Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Ngọc Tỏa Dao Đài

Ngọc Tỏa Dao Đài

Tác giả: Quất Hoa Tán Lý

Ngày cập nhật: 02:58 22/12/2015

Lượt xem: 1341551

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1551 lượt.

ạch Quản cũng tính là thông minh, liền giấu nhẹm chuyện hình xăm trên đùi, lấy chuyện cá cược cùng Tiêu Lãng ra kể cho hắn, hi vọng có nhiều người góp sức, hỗ trợ nghĩ ra biện pháp.
Bạch Quản nói: "Sư phụ tỷ tỷ, người cảm thấy tình huống xấu nhất bây giờ là gì?"
Ta nói: "Ác ma vẫn đến trong đêm thực sự là Tiêu lãng, người mà Thiên Lôi bổ xuống lại không phải Tiêu Lãng, cho nên Tiêu Lãng có đồng lõa."
"Sai rồi!" Bạch Quản trầm tư hồi lâu rồi mới mở miệng: "Tình huống xấu nhất là cả thôn trấn đều đã bị Tiêu Lãng khống chế hết, chỗ nào cũng có yêu quái, liên lụy đến rất nhiều phàm nhân và đều là đồng lõa. Kỳ thật ta vẫn cảm thấy rất kì quái, người nói nghịch thiên cải mệnh là trọng tội, vì sao đã nhiều ngày như vậy, Thiên Giới còn chưa phái người xuống bắt?"
"Cái này..." Ta cũng cảm thấy rất kì lạ, theo lý mà nói, ta đã phạm vào chuyện lớn như vậy, Thiên Giới đáng lẽ phải phái người tới bắt ta về tra hỏi rồi chứ, vậy mà đến tận giờ vẫn chưa có động tĩnh gì... "Chẳng lẽ bọn họ có việc chậm trễ, phải mấy ngày nữa mới đến?"
Nếu như bọn hắn đến rồi, ngược lại chính là chuyện tốt, ta thà rằng bị hỏa thiêu cũng không muốn đối mặt Tiêu Lãng.
Bạch Quản lại hỏi: "Sư phụ tỷ tỷ, Nam Thiên Tinh Quân bình thường vẫn là đồ ngốc sao? Sổ hạ phàm kia người viết xong hắn quẳng chỗ nào rồi?"
"Không" Ta tiếp tục lắc đầu. "Nam Thiên Tinh Quân là tiên nhân khôn khéo, nhưng ngày ấy hắn say xỉn đến hết chỗ nói, ngay cả bút cũng cầm không nổi, có chút thất thổ, ta viết xong công văn liền đặt trước mặt hắn, còn dùng nghiên mực chặn lấy mà hắn vẫn không tỉnh."
Bạch Quản: "Ngày thường Tiên Nhân có hạ phàm lâu như vậy sao?"
Ta: "Cực ít!"
Bạch Quản nói: "Hẳn quản lý sự đi lại giữa tiên giới và phàm trần, nếu sau khi tỉnh rượu phát hiện công văn có vấn đề về thời gian hạ phàm như vậy, vì sao còn không phái người đến hỏi cho rõ chuyện người hạ phàm chứ?"
Ta cho rằng chuyện nhầm lẫn trong hạ phàm là do mình hồ đồ mà gây nên, vẫn đang một mực tự trách, chỉ xem hậu quả không có cách nào vãn hồi nên chẳng nghĩ gì nhiều. Hôm nay cẩn thận nghĩ ra, điều lệ chế độ hạ phàm của Thiên Giới cực nghiêm, tất cả mọi người đều biết Nguyên Thành Thiên Quân vừa được bổ hồn, Thiên Phi rất coi trọng ta, ta lại đòi xuống trần gian thu đồ đệ trong ba mươi năm, thời gian quá dài, trước nay chưa từng có, Nam Thiên Tinh Quân lại không phải đồ ngốc, tỉnh rượu rồi, chắc chắn phải phái sứ giả đến xác nhận cụ thể tình hình rồi chứ?
