư phụ nói với ta gì đó, hình như là "đừng nhìn!"
Tỉnh lại thì đã là sáng sớm, chim sẻ líu ríu không ngừng trên cây lê, không khí ẩm truyền từ ngoài cửa sổ mở toang vào, ta mơ mơ màng màng sờ bên mặt, khóe mắt vẫn còn vệt nước mắt giàn dụa.
Tiêu Lãng tất nhiên không còn ở đây nữa, dưới gốc đùi vẫn ẩn ẩn đau.
Ta tỉnh táo lại, không kịp nghĩ gì, tiện tay phủ thêm cái áo rồi lao ra cửa tìm đồ đệ.
Bạch Quản đang nằm ở trong sân, bên má phải của có có một vết máu thật dài, môi tái nhợt, sốt cao, không ngừng run rẩy. Ta vội vàng ôm nó vào trong phòng, đã thấy Nguyệt Đồng biến trở về nguyên hình, hơi thở mong manh ngã trên nền đất, một mũi tên dài cám xuyên qua bờ vai của nó, máu tươi loang lổ đầy mặt đất.
Ta dùng tơ hồn khóa lại hồn phách của bọn chúng, lấy hết tiên khí vất vả lắm mới khôi phục được truyền hết cho bọn chúng, sau đó xử lý miệng vết thương. May mắn ta rất thạo chuyện thuốc thang, lại có thể dùng tơ hồn vá miệng vết thương, Bạch Quản đang sốt cao nghiêm trọng nhưng lại không bị thương chỗ trí mạng, mà Nguyệt Đồng lại là yêu, trời sinh có độ hồi phục hơn con người một bậc nên cũng nhanh chóng qua khỏi.
Bận rộn đến chạng vạng tối, thương thế của hai đứa đều ổn định lại. Nguyệt Đồng tỉnh trước, ghé vào thành giỏ, trợn cặp mắt còn định đứng dậy đi vài bước, thần thái có chút mơ hồ: "Sư phụ chủ nhân, ta làm sao vậy?"
Ta hỏi hắn chuyện đêm qua.
Nguyệt Đồng trì độn nói: "Ta thấy sư huynh muốn vào ngủ cùng sư phụ nên cũng muốn đi theo. Đang lấy chăn mền thì ngửi thấy ma khi, còn chưa kịp lên tiếng đã có mũi tên dài bắn qua cửa sổ trúng vào vai ta rất đau, ta kêu một tiếng cái là không còn biết gì nữa cả."
Ta hỏi: "Ngươi có nhìn thấy người làm ngươi bị thương không?"
Nguyệt Đồng vốn định lắc đầu, lại thấy ta thất vọng, vội vã thêm vào: "Sư phụ chủ nhân, mặc dù Nguyệt Đồng vô dụng, nhưng người đừng thất vọng, lần sau ta sẽ chăm chú nhìn!"
Chân của ta lại ẩn ẩn đau, trong lòng có dự cảm không tốt.
Nguyệt Đồng dù có bị thương, nhưng so ra thì tinh thần vẫn tốt lắm. Nó thấy sắc mặt ta khó coi, liền xung phong nhận việc đi trông nom Bạch Quản, để ta nghỉ ngơi thêm một lát.
Ta vội vàng trở về phòng, do dự hồi lâu cuối cùng cũng cởi hết quần áo trên người, nhìn xuống đùi.
Tiêu Lãng nói: "Ngươi vĩnh viễn không thể yêu người khác"
Giờ khắc này, ta rốt cục hiểu hàm nghĩa trong những lời này của hắn.
Hai chữ "Tiêu Lãng" theo lối viết thảo, như độc xà cuốn lấy gốc đùi trái của ta, giống như phù chú của ác ma, mang theo ma khí, khắc vào trong linh hồn, từng mũi, từng mũi khắc lên thân thể ta, hợp với bản thể. Đây là lạc ấn của riêng hắn, lau không đi, chà không hết, trừ phi hắn chết nếu không sẽ không bao giờ biến mất. Không có ai cam tâm tình nguyện dây dưa với Tiêu Lãng, cùng không có nam nhân nào chịu được ở vị trí này trên thân thể người mình yêu có tên một ai khác.
Tham ma, để có được thứ mình muốn mà có thể dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào.
Hắn thành công rồi…
Ta dù có chạy thoát khỏi lòng bàn tay của hắn, cũng không có cách nào tới gần nam nhân khác.






Thăm dò
Dù chết cũng không buông tay, cùng lắm là ngọc thạch câu phần.
Tiêu Lãng là tên điên, tình cảm của hắn vô cùng nóng bỏng, như liệt hỏa mãnh liệt, thiêu cánh hồ điệp, đốt đuôi chim én, hận không thể đốt tất cả mọi thứ thành tro tàn.
Ta không dám tin vuốt lạc ấn trên đùi, một lúc lâu sau đột nhiên hung hăng dùng sức lấy móng tay cào rách cả da thịt, từng giọt máu ứa ra, dính đầy vào nét chữ viết trên đó... Lòng ta như hòn đá đã bị hỏa thiêu, lại bị ngâm vào trong nước đá, lạnh dần, lạnh dần rồi vỡ vụn.
Sư phụ nói: "Con tốt với người khác, người khác cũng tốt với con."
Ta xoa xoa đầu tóc dài của nó, cố gắng nặn ra một cái cười mỉm: "Hôm qua không có việc gì, hắn chỉ đến nói với ta mấy câu, cũng không làm gì cả đâu."
Câu này đến ngay cả mình còn chẳng dám tin nữa là.
May mắn Bạch Quản không truy vấn nhiều, nó ngây ngốc nhìn lên trần nhà mà hỏi: "Về sau phải làm sao bây giờ?"
Ta cũng không có manh mối.
Còn có người có thể thương lượng cùng, luôn tốt.
Lúc Tiêu Lãng xuất hiện, Bạch Quản ở bên cạnh ta,vết thương trên vai Nguyệt Đồng không tính là nặng lắm nhưng là một tay không dùng được rồi, Chu Thiều thì bị gãy xương sườn, vẫn còn đang dưỡng thương. Lòng nghi ngờ đối với ba đồ đệ của ta đã hạ xuống đến cực điểm, xác nhận bọn hắn không có vi phạm pháp lệnh, xem như đó là một tia an ủi trong bóng tối. Ta cân nhắc thấy B