"Thực sự không ổn rồi... Tu tiên buồn khổ, chỉ cần có chút động tĩnh là đã bị lời ong tiếng ve rồi. Hơn ba trăm năm trước Đinh Hường tiên tử nhớ trần tục, tự nguyện lạc vào hồng trần hơn hai mươi năm, khiến tin đồn bay lả tả trên Thiên Giới. Ta trước lúc hạ phàm đã từng nói cho Đằng Hoa tiên tử là mình chỉ đi mấy ngày, vài ngày trên Thiên Giới, bằng tính tình của nàng có lẽ đã sớm chạy đến Giải Ưu Phong chờ gặp mặt đồ nhi ta mới nhận về, hoặc là xem náo nhiệt... Nếu không tìm được ta, chắc chắn sẽ đến chỗ Nam Thiên Tinh Quân kiểm tra xem ta có phạm sai lầm hồ đồ gì không..." Ta cảm thấy việc này càng ngày càng cổ quái, trong lòng rất hối hận, cứ như vậy mắng mình là đồ đần.
Bạch Quản cười khổ an ủi ta: "Kẻ trong cuộc thì mê, kẻ bàng quan thì tỉnh, trách không được người, ta cũng vừa mới nhớ ra thôi."
Nói đến tận đây, hai người đều trầm mặc.
Mây đen chậm rãi kéo lại, che khuất ánh sáng ban ngày, toàn bộ Lạc Thủy trấn âm u đến đáng sợ.
Tiêu Lãng dùng thủ đoạn gì để Thiên Giới mất tin tức của ta? Lại tổn hao bao nhiêu lực lượng của Ma Giới ở Lạc Thủy trấn để bố trí xong ván cục này? Hắn đến cùng là có âm mưu gì? Nỗi sợ hãi khôn cùng bao phủ lấy chúng ta, mà ngay cả Bạch Quản cũng xanh mặt, mấp máy môi: "Tiêu Lãng lại không phải kẻ ngu, huy động một lượng người lớn chỉ để đánh cược với ngươi? Không có khả năng đâu, đại khái ta đã đoán sai rồi."
"Đúng vậy." Ta cũng gật đầu theo, mờ mịt xác nhận: "Có thể là Thiên Giới không rảnh tìm ta ngay..."
Nguyệt Đồng từ trong giỏ xách đưng lên, do dự nói: "Sư phụ tỷ tỷ, người vẫn mau chạy đi thì hơn, mấy năm trước ta đã thấy một lần người Ma tộc đến Tây Sơn, mẹ nuôi của ta lập tức đuổi ta đi, hơn nữa, bọn họ khẳng định là có ý đồ xấu, không phải chỉ là chuyện bắt người ngủ cùng hắn đâu."
Ta cảm thấy Nguyệt Đồng như biết điều gì đó, Bạch Quản thô bạo, trực tiếp tóm cổ nó mà truy vấn.
"Ta suốt ngày bị giam với bị đánh, tất cả các người đều bắt nạt ta!" Miệng vết thương của Nguyệt Đồng bị rách ra, oa oa khóc rống lên.
Bạch Quản cả giận nói: "Ngươi ngu xuẩn như vậy, có tin tức mà cũng không biết nghe ngóng, bị đánh chết cũng xứng đáng!"
Nguyệt Đồng phân bua: "Là mẹ nuôi không cho ta vào, tin tức gì cũng chẳng cho ta nghe... ta chỉ sợ hãi hôi, sư phụ chủ nhân, chúng ta đừng ở chỗ này nữa, chạy mau đi..."
Bạch Quản tức đến không còn cách nào, cắn răng nói: "Sư phụ chủ nhân, chúng ta giả như đi hái thuốc, trốn ra khỏi Lạc Thủy trấn, nếu như thành công, có thể chứng minh Tiêu Lãng cũng không khống chế hết toàn bộ trấn, nếu như không thành công..."


Disneyland 1972 Love the old s